Mùa đông năm nay ở thành phố S hiếm hoi lắm mới có tuyết rơi. Dù chỉ rơi nửa đêm, mặt đất cũng chỉ phủ một lớp mỏng manh, nhưng Khương Tuế vẫn vui đến không tả xiết. Y lắp ghép lung tung mấy quả cầu tuyết to cỡ trái bóng rổ, nặn thành một người tuyết méo mó, còn cố ý nhờ dì giúp việc bỏ ra hơn mười phút đan cho người tuyết một chiếc khăn quàng đỏ. Đặt trong vườn nhìn vào, quả thật rất vui mắt.
Liễu Ngư đón Tạ Mạn Mạn về nhà ăn Tết. Cô bé là người chăm chỉ, tự mình làm thêm kiếm tiền, khi tới còn mang theo quà cho Liễu Ngư và Khương Tuế. Tuy không phải đồ đắt tiền, nhưng Liễu Ngư lại vô cùng vui vẻ, trong nhà có ba cậu con trai rồi, bà đặc biệt quý con gái.
Khương Tuế nằm bò trên sofa lật xem một cuốn sách tranh, bên trong toàn là ảnh chụp chi tiết của các tòa lâu đài cổ. Khương Hà Vi hỏi:
“Xem mấy thứ này làm gì?”
“Anh con nói muốn mua một tòa tặng con làm quà sinh nhật mười chín tuổi.” Khương Tuế lật sang trang khác, “Con vốn định tự mình đi xem, nhưng sắp lên lớp mười hai rồi, phải học hành cho tử tế, tạm thời không thể ra nước ngoài.”
Khương Hà Vi ngạc nhiên:
“Thật sự định học hành đàng hoàng à?”
Trong nhà đã có con trai cả và con trai thứ gánh vác công ty, Khương Hà Vi đối với cậu út phần nhiều là cưng chiều, cũng chẳng trông mong y phải có tiền đồ gì lớn lao. Nhà giàu đến mức ném vàng xuống sông chơi cũng còn nuôi nổi, ông cười ha hả:
“Trước đây anh con ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn, hơn một năm không về. Con không phải đã từng muốn môn nào cũng thi điểm không để chọc tức nó sao?”
“……”
Khương Tuế cảm thấy thẹn nói:
“Chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi mà còn lôi ra nói!”
Năm y học lớp chín, Khương Từ Kính chẳng biết lên cơn gì, đột nhiên chạy tới một nơi xa xôi làm ăn. Không về thì thôi, còn không cho y gọi điện. Khương Tuế khi đó vừa bốc đồng vừa trẻ con, nghĩ rằng nếu lần nào đi thi cũng mang trứng vịt về, Khương Từ Kính chắc chắn sẽ tức đến chịu không nổi.
Nhưng thực tế chứng minh, Khương Từ Kính thật ra cũng chẳng mấy để tâm tới thành tích của y.
“Già rồi thì thích kể mấy chuyện lặt vặt hồi nhỏ.” Khương Hà Vi đặt tạp chí kinh tế tài chính xuống, quay sang Tạ Yến Chí, “Yến Chí à, con không biết đâu. Hồi bé Tuế Tuế xinh lắm, lúc mẫu giáo tổ chức tiệc gia đình, mấy cậu nhóc xếp hàng đòi cưới Tuế Tuế đấy…”
“Ba!”
Khương Tuế trừng Khương Hà Vi một cái, “Không được nói!”
Tạ Yến Chí nhìn Khương Tuế, bình thản nói:
“Sao lại không cho nói? Tôi thấy rất đáng yêu mà.”
Khương Tuế ném luôn cuốn sách tranh trong tay vào lòng Tạ Yến Chí, trừng hắn:
“Dù sao cũng không được nói!”
Trong nhà đã sớm dán câu đối đỏ, chữ “Phúc”, treo đèn lồng đỏ rực, không khí Tết vô cùng rộn ràng. Câu đối là Khương Hà Vi tự tay viết, nói thật thì chữ cũng bình thường thôi, nhưng ông chỉ có mỗi thú vui này, mọi người đành che lương tâm mà vỗ tay khen hay.
Khương Từ Kính theo sau Liễu Ngư vào bếp. Liễu Ngư cằn nhằn:
“Cả nhà chỉ có mỗi con là không chịu giúp, lười chết đi được.”
