Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 87.




Khương Tuế nhận được từ chỗ cô mình một phong bao lì xì đỏ thật lớn, kèm theo cả một đống quà cáp.

Buổi tối, y nằm sấp trên giường, cẩn thận đếm từng tờ tiền mừng tuổi.

Nguyên Dữ ngồi bên cạnh ghi chép giúp y. Đợi đến khi Khương Tuế đếm xong, hắn mới chậm rãi lên tiếng:
“Tuế Tuế, bên phía anh Khương thì…”

“Không sao đâu.” Khương Tuế nói. “Tôi đã nói rõ với anh ấy rồi.”

Y quay đầu nhìn Nguyên Dữ:
“Lát nữa cậu phải đi à?”

“Ừ.” Nguyên Dữ nói. “Dạo này sức khỏe ông nội tôi rất tệ, tôi phải ở bên cạnh ông. Có thể sẽ không thường xuyên trả lời tin nhắn của em được… đợi thêm vài tháng nữa thôi, mọi chuyện sẽ ổn hơn.”

Khương Tuế nghĩ một lát, rồi từ đống tiền mừng tuổi của mình rút ra một bao lì xì dày cộp, đưa cho hắn:
“Cái này cho cậu. Năm mới nhất định thuận buồm xuôi gió, vạn sự như ý.”

Nguyên Dữ cầm lấy phong bao nặng trĩu, nghiêm túc hỏi:
“Tuế Tuế, sau này chúng ta thi vào cùng một trường đại học nhé?”

“Giờ tôi lợi hại lắm đó.”
Thi được bốn trăm điểm khiến Khương Tuế lập tức vênh váo hẳn lên.
“Cậu muốn học chung trường với tôi, e là hơi khó nha?”

Nguyên Dữ nắm tay y:
“Tôi sẽ cố gắng.”

Khương Tuế gật đầu đầy vẻ chững chạc:
“Thôi được, dù sao cậu cũng không thông minh bằng tôi.”

Bỗng nhiên y nâng mặt Nguyên Dữ lên, trán chạm trán hắn:
“Tôi chia cho cậu một ít thông minh của tôi, mong lần sau cậu cũng thi được bốn trăm điểm.”

Đó là trò chơi chỉ có bọn họ khi còn nhỏ mới làm. Nguyên Dữ không nhịn được cười, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi y:
“Được, tôi nhất định sẽ đuổi kịp em.”

Khi tiễn Nguyên Dữ rời đi, Khương Tuế tháo khăn quàng cổ của mình cho hắn. Đến khi bóng dáng hắn khuất hẳn ngoài cổng, y mới cúi mắt quay vào nhà.

Vừa bước qua cửa lớn, y đã thấy Tạ Yến Chí đang tự ngồi đánh cờ tướng với chính mình. Khương Tuế ngồi xuống đối diện, hỏi:
“Cậu tự đánh với mình thì thắng thua chẳng phải đều do cậu quyết định sao?”

Tạ Yến Chí gật đầu.

“Vậy thì đánh với tôi đi.” Khương Tuế nói.

“Tôi không thắng được em.” Tạ Yến Chí đáp.

“……”
Khương Tuế cau mày:
“Cậu có đang qua loa với tôi không?”

“Không phải qua loa.” Tạ Yến Chí nhặt từng quân cờ cất lại.
“Dù đánh bao nhiêu lần, tôi cũng không thắng được em.”

Khương Tuế hơi sững người, ngẩng đầu nhìn hắn.

Tạ Yến Chí nói khẽ:
“Chỉ cần là người yêu thương em, thì đều không thể thắng em, Khương Tuế.”

……

Gần đây, Khương Tuế cảm thấy có chút bực bội.

Y thấy Tạ Yến Chí kỳ lạ, Khương Từ Kính cũng kỳ lạ. Không nói rõ được kỳ lạ ở đâu, chỉ là khiến y không thoải mái trong lòng.

Không lâu sau khi khai giảng, nhà họ Nguyên truyền đến tin dữ: gia chủ bị phát bệnh tim, cấp cứu không thành công, qua đời tại bệnh viện, hưởng thọ bảy mươi sáu tuổi.

Lúc nghe tin, Khương Tuế đang làm bài thi. Y ngẩn người, ném bút xuống rồi lao ngay xuống lầu. Khương Từ Kính đứng ở cửa chặn y lại:
“Đợi anh cùng đi.”