“Con chỉ tổ làm vướng chân vướng tay thôi.” Khương Tuế có lý lẽ riêng. Y ghé sát Khương Từ Kính, nhìn hắn vớt những viên tôm chiên vàng ruộm lên, lén thò tay bốc một viên bỏ vào miệng. Kết quả bị bỏng đến kêu oai oái. Khương Từ Kính cau mày, bắt y nhổ ra, rồi ngậm một viên đá lạnh cho đỡ đau.
“Thè lưỡi ra anh xem.” Khương Từ Kính nói.
Khương Tuế tội nghiệp thè lưỡi ra. Một mảng đỏ ửng, may mà không phồng rộp, lát nữa là đỡ.
Liễu Ngư vừa giận vừa buồn cười:
“Cái đồ mèo tham ăn… nếu bỏng hỏng thì còn ăn tất niên kiểu gì?”
“Con đau thế này mà mẹ còn không an ủi con.” Khương Tuế bĩu môi, “Đau thật mà.”
Khương Từ Kính bóp nhẹ sau gáy y, lấy một cái bát nhỏ gắp mấy viên tôm cho y ăn trước. Khương Tuế bưng bát ra ngoài, thấy Tạ Yến Chí đang chơi cờ tướng với Khương Hà Vi. Y ngồi cạnh Tạ Yến Chí xem một lát rồi chỉ huy linh tinh:
“Cho mã ăn pháo của ba đi.”
Ai cũng biết, nếu Tạ Yến Chí ăn con pháo đó thì sẽ lập tức bị xe đối phương phản công. Thế mà Tạ Yến Chí lại thật sự nghe lời y, ăn pháo. Khương Hà Vi cười tủm tỉm:
“Ván này con thua chắc rồi.”
Tạ Yến Chí:
“Vâng, con chơi cờ không giỏi.”
“Là Tuế Tuế nói bậy.” Khương Hà Vi nói, “Con đừng cái gì cũng nghe nó, nó giỏi nhất là được đằng chân lân đằng đầu.”
Khương Tuế không phục:
“Con giúp cậu ấy mà ba còn nói con!”
Tạ Yến Chí quay sang nhìn y:
“Em cố ý làm tôi thua à?”
Khương Tuế đưa một viên tôm chiên nhét vào miệng Tạ Yến Chí, ghé sát tai hắn thì thầm:
“Ba chơi cờ dở lắm. Ông mà không thắng là sẽ kéo cậu chơi mãi, cho đến khi thắng mới thôi. Đến lúc đó chậm bữa cơm tất niên, mẹ lại phải mắng ông. Tôi làm vậy là để tránh gia đình lục đục, cậu chẳng hiểu nổi nỗi khổ tâm của tôi đâu.”
Tạ Yến Chí nuốt viên tôm. Khương Tuế thì đã chạy vèo về bếp, bám lấy Liễu Ngư đòi ăn trái cây.
“Đứa nhỏ này…” Khương Hà Vi thở dài bất lực, “Không biết bao giờ mới chịu lớn. Các con cứ chiều nó thế này là không được.”
Tạ Yến Chí điềm đạm đáp:
“Con thấy như vậy cũng tốt.”
“Em ấy vui là được rồi.”
Khương Hà Vi ngẩng đầu nhìn hắn. Thiếu niên cúi mắt, hàng mi rủ xuống khi đang thu dọn quân cờ, trông còn thanh tâm quả dục hơn cả người đã xuất gia. Ông chậm rãi hỏi:
“Yến Chí à, con chưa từng trách ba và mẹ con sao?”
“Sao ba lại hỏi vậy?”
“Sau khi đón con về, ba với mẹ con lại càng để tâm đến Tuế Tuế hơn. Có lúc sẽ vô tình bỏ quên con. Dạo này ba nghĩ lại, cứ thấy rất có lỗi với con.”
Tạ Yến Chí bình thản nói:
“Anh cả ở bên Tuế Tuế, nên mọi người càng chú ý tới em ấy.”
Khương Hà Vi: “……”
Ngẫm lại… cũng đúng.