Hai nhà vốn có giao tình, chuyện lớn như vậy Khương Từ Kính đương nhiên phải tới viếng. Khương Tuế gật đầu, đứng chờ ngoài hành lang. Không lâu sau, Khương Từ Kính thay quần áo xong đi xuống.

Trên đường ra ngoài, Khương Tuế nói:
“Anh, ông nội nhà họ Nguyên mất rồi, Chu Thiền có phải sắp liều mạng cá chết lưới rách không?”

Khi ông cụ còn sống, mọi chuyện vẫn còn đường xoay chuyển. Nhưng nay ông đã qua đời, thân phận người thừa kế coi như đã ngã ngũ, Chu Thiền và Nguyên Tiễn e rằng sẽ chó cùng rứt giậu.

“Ừ.” Khương Từ Kính đáp hờ hững.
“Đám tang lần này chắc chắn sẽ không yên ổn.”

Dừng một chút, hắn cúi mắt nhìn Khương Tuế:
“Lần này em vẫn muốn anh giúp Nguyên Dữ sao?”

Khương Tuế lắc đầu:
“Lúc nào cũng phải nhờ anh giúp, thì bản thân cậu ấy cũng không giữ nổi vị trí đó.”

Khương Từ Kính chợt khựng lại:
“Anh tưởng em rất để tâm đến cậu ta.”

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, Khương Tuế cuối cùng cũng hiểu rõ sự bực bội trong lòng mình bấy lâu nay đến từ đâu.

Tạ Yến Chí và Khương Từ Kính dường như đều rất để ý việc trong lòng y, ai mới là người quan trọng hơn. Nhưng bản thân Khương Tuế lại chưa từng nghĩ đến vấn đề đó.

Giống như…Trong số mệnh của y, việc phân định điều này vốn dĩ không có bất kỳ ý nghĩa nào cả.

“Anh.” Khương Tuế ngẩng mặt lên, bỗng nhiên bật cười, “Anh đang ghen à?”

“…… Không có.”
Khương Từ Kính xoay người đi, chỉ để lại cho Khương Tuế một cái gáy cao ngạo, lạnh lùng.
“Anh mà lại đi ghen với một thằng nhóc tóc vàng? Buồn cười.”

Khương Tuế tiến lên hai bước, nắm lấy tay hắn, dùng ngón út móc lấy ngón út của hắn, nhẹ giọng nói:
“Anh nói không có thì coi như không có đi.”

Khương Từ Kính: “.”

Hai người đến nhà họ Nguyên, trước mắt toàn là một màu trắng tang tóc. Người người khoác đồ trắng, khách viếng ra vào đều mang vẻ mặt bi thương. Thân thích nhà họ Nguyên nằm trước linh cữu khóc lóc thảm thiết, tiếng sau còn lớn hơn tiếng trước, nhìn thì như nước mắt giàn giụa, nhưng thực ra chẳng thấy được mấy giọt thật.

Trái lại, Nguyên Dữ – người cháu ruột – lại bình tĩnh đến khác thường. Ngoài sắc mặt hơi tiều tụy ra, hắn gần như không biểu lộ bao nhiêu đau buồn. Quỳ trước di ảnh của ông cụ, hắn thản nhiên nói:
“Khóc đủ chưa? Chưa đủ thì ra ngoài khóc tiếp, ồn ào quá.”

Đám thân thích vốn định nhân cơ hội kiếm chác lập tức biến sắc. Chưa kịp để ai lên tiếng, Chu Thiền đã khóc đến hoa lê đẫm lệ, cất giọng trách móc:
“Tiểu Dữ, ông qua đời, mọi người đau lòng quá nên mới như vậy, cháu sao có thể nói năng như thế?”

“Đúng đó, Tiểu Dữ, cháu quá đáng rồi!”

“Dù sao cũng chỉ là con nít, chẳng hiểu chuyện gì cả, thật không biết ông cụ vì sao lại giao công ty cho nó.”

“Danh tiếng cả đời của ông cụ sợ là bị hủy trong chốc lát rồi, một thằng nhóc như vậy thì biết gì chứ? Nghe nói thành tích học tập cũng kém, lần nào thi cũng đội sổ.”

“Muốn nói thì ông cụ cũng thật nhẫn tâm, Nguyên Hạo chẳng phải cũng là cháu ruột sao? Người ta vừa ngoan vừa giỏi, chẳng phải tốt hơn Nguyên Dữ nhiều à?”