“Đứa nhỏ Tuế Tuế này…” Khương Hà Vi thở dài, vẻ mặt đầy bất lực, “Lúc mới sinh, sức khỏe nó rất kém. Bác sĩ nói là bẩm sinh đã thiếu hụt, phải nuôi dưỡng cẩn thận. Ngoài ba với Liễu Ngư ra, ai bế cũng khóc. Bé xíu xiu, lại xinh xắn như vậy, thật sự khiến người ta mềm cả lòng.”
Tạ Yến Chí:
“Con hiểu.”
“Sau đó ba với Liễu Ngư bận công việc, rất ít thời gian ở bên nó, đều là Từ Kính chăm sóc. Ba cảm thấy có lỗi với Từ Kính, cũng có lỗi với Tuế Tuế, bây giờ lại càng có lỗi với con… haiz.”
Khương Hà Vi lắc đầu, “Nói cho cùng, là ba mẹ làm cha mẹ chưa đủ tốt.”
Tạ Yến Chí không định nói mấy lời khách sáo kiểu “con chưa từng trách”. Có thiếu sót thì là có thiếu sót. Nhưng Khương Hà Vi và Liễu Ngư đã làm tốt hơn rất nhiều bậc cha mẹ trên đời này.
“Ba muốn biết,” Tạ Yến Chí đặt quân cờ “Tướng” cuối cùng vào hộp, ngẩng mắt nhìn cha mình, “liệu con có vì vậy mà bất mãn với Khương Tuế hay không?”
“Sẽ không.”
“Nếu được lựa chọn lại một lần nữa, con vẫn muốn là người gánh chịu những khổ sở đó.”
Khương Hà Vi sững người.
Giọng Tạ Yến Chí vẫn bình thản:
“Em ấy như bây giờ là rất tốt rồi.”
“Những tháng ngày tối tăm, tuyệt vọng không nhìn thấy điểm cuối đó… không hợp với em ấy.”
……
Bữa cơm tất niên ngồi kín một bàn lớn. Theo lệ thường, Khương Hà Vi phải nói mấy câu. Khương Tuế luôn cảm thấy mấy người làm lãnh đạo đều có cái tật này, không chỉ tự mình nói chưa đủ, còn phải bắt người khác phát biểu cảm tưởng.
Năm nay, “người may mắn” được chọn chính là Khương Tuế.
Khương Tuế cầm ly nước trái cây, cẩn thận chạm ly với mọi người, nghiêm túc nói:
“Hy vọng năm mới mọi người đều kiếm được thật, thật nhiều tiền.”
Rồi y nói thêm một câu:
“Cho con tiêu.”
“……”
Khương Hà Vi vừa cười vừa mắng:
“Đúng là ranh con lanh lợi.”
Khương Từ Kính cụng ly với y:
“Như ý em.”
Tạ Yến Chí cũng chạm ly với y:
“Nhiều là bao nhiêu?”
“Tôi cũng không biết bao nhiêu thì gọi là nhiều.” Khương Tuế thật ra chẳng có khái niệm gì về tiền bạc, nghĩ một lúc rồi nói, “Kiểu… tiêu cả đời cũng không hết ấy?”
“Con đúng là ngày càng tham.” Liễu Ngư cười nói, “Nhưng mẹ vẫn mong con khỏe mạnh, vui vẻ. Nếu còn thi đậu được một trường đại học tốt thì càng tuyệt.”
Bữa cơm diễn ra vô cùng náo nhiệt. Khương Tuế không thích xem gala mừng xuân, liền kéo Tạ Mạn Mạn ra ngoài đốt pháo hoa. Khương Từ Kính đứng dưới mái hiên nhìn y châm que pháo tiên nữ. Ánh lửa rực rỡ phủ lên gương mặt thiếu niên một tầng viền sáng lấp lánh. Trong sân tối mờ, y rực rỡ đến mức khó tin, như một mặt trời rực cháy giữa vùng quê hoang vu, chiếu sáng mọi góc tối, nhưng cũng chẳng ban phát cho ai dư thừa ánh sáng.
Người ta nói tuyết rơi là điềm lành báo hiệu năm được mùa. Lúc này, trên bầu trời lại bắt đầu lất phất những hạt tuyết nhỏ. Khương Tuế vui mừng reo lên:
“Lại có tuyết rơi nữa rồi!”
Tạ Mạn Mạn nói:
“Ở quê chắc tuyết dày lắm.”