“Ai mà biết được thằng nhóc này dùng cách gì mê hoặc ông nội chứ……”

……

Đám thân thích thi nhau chỉ trích, chẳng qua là coi thường Nguyên Dữ còn trẻ, không đủ năng lực gánh vác đại cục, hoặc nhân cơ hội chia phần lợi ích, hoặc ngấm ngầm đứng về phe Chu Thiền.

Nguyên Dữ không hề dao động, chỉ lạnh nhạt hỏi:
“Phu nhân Chu lấy tư cách gì mặc đồ tang của nhà họ Nguyên?”

Sắc mặt Chu Thiền lập tức thay đổi. Nguyên Dữ quay đầu, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh:
“Còn con trai bà, lấy tư cách gì đứng ở đây khóc tang? Các người là người gì của nhà họ Nguyên?”

“Hỗn xược!”
Nguyên Tiễn giận dữ quát lên:
“Tiểu Hạo là con trai tôi, đương nhiên cũng là cháu nội của cha tôi! Chu Thiền là vợ tôi, là mẹ kế của cậu!”

Nguyên Dữ quỳ thẳng lưng trên đệm hương bồ, hoàn toàn không để ý đến cơn thịnh nộ của Nguyên Tiễn, chỉ quay sang dặn dò người hầu trong nhà:
“Đưa những người không liên quan ra ngoài.”

“Người không liên quan” là ai thì khỏi cần đoán. Mấy người hầu khỏe mạnh tiến lên khống chế Chu Thiền và Nguyên Hạo, cưỡng ép kéo họ ra ngoài.

Chu Thiền hoàn toàn không ngờ Nguyên Dữ dám làm đến mức này, gào lên thảm thiết:
“Nguyên Dữ! Cậu điên rồi sao?! Cậu dám đối xử với tôi như vậy à? Tôi là trưởng bối của cậu đấy!”

Nguyên Dữ thản nhiên đáp:
“Sinh ra một đứa con chỉ nhỏ hơn tôi hai tháng, mà cũng đòi làm trưởng bối của tôi sao?”

Sắc mặt Chu Thiền xấu đến cực điểm, vừa thẹn vừa giận. Chuyện năm đó bị một kẻ hậu bối như Nguyên Dữ phơi bày trước mặt mọi người, cho dù bà ta có dày mặt đến đâu cũng không chịu nổi.

“Ba!”
Nguyên Hạo hét lên:
“Ba không quản anh ta sao?!”

Nguyên Tiễn giận đến tím mặt, chỉ thẳng vào Nguyên Dữ mắng:
“Thằng nghịch tử bất hiếu! Tao còn chưa chết đâu!”

Nguyên Dữ nghiêng đầu nhìn cha mình:
“Vậy ông muốn chết sao?”

“Mày…mày!”
Nguyên Tiễn tức đến suýt hộc máu.
“Nguyên Dữ! Tao là cha ruột của mày! Đừng tưởng ông cụ để lại công ty cho mày thì mày muốn làm gì cũng được!”

“Ông cũng ồn ào lắm.”
Nguyên Dữ vô cảm nói.
“Không bằng ra ngoài bầu bạn với bọn họ đi. Dù sao ông ở đây cũng chẳng làm được gì, chỉ là một phế vật.”

Lời vừa dứt, đã có người tiến lên khống chế cả Nguyên Tiễn. Trước mắt bao người đến phúng viếng, cả ba người trong gia đình ấy bị kéo ra ngoài. Mọi người nhìn nhau, lòng dạ mỗi người một khác.

Trước đó còn chê Nguyên Dữ tuổi nhỏ không gánh nổi trọng trách, ai ngờ hắn tuy trẻ nhưng thủ đoạn lại tàn nhẫn đến vậy. Mẹ con Chu Thiền thì thôi, đến cả cha ruột hắn cũng không nể tình chút nào.

“Tiểu Dữ à.”
Có trưởng bối nhà họ Nguyên khuyên nhủ đầy vẻ đạo mạo:
“Cháu làm vậy là quá đáng rồi. Dù sao đó cũng là cha cháu, là anh em ruột thịt của cháu. Đàn ông ai mà chẳng phạm sai lầm, nói cho cùng các cháu vẫn là cùng chung huyết mạch……”

Nguyên Dữ hiểu ra, khẽ cười:
“Hóa ra ngài cũng thích lén vợ nuôi con riêng bên ngoài?”

“Cậu!”
Ông lão trừng to mắt.
“Cậu nói bậy bạ gì thế?!”

Nguyên Dữ lạnh lùng tiếp lời:
“Hay là ngài cũng có thể coi con riêng của cha mình là anh em ruột, cho dù hắn và mẹ hắn luôn muốn lấy mạng ngài, hận không thể để ngài chết sớm, ngài vẫn có thể nhân từ coi họ là người một nhà, tình thân mến thương à?”

Ông lão tức đến mức suýt nữa thì ngất xỉu, nghiến răng nói:
“Cậu càng nói càng hồ đồ!”

“Xem ra ngài cũng không làm được.”
Nguyên Dữ gật đầu, giọng điệu bình thản.
“Nếu đã không làm được, vậy vì sao lại khuyên tôi phải làm?”

Ông lão trừng mắt nhìn hắn rất lâu, cuối cùng một câu cũng không thốt ra được.

Bởi vì Nguyên Dữ rõ ràng là loại người mềm cứng đều không ăn, ý chí cứng rắn như thép.

Sau màn ấy, không còn ai dám xen vào chuyện nhà họ Nguyên nữa. Dù sao Nguyên Dữ đã chính thức tiếp quản công việc của công ty, là người nắm quyền danh chính ngôn thuận. Đối đầu với hắn lúc này, thật sự không phải lựa chọn khôn ngoan.

Khương Tuế và Khương Từ Kính đứng giữa đám đông, từ xa nhìn Nguyên Dữ. Một lúc lâu sau, Khương Tuế mới lên tiếng:
“Hình như em chưa từng thấy Nguyên Tiểu Ngư như thế này.”

“Con người ta rồi cũng phải trưởng thành.”
Khương Từ Kính nói với vẻ mặt lạnh nhạt. Hắn mặc một bộ vest đen, dáng vẻ cao ngạo mà xa cách. Việc ở vị trí cao lâu ngày khiến khí thế của hắn càng thêm khó tiếp cận. Chung quanh có vài người muốn bắt chuyện, nhưng đều e dè mà không dám tiến lại.
“Chỉ có mềm yếu và nhân từ, cuối cùng cũng chỉ trở thành bậc thềm cho kẻ khác giẫm lên mà tiến về phía trước.”

Khương Tuế hỏi:
“Cậu ấy đối xử với ba mình như vậy… thật sự không sao chứ?”

“Nguyên Tiễn đúng là phế vật, Chu Thiền thì có chút thủ đoạn.”
Khương Từ Kính đáp.
“Nhưng Nguyên Tiễn là bùn nhão không trét được lên tường. Bọn họ đã thua rồi.”

“Vậy thắp hương xong chúng ta về thôi.”
Khương Tuế tựa đầu lên vai Khương Từ Kính, ngáp một cái.
“Ở đây đông người quá, em không thích.”

“Không qua nói với Nguyên Dữ vài câu à?”

“…… Anh lại nói vớ vẩn gì đấy.”
Khương Tuế bĩu môi.
“Cậu ấy bận lắm, em không quấy rầy đâu.”

Đúng lúc ấy, Nguyên Dữ bỗng nhiên ngước mắt lên. Qua dòng người chen chúc, Khương Tuế bắt gặp ánh nhìn của hắn, mỉm cười một cái.

Sau mười tám tuổi, sự trưởng thành của con người luôn đến rất đột ngột. Có lẽ chỉ trong một khoảnh khắc, tâm thế đã hoàn toàn đổi khác. Trong ánh mắt Nguyên Dữ, Khương Tuế nhìn thấy rất nhiều thứ trước đây chưa từng có: dã tâm, lạnh lùng, thậm chí là tàn nhẫn.

Nhưng dường như, Nguyên Dữ vẫn là thiếu niên năm nào, người từng đội gió lạnh, băng qua tuyết lớn, đi bộ suốt mấy tiếng đồng hồ chỉ để nói với y một câu: “Năm mới vui vẻ.”

Tang lễ của gia chủ họ Nguyên được tổ chức rất giản dị. Nguyên Dữ lại càng bận rộn hơn. Suốt một học kỳ, Khương Tuế hầu như rất ít gặp hắn. Thỉnh thoảng gọi điện, Nguyên Dữ cũng tỏ ra mệt mỏi. Nhưng mỗi lần gặp, hắn đều mang cho Khương Tuế vài món đồ nhỏ thú vị, dần dần chất đầy cả một tủ trưng bày.