Khương Tuế quay đầu hỏi:
“Tạ Gia Kiệt không tìm em sao?”
Sau khi Tạ Hào và Văn Tú Quyên vào tù, Tạ Gia Kiệt đã được thả khỏi trung tâm cải tạo thiếu niên. Hắn không tiếp tục đi học, suốt ngày lang thang ở trấn An Xa cùng đám du côn du thực, hoàn toàn trở thành một tên lưu manh.
“Hắn có tìm.” Tạ Mạn Mạn không giấu giếm, nói thật, “Hắn gọi điện đến trường, đòi tiền em.”
Khương Tuế nhíu mày:
“Em không cho hắn chứ?”
“Không.” Tạ Mạn Mạn vội nói, “Hơn nữa em… em cũng không có tiền.”
Liễu Ngư là một người thật sự lương thiện. Không chỉ giúp Tạ Mạn Mạn tiếp tục việc học, mỗi tháng còn cho cô không ít tiền tiêu vặt. Nhưng Tạ Mạn Mạn đều từ chối. Cô cảm thấy mình đã làm phiền Liễu Ngư quá nhiều, nên chi tiêu hằng ngày đều dựa vào số tiền tự kiếm được trong những kỳ nghỉ.
Khương Tuế nghiêm giọng cảnh cáo:
“Nếu em dám đưa tiền cho Tạ Gia Kiệt, sau này anh sẽ không thèm để ý tới em nữa.”
Tạ Mạn Mạn hoảng hốt:
“Em sẽ không đâu, anh Khương Tuế!”
Lúc này Khương Tuế mới hài lòng. Y chia cho Tạ Mạn Mạn một nắm pháo tiên nữ để cô chơi, còn mình thì chạy đi đốt pháo.
Y không quá gan dạ. Tạ Yến Chí liền dạy y dùng pháo tiên nữ châm ngòi kíp nổ. Khi tiếng pháo nổ đùng đoàng vang lên, Khương Tuế sững người. Tạ Yến Chí giơ tay che tai cho y. Đôi tai thiếu niên lạnh buốt, Tạ Yến Chí dùng bàn tay ấm áp của mình che lại một lúc lâu.
Gần đúng mười hai giờ đêm, Tạ Yến Chí châm pháo hoa. Học sinh xuất sắc kiểm soát thời gian vô cùng chuẩn xác, gần như đúng lúc kim giây chạm mốc mười hai, pháo hoa cũng bùng nổ trên bầu trời. Ánh lửa rực rỡ vụt qua không trung, khoảnh khắc ngắn ngủi ấy vừa đẹp đẽ vừa đủ sức khiến người ta rung động.
Tiếng chuông năm mới vang lên. Khương Tuế chắp tay trước ngực, nhắm mắt, nghiêm túc ước nguyện.
Hy vọng năm nay cũng sẽ vui vẻ như năm trước.
Bỗng có thứ gì đó lạnh lạnh chạm vào chóp mũi y. Khương Tuế mở to mắt, liền thấy một bao lì xì đỏ tươi. Khương Từ Kính đặt phong bao vào ngực y:
“Năm mới vui vẻ.”
“Năm mới vui vẻ!” Khương Tuế cười rạng rỡ.
Mở bao lì xì ra xem, bên trong là một thẻ ngân hàng. Khương Từ Kính nói:
“Mật khẩu là ngày sinh của em.”
“Cảm ơn anh.”
Khương Tuế lén hôn một cái lên má Khương Từ Kính, rồi chạy đi chúc Tết Liễu Ngư và Khương Hà Vi để xin bao lì xì.
Ngoài Khương Từ Kính ra, mấy đứa trẻ trong nhà đều có tiền mừng tuổi. Phát xong lì xì, Liễu Ngư và Khương Hà Vi liền đi ngủ. Dù sao ngày mai là mùng Một, họ hàng thân thích, bạn bè cấp dưới đến chúc Tết rất đông, phải nghỉ ngơi cho đủ sức để tiếp khách.
Khương Từ Kính cũng không ngoại lệ. Hiện giờ hắn gánh vác hơn nửa công việc của công ty, các mối quan hệ xã giao cũng cần tính toán chu toàn. Hắn dặn Khương Tuế không được thức quá khuya rồi trở về phòng.