Đôi lúc nhìn những món đồ ấy, Khương Tuế lại nhớ đến quãng thời gian ngày trước luôn bên Nguyên Dữ như hình với bóng, cảm giác như một giấc mộng.

Ngày trước kỳ thi đại học, Liễu Ngư giúp Khương Tuế và Tạ Yến Chí thu dọn đồ dùng cần thiết cho kỳ thi.

Vừa thu dọn, bà vừa lẩm bẩm điều gì đó, cũng không rõ là đang nói với ai. Khương Tuế ngồi xếp bằng trên ghế sô pha ăn dưa hấu, nghiêng đầu hỏi Tạ Yến Chí:
“Cậu có căng thẳng không?”

“Cũng ổn.”
Tạ Yến Chí đáp.

Khương Tuế hỏi tiếp:
“Thầy giáo nói cậu có thể được tuyển thẳng, sao cậu lại từ chối?”

“Sợ em thi đại học căng thẳng.”
Tạ Yến Chí rút một tờ giấy ăn lau nước dưa hấu dính nơi khóe môi y.
“Đối với tôi, được tuyển thẳng hay không cũng chẳng khác gì.”

“……”
Khương Tuế cau mày.
“Cậu còn giả vờ kiểu này nữa là tôi giận đấy.”

Tạ Yến Chí cười khẽ.
“Nếu không có gì bất ngờ, điểm của em sẽ không tệ đâu.”

Khương Tuế khoanh tay:
“Tôi cho cậu một cơ hội nói lại.”

“…… Ừ, em chắc chắn sẽ thi rất tốt.”
Tạ Yến Chí biết điều sửa lời.

“Phi phi phi!”
Liễu Ngư đi ngang qua nghe thấy cuộc đối thoại, vội vàng ngăn lại:
“Không được nói thế! Nói chắc chắn quá dễ gặp chuyện không may.”

Bà lấy từ trong túi ra hai lá bùa đã gấp gọn, đưa cho họ:
“Cái này là mẹ đặc biệt lên chùa cầu, linh lắm. Ngày mai nhớ mang theo bên người, đừng làm mất.”

Tạ Yến Chí:
“Mẹ, chúng ta nên tin khoa học.”

Khương Tuế:
“Mẹ không đốt rồi pha nước cho uống là may lắm rồi, cậu đừng nói nữa.”

Câu này lại cho Liễu Ngư thêm cảm hứng, bà nghiêm túc suy nghĩ:
“Nếu đốt rồi hòa nước uống thì có phải còn linh hơn không nhỉ?”

Thấy tình hình không ổn, Khương Tuế lập tức đứng dậy chạy lên lầu.

Chạy quá gấp, vừa đến khúc cua cầu thang thì đụng phải Khương Từ Kính. Hắn giữ đầu y lại:
“Vội vội vàng vàng làm gì thế?”

“Mẹ lại bắt đầu mê tín phong kiến, em sợ.”
Khương Tuế nhỏ giọng nói, ngẩng hàng mi nhìn hắn, hỏi:
“Anh, ngày mai anh đưa em đi thi chứ?”

“Ừ.”
Khương Từ Kính xoa xoa đầu y.
“Anh đã để trợ lý sắp xếp thời gian rồi.”

Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên môi Khương Tuế:
“Tối nay ngủ sớm một chút. Giờ thì đi tắm đi.”

“…… Mẹ vẫn còn ở dưới nhà đấy, nếu mẹ nhìn thấy thì làm sao bây giờ!”
Khương Tuế trừng mắt liếc anh trai một cái, rồi quay sang nhìn Liễu Ngư đang bận rộn trong phòng khách. May mà Liễu Ngư không để ý bên này, nhưng ánh mắt y lại vô tình chạm phải Tạ Yến Chí. Khương Tuế có chút chột dạ, vội đẩy Khương Từ Kính ra:
“Em về phòng đây.”

Khương Tuế và Nguyên Dữ tuy cùng thi ở một điểm thi, nhưng lại cách nhau mấy tòa nhà. Người đông như mắc cửi, cho đến khi thi xong họ cũng không gặp được nhau.

Thiếu niên từng luôn quấn lấy y dường như chưa từng tồn tại. Dù Khương Tuế biết Nguyên Dữ vì chuyện công ty mà bận đến mức đầu tắt mặt tối, còn phải vừa học vừa gánh vác áp lực nặng nề đến kiệt sức, nhưng trong lòng y vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu.

Kỳ thi đại học vừa kết thúc, Khương Tuế không chủ động liên lạc với Nguyên Dữ nữa, mà trực tiếp cùng Khương Từ Kính ra nước ngoài, đi xem tòa lâu đài cổ.

Dù lúc mua y không đích thân tới, nhưng từng chi tiết của tòa lâu đài này Khương Tuế đều đã thấy qua trong sách ảnh. Khi thật sự đặt chân đến nơi, những khóm nguyệt quý Khương Từ Kính trồng cho y đã nở rộ. Cả khu vườn muôn hoa khoe sắc, dịu dàng yêu kiều khắp nơi. Dưới bầu trời xanh thẳm mây trắng bồng bềnh, khung cảnh đẹp đến mức như hư ảo.

“Em hình như……”
Khương Tuế lẩm bẩm:
“Trong mơ cũng từng thấy một biển hoa như vậy. Màu đỏ, đỏ như máu.”

Khương Từ Kính khẽ nhíu mày:
“Trong mơ còn có gì nữa?”

“Còn có……”
Khương Tuế cố gắng hồi tưởng, nhưng không nghĩ ra được gì thêm. Trong ký ức sâu thẳm của y dường như chỉ còn sót lại dấu vết của một biển hoa hồng dại đỏ rực nở khắp nơi.
“Có lẽ… cũng không có gì.”

“Nếu em thích màu đỏ, anh bảo người ta trồng toàn bộ là màu đỏ.”
Khương Từ Kính nắm tay y, dẫn y ngồi xuống bên bàn trong vườn hoa. Gió nhẹ thổi qua mái tóc đen mềm mại của thiếu niên, đôi mắt y khẽ nheo lại, lười biếng như một chú mèo phơi nắng buổi chiều. Khương Từ Kính không nhịn được, đưa tay véo nhẹ má y.

“Không cần.”
Khương Tuế nói.
“Giấc mơ đó… chắc cũng không phải là giấc mơ tốt lành.”

Bằng không, mỗi lần mơ thấy biển hoa hồng dại kia, khi tỉnh dậy y đều cảm thấy buồn bã khó hiểu.

Lâu đài rất lớn, nhưng lại vắng vẻ không người. Điều này cũng đồng nghĩa với việc đến tối, khi Khương Tuế thật sự không chịu nổi sự “b**n th**” của Khương Từ Kính mà bỏ chạy ra ngoài, thì ngay cả một người để cầu cứu cũng không có.

Khương Từ Kính thong dong đi theo sau, không hề vội vã. Trong ánh trăng dịu dàng rơi xuống, tiếng chuông leng keng vang lên dồn dập, hắn hôn người trong lòng mình ngay giữa khu vườn nguyệt quý đang nở rộ.

Đêm xuống hơi lạnh, Khương Tuế co người trong chiếc áo khoác rộng của Khương Từ Kính, nhỏ giọng cầu xin:
“Anh… cái chuông này có thể tháo ra không?”

Dường như y đã dần hiểu, chiếc chuông vàng nhỏ kia không chỉ đơn thuần là một món trang sức xinh đẹp, mà còn mang theo một hàm ý mập mờ nhưng trực diện, gắn liền với d*c v*ng.

“Sao vậy?”
Khương Từ Kính nắm tay y, ép chặt mười ngón đan vào nhau. Gió cuốn những cánh hoa hồng phấn rơi xuống ngực trắng nõn của Khương Tuế, khiến y khẽ run lên. Hàng mi ướt đẫm nước mắt, y nói ngắt quãng:
“Chỉ là… lúc nào cũng kêu, phiền quá.”

Khương Từ Kính thật sự tháo chiếc chuông xuống như ý y, tiện tay đặt lên bàn, rồi ghé sát tai y nói khẽ:
“Dạo này em hay ngẩn người lắm. Đang nghĩ gì vậy?”

“Em không biết.”
Khương Tuế theo bản năng đáp.
“Gần đây trong đầu em xuất hiện rất nhiều ký ức không thuộc về em, nhưng lại rất hỗn loạn… Em không biết đó là gì. Anh ơi, có phải em bị bệnh rồi không?”

Có một khoảnh khắc, Khương Từ Kính không nói gì.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi của Khương Tuế. Từ sau tang lễ của gia chủ nhà họ Nguyên, Khương Tuế thường xuyên nhìn chằm chằm vào một điểm hư vô nào đó trong không khí mà ngẩn ngơ, như thể…

Như thể y không thuộc về thế giới này, và sớm muộn gì cũng sẽ rời đi.