Khương Tuế vốn định chơi game cùng Nguyên Dữ, chuyện này họ đã hẹn từ trước. Nhưng y đợi rất lâu vẫn không thấy Nguyên Dữ online.
Muốn gọi điện hỏi thử, nhưng lại thấy làm vậy thật mất mặt. Tức giận nắm tay đập vào tay nắm cửa, y dứt khoát ngồi bên cửa sổ sát đất, ngắm tuyết rơi.
Bên ngoài vẫn còn pháo hoa, bầu trời sáng lên vài phần. Đèn trong vườn bị gió bắc thổi lay lắt. Khương Tuế chợt nhìn thấy người tuyết nhỏ kia vẫn còn đặt trên bàn.
Nếu ngày mai có nắng, người tuyết chẳng phải sẽ tan sao?
Đó là thứ y phải khó khăn lắm mới đắp được.
Khương Tuế vơ lấy chiếc khăn quàng đỏ to bên cạnh quấn quanh người, vội vàng chạy xuống lầu. Y bế người tuyết sang chỗ khác, vừa xoay người vừa nghĩ xem trong tủ lạnh có để vừa thứ này không thì bỗng sau lưng vang lên một giọng khàn khàn:
“…Tuế Tuế.”
“……”
Khương Tuế giật mình, quay lại liền thấy một dáng người cao gầy đứng ngoài cổng sắt nghệ thuật. Trời lạnh như vậy mà người kia chỉ mặc một chiếc áo khoác đen. Đường nét gương mặt sâu sắc, lập thể càng trở nên tuấn tú trong đêm tuyết. Pháo hoa chợt bừng sáng, sắc mặt hắn mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại sáng rực. Khi cười lên vẫn trong trẻo như gió mát trăng thanh, tràn đầy khí chất thiếu niên.
Bộp —
Người tuyết trong tay Khương Tuế rơi xuống đất, vỡ làm hai nửa. Y cũng chẳng buồn để ý, vội vàng chạy ra cửa:
“Nguyên Tiểu Ngư?!”
“Năm mới vui vẻ.” Nguyên Dữ cười cong mắt, “Xin lỗi Tuế Tuế, trên đường kẹt xe. Tôi phải đi bộ tới, nên đến muộn rất lâu.”
Khu biệt thự này rất rộng, từ cổng chính đi vào đây cũng phải hơn nửa tiếng. Khương Tuế không biết Nguyên Dữ đỗ xe ở đâu, chỉ thấy hắn phong trần mệt mỏi, vượt gió đội tuyết mà đến, chỉ để nói với y một câu chúc năm mới.
Hàng mi Khương Tuế run nhẹ. Y mở cổng cho Nguyên Dữ vào:
“Cậu làm người tuyết của tôi hỏng rồi.”
Nguyên Dữ nửa quỳ xuống đất, cẩn thận ghép lại người tuyết đã vỡ, còn quàng lại chiếc khăn đỏ nhỏ cho nó, rồi nâng lên trước mặt thiếu niên:
“Tôi sửa xong rồi, đừng giận nữa.”
Khương Tuế mím môi:
“Cúi đầu xuống.”
Nguyên Dữ ngoan ngoãn cúi đầu. Khương Tuế quàng chiếc khăn len lông cừu do Liễu Ngư đan lên cổ hắn, nhíu mày trách:
“Cậu nói trước với tôi một tiếng không được sao? Sao lại ngốc thế, tự mình đi bộ đến… Lạnh lắm.”
“Không lạnh.” Nguyên Dữ nhẹ giọng nói, “Nghĩ đến việc được gặp em, tim tôi đã nóng lên rồi.”
“……”
Khương Tuế khựng lại, bỗng nhón chân hôn nhẹ lên môi Nguyên Dữ:
“Rõ ràng là lạnh.”
Nguyên Dữ sững người trong khoảnh khắc, rồi vòng tay ôm lấy eo Khương Tuế, dụi vào chiếc cổ mềm mại ấm áp của y:
“Vậy thì cho tôi sưởi nhờ.”
Tuyết vẫn lả tả rơi, đậu lên hàng mi dài mảnh của Khương Tuế. Bị hơi ấm hun qua, tuyết liền tan thành nước. Y khẽ nhắm mắt, nghiêm túc hôn Nguyên Dữ.
Những ngón tay Nguyên Dữ siết chặt lấy eo Khương Tuế. Hắn rất muốn chạm vào y, lại sợ đôi tay lạnh buốt của mình làm y khó chịu, vì thế chỉ có thể kiềm chế, ôm y càng chặt hơn.
Khương Tuế dùng đôi môi và hàm răng ấm áp của mình sưởi ấm đôi môi Nguyên Dữ, rũ mắt nhìn hắn, khẽ hỏi:
“Lát nữa cậu phải về sao?”
“Tôi đã nói với ông rồi, năm nay ăn Tết cùng em.”
Khương Tuế liếc nhìn căn biệt thự, ngoài phòng của y còn sáng đèn, những nơi khác đều đã tối om. Y hạ giọng:
“Vậy tôi giấu cậu trong phòng tôi.”
Giống như khi còn nhỏ vậy.
Y vỗ nhẹ lên vai Nguyên Dữ:
“Nhẹ thôi, bế tôi lên.”
Nguyên Dữ ôm Khương Tuế, còn Khương Tuế thì ôm người tuyết. Hai người rón rén vào nhà. May mà tủ lạnh đủ lớn, có thể đặt vừa người tuyết. Khương Tuế đẩy đống rau sang một bên, nhường ra một chỗ, cẩn thận đặt người tuyết vào ngay ngắn, lúc này mới yên tâm lên lầu.
Trong nhà có sưởi, ấm áp hơn hẳn. Quàng khăn lâu liền thấy nóng, mồ hôi đổ ra, Khương Tuế tháo khăn cho Nguyên Dữ, rồi lục trong tủ quần áo. Y tìm được bộ đồ ngủ Khương Từ Kính từng mang về, có một bộ màu xanh lam, y thấy màu sắc quá nổi nên chưa từng mặc. Giờ thì vừa lúc tiện cho Nguyên Dữ.
Nguyên Dữ đi tắm. Khương Tuế nằm trên giường, trầm tư xem nên chủ động thú nhận với Khương Từ Kính thì “chết” thảm hơn, hay đánh cược một phen, để hắn ta vô tình phát hiện ra thì “chết” thảm hơn.
Dù sao Khương Từ Kính xưa nay vẫn không mấy ưa Nguyên Dữ.
Y còn đang suy nghĩ thì Nguyên Dữ đã tắm xong đi ra. Tóc lau chưa kỹ, xõa tung lên, trông hệt như một chú cún con xù lông.
Khương Tuế chống cằm đánh giá hắn:
“Tôi giống người tốt bụng nhặt được chó hoang lạc đường ghê.”
Nguyên Dữ hôn nhẹ lên chóp mũi y:
“Cảm ơn chủ nhân đã cưu mang.”
“……”
Khương Tuế bị tiếng gọi đó làm tê rần khắp người, vội ngồi bật dậy. Chuông leng keng vang lên lanh lảnh. Chiếc vòng chuông này ngày thường tiếng rất nhỏ, nhưng trong đêm khuya tĩnh lặng lại đặc biệt rõ ràng.
Ánh mắt Nguyên Dữ khựng lại. Hắn nắm lấy mắt cá chân thon gầy của Khương Tuế, khẽ nâng chiếc vòng vàng tinh xảo lên, hỏi:
“Em đeo cái này khi nào vậy?”
“Anh tôi làm cho.” Khương Tuế lắc lắc cổ chân, chuông kêu hai tiếng, “Có đẹp không?”
“…… Ừ.”
Yết hầu Nguyên Dữ khẽ chuyển động, “Rất đẹp.”
“Tôi không tự tháo ra được.” Khương Tuế khảy nhẹ chuông nhỏ, “Tiếng cũng không lớn, nên tôi kệ nó.”
Y chui vào trong chăn, vỗ vỗ chỗ bên cạnh:
“Lại đây ngủ đi.”
Nguyên Dữ nằm xuống cạnh y. Trong chăn toàn là mùi hương quen thuộc trên người Khương Tuế. Rõ ràng nhiệt độ phòng rất dễ chịu, vậy mà càng nằm, Nguyên Dữ càng thấy nóng, mồ hôi mịn rịn trên trán.
Hắn cảm thấy mình có lẽ nên ra ngoài đứng giữa tuyết hóng gió, hoặc đi tắm nước lạnh một lần nữa.
Đúng lúc đó, Khương Tuế bỗng xoay người, ngồi lên eo hắn, từ trên cao nhìn xuống:
“Nguyên Tiểu Ngư, cậu không ngủ được sao?”
Trong phòng có đèn ngủ mờ. Nguyên Dữ nhìn thấy rõ khuôn mặt thiếu niên tinh xảo, đôi mắt long lanh nước, đôi môi hồng nhuận câu người đến nghẹt thở. Vậy mà y còn ngồi ngay trên eo anh, mềm mại, ấm áp. Mỗi hơi thở đều tràn ngập mùi hương nhàn nhạt của y.
“…… Tuế Tuế, đừng ngồi như vậy.”
Chóp mũi Nguyên Dữ đã lấm tấm mồ hôi, yết hầu lăn nhanh, giọng khàn đi, “Tôi….tôi đi tắm thêm một lần.”
“Cậu không phải vừa tắm xong sao?” Khương Tuế hỏi.
Nguyên Dữ nhắm mắt, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ. Hắn ép mình bình tĩnh lại:
“Tuế Tuế, tôi…”
Khương Tuế cúi người, áp cả người lên ngực hắn. Trong khoảnh khắc ấy, Nguyên Dữ gần như quên cả hô hấp.
Thiếu niên gần như hoàn toàn nằm gọn trong vòng tay hắn, có thể ôm trọn, không hề có khoảng cách, thân mật đến mức như thể họ vốn dĩ đã nên như vậy.
“Nguyên Tiểu Ngư, tim cậu đập nhanh thật đấy.”
Khương Tuế áp tai vào lồng ngực hắn, chậm rãi hỏi:
“Là hưng phấn? Hay là căng thẳng? Hoặc… sợ hãi?”
Hơi thở của Nguyên Dữ trở nên gấp gáp. Hắn đưa tay định đẩy Khương Tuế ra, nhưng khi chạm vào vòng eo mềm mại, trơn mịn của y, lý trí trong khoảnh khắc ấy hoàn toàn tan vỡ.
Người hắn luôn khắc ghi trong tim, yêu thương đến tận xương tủy, giờ đây cứ thế mềm mại, ấm áp tựa vào lòng hắn. Nguyên Dữ tự hỏi, hắn đâu phải thánh nhân, hắn không thể khống chế được khao khát muốn đòi hỏi nhiều hơn, chiếm hữu nhiều hơn, muốn hoàn toàn có được người mình yêu.
Khương Tuế nằm trên giường, đôi môi bị Nguyên Dữ hôn đến hơi sưng đỏ, ngửa đầu nhìn trần nhà trắng toát.
Hẳn là… hưng phấn.
Khương Tuế nghĩ.
Giống như chú chó đói lâu ngày nhìn thấy miếng thịt, như người sắp chết khát gặp được dòng nước, Nguyên Dữ hôn lên vai và cổ y, vừa vội vã vừa vụng về cọ xát. Khương Tuế chỉ cảm thấy trong máu thịt như có mấy con kiến nhỏ chui rúc, tê dại, ngứa ngáy, lan tràn khắp nơi. Muốn bắt lấy, lại chẳng biết chúng ở đâu, chỉ đành mặc cho cảm giác ấy tiếp tục hoành hành, cho đến khi hoàn toàn chìm đắm.
Trong cơn mê man, y thấy Nguyên Dữ hôn xuống mắt cá chân mình, dường như muốn thử tháo chiếc vòng chuông vàng ấy, lại sợ làm y đau. Tiếng chuông leng keng vang lên không dứt. Hàng mi Khương Tuế run rẩy, nước mắt tràn ra, thấm ướt vỏ gối, như một đóa hoa ướt sũng bất chợt nở rộ trên đó.
……
Mùng Một Tết, nhà họ Khương vô cùng náo nhiệt.
Khách khứa ra vào không dứt. Khương Từ Kính và Tạ Yến Chí đều bị giữ lại ở phòng khách tiếp khách. Nhưng mọi người đều rất biết điều, không ai hỏi vì sao tiểu thiếu gia không xuất hiện, dù là mùng Một, tiểu thiếu gia Khương ngủ đến mặt trời lên cao cũng là chuyện bình thường.
Nguyên Dữ thì dậy rất sớm, nhưng vẫn luôn ở bên Khương Tuế. Cứ vài phút là hắn lại không nhịn được muốn cúi xuống hôn y. Khương Tuế bực bội đẩy mặt hắn ra:
“Phiền chết đi được.”
Y xoay người ngủ tiếp, Nguyên Dữ lại hôn lên lưng y. Đột nhiên, có người vặn tay nắm cửa. Nguyên Dữ không lo lắng, hắn đã khóa trái.
Nhưng chẳng bao lâu sau, hắn lại nghe thấy tiếng chìa khóa c*m v** ổ, rồi “tách” một tiếng, cửa bị mở ra.
Nguyên Dữ đối diện ánh mắt của Khương Từ Kính, người đang mặc bộ đồ ở nhà cổ tròn màu đen.
Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Nguyên Dữ vụt qua vô số ý nghĩ: phải giải thích thế nào việc mình xuất hiện ở nhà họ Khương, lại còn ngủ chung giường với Khương Tuế cho Khương Từ Kính.
Sắc mặt Khương Từ Kính trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Nguyên Dữ. Nguyên Dữ mở miệng:
“Anh Khương, em…”
Khương Từ Kính không thèm để ý tới hắn. Hắn chỉ vén chăn, ôm Khương Tuế ra ngoài. Khương Tuế còn hơi ngái ngủ, thấy sắc mặt lạnh lùng của anh trai, theo phản xạ cọ cọ vào má hắn:
“Anh, chào buổi sáng.”
“Bây giờ là một giờ sáu phút chiều.”
Khương Từ Kính cụp mắt, ngón tay lướt qua những dấu hôn còn mới trên cổ y, giọng điềm đạm:
“Cô tới rồi, muốn gặp em.”
Cô của Khương Tuế định cư ở nước ngoài nhiều năm, năm sáu năm mới về một lần. Khương Tuế đương nhiên muốn đi gặp. Y định xuống mặc đồ, nhưng Khương Từ Kính không buông y ra, cứ thế ôm y đi ra ngoài.
“Anh.”
Khương Tuế ngẩng đầu nhìn gương mặt anh trai, “Anh giận sao?”
“Ừ.”
Giọng Khương Từ Kính bình thản:
“Vừa nãy anh còn muốn giết Nguyên Dữ, em có cảm nhận được không?”
“…… Anh đừng giận.”
Khương Tuế hôn lên cằm hắn, “Em thích anh.”
Khương Từ Kính nhếch khóe môi:
“Em căn bản không hiểu thế nào gọi là thích.”
“Em hiểu mà!”
Khương Tuế không phục, “Anh đừng tưởng chỉ có mình anh biết.”
Khương Từ Kính không tranh luận, chỉ bình tĩnh hỏi:
“Nếu Nguyên Dữ chết rồi, em sẽ giận anh bao lâu?”
“……”
Khương Tuế trừng to mắt, “Vậy thì em sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa.”
“Nếu là anh chết thì sao, Khương Tuế?”
“Em sẽ đau lòng vì anh bao lâu?”
Khương Tuế hoảng hốt:
“Anh, sao anh lại nói vậy? Em không thể không có anh… Anh đã hứa với ba mẹ sẽ chăm sóc em cả đời mà.”
Khương Từ Kính nhắm mắt lại, hít sâu một hơi thật sâu.
Hắn không nên nói những lời này với Khương Tuế. Khương Tuế căn bản không hiểu hắn đang nghĩ gì. Đứa trẻ tùy hứng này sẽ không yêu bất kỳ ai, kể cả hắn.
“Chỉ là nói bừa thôi.”
Khương Từ Kính mở cửa phòng mình, đặt Khương Tuế xuống thảm, giọng nhạt đi:
“c** đ* ngủ ra.”
“Em muốn đi gặp cô!”
Khương Tuế vội vàng nói.
Lúc này y thấy hơi khó chịu, không muốn dây dưa với Khương Từ Kính.
“Anh không định làm gì em.”
Khương Từ Kính nửa quỳ trước mặt y, hàng mi rũ xuống che giấu sự hung ác trong mắt. Chỉ nghe giọng nói, hắn vẫn rất bình thản:
“Em bị Nguyên Dữ làm bẩn rồi. Anh muốn rửa sạch cho em, Khương Tuế.”