Ngón tay Khương Từ Kính bất chợt siết chặt, Khương Tuế kêu lên một tiếng:
“Đau!”

“…… Xin lỗi.”
Khương Từ Kính cúi xuống hôn môi y.
“Em không có vấn đề gì cả. Có lẽ chỉ là quá mệt thôi, đừng nghĩ nhiều.”

Khương Tuế ngẩng đầu, dưới ánh trăng nhìn gương mặt sâu thẳm của Khương Từ Kính.

Y không nói cho hắn biết rằng, y cảm thấy mình có lẽ đã đến lúc phải rời đi.

Cảm giác ấy đến không hề có lý do, nhưng lại khiến y tin chắc đến kỳ lạ. Y không dám nói với bất kỳ ai.

Y không thể chấp nhận việc rời xa những người yêu thương mình; mà những người yêu thương y, cũng chắc chắn không thể chấp nhận việc y rời đi. Nhưng nếu khoảng thời gian đủ để gọi là hạnh phúc này có thể kéo dài thêm một chút nữa, chỉ cần thêm một chút thôi.

Thì cũng đã đủ rồi.

Khương Tuế ở trong lâu đài được một tuần thì chán. Nơi này thực chất chỉ thích hợp để chụp ảnh đẹp, chứ thật sự sinh sống thì vô cùng bất tiện, chi phí bảo trì mỗi năm còn là con số trên trời. Khương Tuế thậm chí từng muốn khuyên Khương Từ Kính bán nó đi, nhưng Khương Từ Kính không đồng ý.

“……”
Khương Tuế biết vì sao hắn không đồng ý.

Hình như Khương Từ Kính rất thích truyện cổ tích, thích ở trong lâu đài, cùng một “công chúa” mặc váy dài… làm những chuyện không thể nói thành lời.

Vì dành thời gian cho Khương Tuế ra ngoài chơi khá nhiều, công việc của Khương Từ Kính chất đống như núi. Ngay cả Tạ Yến Chí cũng vì phải vào công ty học việc nên thường xuyên không thấy mặt. Một mình Khương Tuế chơi game mãi cũng chán, đúng lúc nhóm bạn cấp ba cũ tổ chức tụ họp, Khương Tuế liền đi tham gia.

Chưa ai đạt thành tích gì nổi bật, tâm trạng mọi người đều khá thoải mái. Khương Tuế ngồi dựa vào góc phòng, lặng lẽ nhìn bọn họ chơi trò chơi. Bỗng nhiên Hướng Cẩm hỏi y:

“Tuế Tuế, sao anh Nguyên không tới? Cậu ấy vẫn đang bận chuyện kế thừa gia nghiệp à?”

“Ừ.” Khương Tuế đáp.

Hướng Cẩm nhìn y một lúc rồi nói:
“Sắc mặt cậu trông không ổn lắm, bị bệnh à?”

“Không đâu.” Khương Tuế sờ sờ mặt mình. Khương Từ Kính đã đưa y đi kiểm tra, cơ thể rất khỏe mạnh, không có vấn đề gì cả. Nhưng đến cả Hướng Cẩm cũng nhìn ra được, sinh lực của y đang chậm rãi trôi đi.

Chuyện này vốn dĩ rất vô lý. Không có bệnh tật, không có nguyên nhân, nhưng cơ thể lại giống như một ngọn đèn đang cháy. Mỗi lần ngọn lửa lay động, đều như đang nói lời tạm biệt với thế giới này.

“Có lẽ dạo này hơi thiếu khí huyết.” Khương Tuế nói. “Tôi không sao.”

Hướng Cẩm vẫn còn lo lắng, dặn y nhớ đi kiểm tra sức khỏe thêm lần nữa. Khương Tuế mỉm cười đồng ý.

Bỗng nhiên có người ngồi xuống bên cạnh cậu. Ban đầu Khương Tuế không để ý, nhưng đối phương lại chủ động mở miệng, giọng điệu đầy mỉa mai:

“Nhìn bộ dạng này của cậu, Nguyên Dữ đá cậu rồi à?”

Khương Tuế nhíu mày, quay đầu nhìn, người đó là Nguyên Hạo.

Giờ thì không chỉ Chu Thiền, ngay cả Nguyên Tiễn cũng đã bị Nguyên Dữ đuổi ra khỏi nhà. Nguyên Hạo chịu đả kích nặng nề, nghe nói còn không tham gia kỳ thi đại học, vậy mà lại xuất hiện ở đây.

Khương Tuế vốn chẳng ưa hắn, đến cả nói chuyện cũng lười, đứng dậy định rời đi, nhưng Nguyên Hạo lạnh giọng nói:

“Tốt nhất cậu đừng nhúc nhích.”

“….” Khương Tuế khựng lại.

Y cảm giác có thứ gì đó đang chĩa vào người mình. Cúi đầu nhìn xuống, liền thấy đó là một con dao.

“Cậu muốn làm gì?” Khương Tuế hỏi chậm rãi.

“Cậu không sợ sao?” Nguyên Hạo nhìn chằm chằm y. Trong phòng riêng, mọi người vẫn cười nói ồn ào, không ai phát hiện biến cố nơi góc khuất. Dưới ánh đèn mờ tối, gương mặt Khương Tuế hơi tái, nhưng vẫn đẹp đến kinh người.

“Nói thật thì không sợ lắm.” Khương Tuế đáp. “Vì tôi cảm thấy cậu không dám giết tôi.”

“Không dám?!” Nguyên Hạo tức giận đến cực điểm. “Tôi đã bị Nguyên Dữ làm cho mất hết tất cả rồi, bây giờ còn có gì mà tôi không dám nữa?! Khương Tuế, đồ đê tiện! Từ nhỏ cậu đã khinh thường tôi, chỉ vì tôi là con riêng! Cho nên dù bị Nguyên Dữ đá, cậu cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái?!”

“Đúng vậy.” Khương Tuế trả lời thẳng thừng.

“Cậu—!” Nguyên Hạo nghiến răng ken két, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm y. “Bây giờ, theo tôi ra ngoài. Đừng gây ra bất kỳ tiếng động nào, nếu không tôi sẽ đâm chết cậu ngay tại đây! Dù sao sống cũng chẳng còn ý nghĩa, có cậu chôn cùng, tôi cũng không lỗ.”

Khương Tuế chậm rãi đứng dậy. Hướng Cẩm quay đầu hỏi:
“Tuế Tuế, cậu đi à?”

“Tôi ra ngoài một lát.” Khương Tuế nói, sắc mặt không hề khác thường.

Y bị Nguyên Hạo dùng dao ép đi ra ngoài. Gió lạnh thổi tới, Khương Tuế hỏi:
“Đi đâu?”

“Cứ đi thẳng.” Giọng Nguyên Hạo lạnh lẽo.

“Cậu định dùng tôi để uy h**p Nguyên Dữ à?” Khương Tuế vừa đi vừa nói. “Muốn dựa vào đó mà vùng vẫy lần cuối?”

“Nhân tiện xem thử, trong lòng Nguyên Dữ, cậu nặng bao nhiêu.” Nguyên Hạo khàn giọng. “Xem hắn có sẵn sàng dùng quyền thế và tài sản hiện tại để đổi lấy mạng của cậu không.”

Khương Tuế khẽ thở dài.

“Cậu thở dài cái gì?!” Không biết chạm trúng điểm nào, Nguyên Hạo bỗng nhiên nổi điên, mũi dao gần như chạm vào da y. “Cậu có ý gì hả?!”

“Tôi ghét cậu không phải vì cậu là con riêng.” Khương Tuế nói. “Mà là vì ánh mắt cậu nhìn tôi rất ghê tởm. Hơn nữa…”

“....Cậu thực sự rất ngu.”

“Cậu— A!”

Nguyên Hạo còn chưa kịp nói xong, lúc rẽ qua khúc cua, Khương Tuế bất ngờ chộp lấy chiếc bình hoa đặt trên giá cao, nện thẳng xuống đầu hắn. Gốm sứ vỡ tan trong nháy mắt, mảnh vỡ văng khắp nơi. Nguyên Hạo đầu bê bết máu, ngã sõng soài xuống đất.

Khương Tuế đứng trên cao nhìn xuống hắn, giọng điềm nhiên:
“Nguyên Dữ sẽ chọn tôi. Đáp án này quá rõ ràng.”

“Và cậu ngu, cũng quá rõ ràng.”

Nguyên Hạo nắm chặt con dao, định bò dậy tiếp tục tấn công, nhưng vừa đứng lên đã bị hai vệ sĩ áo đen khống chế.

Khương Tuế chậm rãi nói:
“À, quên nói cho cậu biết, anh tôi nói tan làm tiện đường tới đón tôi.”

“Bây giờ anh ấy đã tới rồi.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận