Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 88: Kết thúc thế giới thứ ba.




Vì đi thẳng từ công ty tới, Khương Từ Kính vẫn mặc nguyên bộ vest chỉnh tề, giày da bóng loáng, cúc áo cài kín mít. Trên người hắn toát ra khí chất nghiêm túc, lạnh lùng, cấm dục, hoàn toàn không hòa hợp với bầu không khí hỗn tạp của KTV này.

Hắn nắm lấy tay Khương Tuế, liếc nhìn kỹ một lượt, xác nhận y không bị mảnh sứ vỡ cứa trúng, lúc này mới hạ mắt nhìn sang Nguyên Hạo.

Trước mặt Khương Tuế, Nguyên Hạo có thể chửi bới th* t*c thế nào cũng được, nhưng đứng trước Khương Từ Kính lại mềm nhũn như tôm luộc, cả người run rẩy, đến nói cũng không nói nên lời.

“Âm mưu giết người chưa thành.” Khương Từ Kính thản nhiên nói. “Đánh một trận rồi đưa thẳng đến đồn cảnh sát. Nhớ bảo toàn chứng cứ.”

Đám vệ sĩ vội vàng gật đầu.

Khương Tuế nghiêng đầu, nhìn Nguyên Hạo, nói:
“Cậu thấy chưa, ban đầu cậu đã tay trắng rồi. Bây giờ còn sắp phải vào tù. Tôi nói cậu ngu, có oan cho cậu không?”

Nguyên Hạo gào lên:
“Mày có gì mà đắc ý?! Nguyên Dữ chẳng qua chỉ lợi dụng mày thôi! Mày tưởng loại người như mày thật sự sẽ có kẻ chịu ngược, điên cuồng yêu mày bằng chân tình sao?! Hắn lợi dụng mày để ổn định cục diện, đoạt quyền xong là đá mày sang một bên! Còn mày thì ngây thơ chẳng hay biết gì… Khương Tuế, kẻ ngu nhất chính là mày!”

Khương Từ Kính cau mày:
“Bịt miệng, kéo đi.”

Vệ sĩ lập tức làm theo, lôi Nguyên Hạo vẫn còn gào thét đi mất.

Đèn hành lang không sáng lắm, ánh sáng từ trần nhà rơi xuống khiến nửa khuôn mặt Khương Tuế chìm trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.

“Anh.” Khương Tuế hỏi. “Những gì Nguyên Hạo nói… là thật sao?”

“Không biết.” Khương Từ Kính cởi áo khoác của mình choàng lên người y, nắm tay y nói: “Em tin không?”

Khương Tuế lắc đầu, nhưng lại nói:
“Nhưng em có thể tin.”

“…Cái gì?”

Khương Tuế cúi đầu, giọng rất khẽ:
“Thật ra anh cũng cảm nhận được mà, đúng không? Em có lẽ… không sống được bao lâu nữa.”

“Đừng nói bậy.” Giọng Khương Từ Kính đột nhiên lạnh hẳn. Hắn nắm chặt tay Khương Tuế hơn vài phần, như thể muốn sưởi ấm bàn tay hơi lạnh ấy bằng chính xương thịt mình. “Em chỉ là bị bệnh thôi. Anh sẽ đưa em đi gặp bác sĩ.”

Khương Tuế tựa trán vào lưng hắn, bật cười nhẹ:
“Anh, anh đâu phải người thích tự lừa mình dối người.”

Khương Từ Kính im lặng.

Trước mặt Khương Tuế, mọi nguyên tắc của hắn đều có thể phá bỏ, mọi ranh giới đều có thể lùi xuống. Trước kia là vậy, bây giờ cũng vậy.

“Nếu để Nguyên Tiểu Ngư nghĩ rằng em tin lời Nguyên Hạo, giận cậu ấy rồi không bao giờ gặp lại cậu ấy nữa… kết cục như vậy cũng tốt.” Khương Tuế móc lấy ngón tay Khương Từ Kính. “Ít nhất còn tốt hơn để cậu ấy biết em đã chết.”

“Còn Tạ Yến Chí nữa…anh nói với cậu ta là em ra nước ngoài đi, đi đâu cũng được, chỉ là rất lâu.”

Tiếng hát khóc la trong phòng KTV mơ hồ vọng ra. Trong hoàn cảnh chẳng hề yên tĩnh ấy, Khương Từ Kính lại nghe rất rõ tiếng tim mình đập, từng nhịp từng nhịp như trống dồn, nặng nề bi thương. Nhưng hắn không biết nói sao, cũng không muốn để Khương Tuế nhìn ra sự bất lực của mình.

“Khương Tuế.” Khương Từ Kính nói. “Vậy còn anh thì sao?”

Hắn nhìn thẳng vào mắt y.
“Em đã nghĩ xong kết cục cho tất cả bọn họ, vậy anh thì sao?”

Khương Tuế hơi nghiêng đầu:
“Chẳng phải anh vẫn luôn ở bên em sao?”

“Anh, trong lòng em, anh vẫn luôn rất mạnh mẽ. Nếu một ngày nào đó em chết rồi, anh cũng đừng quá đau buồn.” Khương Tuế nói nghiêm túc. “Có lẽ kiếp sau chúng ta còn có thể gặp lại.”

“Không có kiếp sau.” Khương Từ Kính đáp. “Anh không tin vào quỷ thần luân hồi. Anh chỉ cần đời này.”

“Anh đã hẹn một vị chuyên gia rất nổi tiếng. Đợi anh xử lý xong công việc trong tay, sẽ đưa em đi gặp.”

Khương Tuế thở dài bất lực:
“Được thôi.”

“Anh…” Y khẽ nói. “Hay là anh cõng em về đi, giống như lúc nhỏ.”
“Hồi bé em lười đi bộ, lúc nào cũng đòi anh cõng.”

Khương Từ Kính liền cõng y rời khỏi KTV đông người, bước vào thế gian phồn hoa rực rỡ. Ánh đèn neon đan xen như biển sáng, cao ốc san sát trập trùng tựa núi non.

Khương Tuế nằm trên lưng anh trai, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Giống như vừa trải qua một giấc mộng thật dài, tỉnh lại rồi lại chẳng nhớ nổi điều gì.

Dạo gần đây, Khương gia náo nhiệt hẳn lên, bởi vì sinh nhật mười chín tuổi của Khương Tuế sắp tới.

Mười chín tuổi tuy không long trọng như mười tám, nhưng vì đây là sinh nhật đầu tiên Tạ Yến Chí đón sau khi trở về, nên Liễu Ngư vẫn quyết định tổ chức linh đình. Bà đã bắt đầu bận rộn từ sớm. Trái lại, Khương Tuế chẳng mấy hứng thú với sinh nhật, dù sao năm nào cũng tổ chức, năm nào cũng nhận cả đống quà, đến giờ trong phòng y vẫn còn chất không ít món chưa bóc.

“Tạ Yến Chí,” Khương Tuế hỏi người đang cúi đầu làm bảng biểu, “trước đây sinh nhật cậu thường trải qua thế nào?”

“Không mừng sinh nhật.” Tạ Yến Chí đáp. “Chỉ có Văn Hòa cho tôi tiền.”

Khương Tuế như đang suy nghĩ gì đó. Tạ Yến Chí gõ nhẹ lên đầu y một cái:
“Nghĩ gì vậy?”

“Tôi đang nghĩ…” Khương Tuế cười tủm tỉm, “năm nay chắc chắn cậu sẽ có một sinh nhật cực kỳ náo nhiệt. Theo suy đoán ban đầu của tôi, mẹ đã mời toàn bộ họ hàng trong nhà. Đến lúc đó, cậu sẽ được các cô bảy dì tám luân phiên hỏi han thân thiết, bao gồm nhưng không giới hạn ở: điểm thi đại học, có bạn gái chưa, học ngành gì, ấn tượng với anh tôi thế nào, với tôi ra sao, còn thích ba hay mẹ hơn.”

“……” Rõ ràng Tạ Yến Chí chưa từng trải qua trận thế này. “Đến cả câu hỏi thích ba hay mẹ cũng hỏi sao?”

“Bọn họ thích nhất là châm ngòi ly gián.” Khương Tuế nằm ngửa trên sô pha. “Lúc cậu mới về, bọn họ có thổi gió bên tai cậu, có nói tôi là đứa xấu xa gì đó không?”

Tạ Yến Chí: “Có.”

Khương Tuế trở mình nhìn hắn:
“Vậy cậu thấy tôi xấu không?”

Tạ Yến Chí im lặng rất lâu. Khương Tuế còn tưởng hắn không nghe thấy câu hỏi. Đột nhiên, Tạ Yến Chí đưa tay che mắt y, giọng bình thản mà chắc chắn:
“Khương Tuế, trên đời này không ai xấu xa hơn em.”

Khương Tuế không vui:
“Sao cậu lại nói tôi như vậy? Tôi đối với cậu không tốt sao? Rõ ràng tôi…”

Chưa kịp nói hết, môi y đã bị Tạ Yến Chí cúi xuống hôn lấy.

Trong phòng khách bất cứ lúc nào cũng có thể có dì giúp việc đi ngang qua. Khương Tuế hoảng hốt, hàng mi run rẩy không ngừng, móng tay cào vào lòng bàn tay Tạ Yến Chí khiến hắn ngứa ngáy, mà tim y lại đau nhói từng đợt, dồn dập tinh tế.

“…Tạ Yến Chí.” Khương Tuế khó khăn cất tiếng. “Có người đó!”

Nhưng Tạ Yến Chí không hề buông y ra, trái lại còn lợi dụng lúc y mở miệng nói chuyện mà hôn sâu hơn. Đầu lưỡi Khương Tuế dần tê rần, bị hôn đến mức chỉ biết thở gấp, ngón tay siết chặt cổ áo hắn.

Sau khi thị giác bị tước đoạt, các giác quan khác trở nên nhạy bén đến cực điểm. Nụ hôn của Tạ Yến Chí rất chậm rãi, như thể mỗi góc trong khoang miệng y đều đáng để thưởng thức tỉ mỉ, từng chút da thịt mềm mại đều bị ngậm lấy, m*t vào, từng tấc từng tấc, từng chút từng chút, xâm chiếm không chừa một nơi nào.

Cho đến khi Tạ Yến Chí buông y ra, Khương Tuế vẫn không biết lúc đó hắn mang biểu cảm gì. Có lẽ dù hắn không che mắt y, y cũng chẳng còn sức để nhìn.

Bởi vì y mềm nhũn như bùn, co quắp trên sô pha, lồng ngực phập phồng không ngừng, bị hôn đến mức choáng váng như say xe, đến cả việc mình vừa nói gì cũng đã quên sạch.

“Khương Tuế, trên đời này không ai xấu xa hơn em.” Tạ Yến Chí khàn giọng nói.

Khương Tuế mở đôi mắt ướt át, mơ màng nhìn gương mặt Tạ Yến Chí.

Thiếu niên sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với y, người đã trải qua quá nhiều đau khổ ấy, dường như bẩm sinh đã mang theo một cảm giác xa cách khó tiếp cận. Ngũ quan hắn tuấn tú nhưng lạnh cứng; nhìn kỹ sẽ thấy đường cằm siết chặt, như thể đang cố gắng nhẫn nhịn điều gì đó. Khương Tuế kéo tay áo hắn:
“Cậu sao vậy?”

Tạ Yến Chí trở tay nắm lấy tay y, ép y vào góc sô pha, không để lại bất kỳ đường lui nào, hỏi:
“Khương Tuế, vì sao em không từ chối tôi?”

“Là vì áy náy sao?”

Khương Tuế sững người.

“Em chỉ đang thương hại tôi.” Tạ Yến Chí khàn giọng nói.

Khương Tuế bỗng ôm lấy hắn, vụng về vỗ vỗ lưng hắn:
“Tôi không biết vì sao cậu lại đau khổ như vậy, nhưng Tạ Yến Chí… nếu tôi đã làm điều gì khiến cậu không vui, tôi xin lỗi.”

Tạ Yến Chí đột nhiên cảm thấy vô lực.

Mày xem con người của mày này, mày khát cầu tình yêu của em ấy, vậy mà em ấy thậm chí còn chẳng hiểu yêu là gì.

“Em không làm gì sai cả.” Tạ Yến Chí hít sâu một hơi. “Là tôi đòi hỏi quá nhiều.”

Ngày sinh nhật mười chín tuổi của Khương Tuế và Tạ Yến Chí, quả nhiên vô cùng náo nhiệt.

Bữa tiệc hôm nay, nhân vật chính lẽ ra phải là Tạ Yến Chí, nhị thiếu gia đang dần tiếp quản doanh nghiệp gia tộc. Khương Tuế lười xã giao với đám người kia, chỉ xuất hiện một chút rồi chán đến mức dựa ra ban công hóng gió.

Nguyên Dữ đến giờ vẫn chưa tới, có lẽ bận đến quên mất rồi.

Khương Tuế nhấp một ngụm nước có ga, bỗng nghe phía sau có người gọi:
“Tuế Tuế! Hóa ra cậu ở đây!”

“Hướng Cẩm?” Khương Tuế quay đầu lại, nhận ra là bạn học cũ, liền mỉm cười.

Liễu Ngư sợ bọn trẻ buồn chán nên đặc biệt mời rất nhiều bạn học tới, tất cả đều tụ tập vui chơi ở tầng dưới. Khương Tuế vốn không quá thân thiết với đám bạn học này, chào hỏi vài câu xong liền định rời đi.

“Tôi có việc muốn nhờ cậu.” Vẻ mặt Hướng Cẩm bất lực. “Có mấy người uống quá nhiều rồi cãi nhau, tụi tôi khuyên mãi không được. Tôi nghĩ cậu là chủ nhà, có lẽ lời cậu nói sẽ có tác dụng? Nếu họ vẫn không nghe, thì chỉ còn cách gọi bảo vệ khách sạn.”

Khương Tuế đang rảnh rỗi, liền theo Hướng Cẩm cùng xuống lầu.

Không biết có phải vì toàn là người trẻ hay không, tầng này được trang trí vô cùng sặc sỡ, khắp nơi đều là bóng bay và hoa tươi, ngay cả không khí cũng dường như phảng phất mùi ngọt ngào.

Hầu như tất cả bạn học mà Khương Tuế quen biết đều có mặt ở đây. Y liếc nhìn một vòng, không thấy ai cãi nhau, liền hỏi Hướng Cẩm:
“Họ làm hòa rồi à?”

Mọi người lại đồng loạt lộ vẻ mặt thần bí, nụ cười trêu chọc treo trên môi. Khương Tuế còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bỗng nhiên toàn bộ đèn trong đại sảnh yến tiệc vụt tắt.

Chỉ còn một mình Khương Tuế đứng dưới ánh đèn rọi tập trung.

Y sững người. Trong bóng tối vang lên giọng nói mang theo ý cười:
“Tuế Tuế, chúc mừng sinh nhật mười chín tuổi!”

Khương Tuế quay đầu lại, liền thấy Nguyên Dữ mặc bộ vest trắng, đẩy một chiếc xe nhỏ màu bạc tinh xảo từ trong bóng tối bước ra. Mái tóc hắn màu nhạt, ngũ quan lại sâu sắc lập thể, khi ánh đèn chiếu xuống, trông hệt như hoàng tử bạch mã trong truyện cổ tích.

Trên xe đặt một chiếc bánh kem, ánh nến chập chờn, soi rõ lớp kem bơ bên trên vẽ một khuôn mặt cười xiêu vẹo.

Nói thật lòng thì chiếc bánh này… xấu đến mức kinh người. Phần cốt bánh còn lộ ra ngoài, kem bơ bôi loang lổ hỗn độn, tạo nên sự đối lập cực kỳ mạnh mẽ với vẻ ngoài tuấn tú của Nguyên Dữ.

Nguyên Dữ dừng lại trước mặt y, có chút ngượng ngùng nói:
“Xin lỗi nhé, Tuế Tuế. Tôi thật sự chưa mở khóa được kỹ năng làm bánh. Bánh kem khó lắm… đây đã là cái đẹp nhất tôi làm được rồi, nhưng vẫn hơi xấu.”

Hướng Cẩm chen vào:
“Chỉ là hơi xấu thôi sao?”

“…Được rồi, rất xấu.” Nguyên Dữ bất lực thừa nhận. “Tuế Tuế, tuy nó xấu thật, nhưng bên trong có dâu tây mà em thích, hương vị cũng ổn lắm. Em đừng chê nó nhé.”

Khương Tuế nhìn ánh nến lay động một lúc rồi nói:
“Tôi còn tưởng cậu sẽ không tới.”

“Sao có thể chứ, hôm nay là sinh nhật em mà.” Nguyên Dữ cúi người, khẽ chạm trán y. “Gần đây công ty đã ổn định hơn nhiều rồi. Đợi khai giảng, tôi sẽ không bận rộn như thế nữa. Chúng ta sẽ học cùng một trường đại học, giống như hồi cấp ba, cùng đi học, cùng tan học.”

Các bạn học bắt đầu ồn ào trêu chọc. Nguyên Dữ khẽ ho một tiếng:
“Ăn bánh trước đi.”

Hắn cầm dao cắt bánh, đặt miếng đầu tiên vào tay Khương Tuế, ánh mắt đầy mong đợi:
“Nếm thử xem.”

“…Thật sự ăn được sao?” Khương Tuế có chút do dự.

“Ăn được mà!” Nguyên Dữ mất mát nói. “Tôi đã nếm rồi, em thấy đấy, tôi có bị làm sao đâu.”

Khương Tuế cong khóe môi. Lúc này Nguyên Dữ mới nhận ra y cố ý trêu mình, vừa buồn cười vừa bất lực. Khương Tuế đã xúc một miếng bánh đưa vào miệng, dù hình thức xấu thật, nhưng vì dùng toàn nguyên liệu xịn nên hương vị quả thật không tệ.

Y vừa định xúc miếng thứ hai, bỗng thấy trong bánh có thứ gì đó phản chiếu ánh sáng, lóe lên rất rõ.

Khương Tuế chần chừ ngẩng đầu:
“Nguyên Tiểu Ngư…”

Nguyên Dữ căng thẳng đến đỏ cả cổ:
“Bọn họ nói làm vậy sẽ lãng mạn hơn, tạo được bất ngờ…”

Hắn lấy chiếc nhẫn giấu trong lớp bánh ra, trong mắt ánh lên quầng sáng lấp lánh:
“Tuy nói những lời này bây giờ có hơi sớm, nhưng Tuế Tuế, tôi thật sự rất muốn cưới em, cùng em đi hết quãng đời còn lại.”

Đó là một chiếc nhẫn bạch kim, kiểu dáng đơn giản nhã nhặn, mặt trong còn khắc chữ cái.

“Tuy cách cầu hôn có hơi cũ kỹ, nhưng tình cảm cậu ấy dành cho cậu là thật.” Hướng Cẩm nói bên cạnh. “Chiếc nhẫn này cũng do cậu ấy tự tay làm đó.”

“CP tôi đẩy lúc sinh thời vậy mà thành thật rồi, tôi chết cũng không tiếc ô ô ô!”

“Tôi đã thấy hai người họ không bình thường ngay từ đầu năm nhất rồi, quả nhiên là đang yêu!”

“Đồng ý đi! Đồng ý đi!”

Mọi người cười nói chúc mừng. Nguyên Dữ cầm chiếc nhẫn, các ngón tay run rẩy không ngừng, ánh mắt không rời Khương Tuế:
“Tuế Tuế, em có đồng ý không?”

“Tôi…” Khương Tuế vừa định mở miệng, bỗng một cơn choáng váng ập tới. Y loạng choạng lùi hai bước. Nguyên Dữ hoảng hốt vội vàng đỡ lấy y, chiếc nhẫn theo đó lăn xuống đất, biến mất đâu đó trong bóng tối.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, Khương Tuế chỉ kịp nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Nguyên Dữ.

Y chưa từng thấy Nguyên Dữ hoảng sợ đến vậy, tựa như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ vụn, mong manh hơn cả lớp băng mỏng.

......

Khi tỉnh lại lần nữa, Khương Tuế đã nằm trong bệnh viện. Bên ngoài loáng thoáng vang lên tiếng cãi vã, nhưng y nghe không rõ. Y máy móc đảo mắt, đầu óc vẫn đau nhói như bị kim châm.

Y vô cảm nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong lòng có chút muốn chửi thề, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Trước đó, trong không gian hệ thống, 02 từng nói với y đây là một thế giới phúc lợi, mức độ nguy hiểm và độ khó đều cực thấp. Vì vậy y không mấy coi trọng thế giới này, bước vào với tâm thế như đang đi nghỉ phép.

Nhưng thứ kia tiến hóa quá nhanh.

Dường như nó đã rút kinh nghiệm từ thế giới trước, nhận ra rằng kiểu hy sinh bản thân theo lối Thiệu Phồn không thể giữ được y, nên đã chọn một cách khác, một phương thức “nước ấm nấu ếch” mềm mại hơn, tinh vi hơn, đến mức khiến y tự nguyện muốn ở lại trong thế giới nhỏ này.

Ký ức lẽ ra phải thức tỉnh từ sớm lại bị chính y kháng cự, trì hoãn gần nửa năm. May mắn thay, trong tiềm thức y vẫn biết rằng mình không thể sa lầy ở đây, cuối cùng cũng thuận lợi tỉnh lại.

Những thế giới cấp thấp thường đại diện cho một cuộc sống bình dị, đơn giản nhất. Ở thế giới này có cha mẹ hiền từ, anh trai yêu thương, trúc mã dịu dàng, áo cơm không thiếu, gần như là tất cả những gì một người bình thường có thể mong cầu.

Dùng mật ngọt để làm cạm bẫy, quả thật cao tay đến cực điểm.

Nếu không phải ý chí của y đủ mạnh, e rằng y đã hoàn toàn mơ hồ, an tâm ở lại nơi này, hạnh phúc chờ đợi ngày sinh mệnh khép lại.

Tiếng cãi vã bên ngoài cuối cùng cũng dừng lại. Cửa phòng bệnh mở ra. Người đàn ông luôn chú trọng hình tượng lúc này lại mang vẻ tiều tụy hiếm thấy, râu xanh lún phún hiện rõ. Khi ánh mắt hắn chạm vào Khương Tuế, lập tức bước nhanh tới:

“Có chỗ nào khó chịu không? Có khát nước không?”

Khương Tuế quan sát hắn một lúc, rồi mới nói: “Muốn uống nước.”

Khương Từ Kính theo bản năng cảm thấy ánh mắt Khương Tuế vừa rồi có chút xa lạ, nhưng hắn không kịp nghĩ nhiều. Hắn đút cho Khương Tuế uống nước ấm, rồi gọi bác sĩ vào kiểm tra.

Dĩ nhiên, không phát hiện ra bất cứ vấn đề gì.

Những trục trặc của cơ thể này không phải là bệnh lý, mà là vì thể chất vốn đã suy yếu không thể chịu đựng được tinh thần lực cường đại sau khi Khương Tuế thức tỉnh. Giống như không ngừng bơm khí vào một quả bóng, khi vượt quá giới hạn chịu đựng, nó sẽ nổ tung.

Sắc mặt Khương Từ Kính cực kỳ khó coi: “Nếu không có vấn đề, vậy tại sao lại đột nhiên ngất xỉu?!”

Mấy vị chuyên gia nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.

“Anh.” Khương Tuế nói, “Có lẽ là do dạo này em thức khuya chơi game, mệt quá thôi. Không sao đâu, mình về nhà đi.”

Tình trạng của y cũng không cần thiết phải tiếp tục nằm viện. Khương Từ Kính “ừ” một tiếng, bảo trợ lý đi làm thủ tục xuất viện, còn mình thì ngồi cạnh giường, đút cơm cho Khương Tuế.

Trong phòng không còn ai khác. Khương Tuế ăn được hai thìa cháo, bỗng nhiên lên tiếng: “Vì sao cứ phải luôn đi theo tôi?”

“Cái gì?” Khương Từ Kính ngẩng đầu lên.

Khương Tuế khẽ nhíu mày.

Chẳng lẽ thứ kia giống y, khi tiến vào thế giới nhỏ cũng không có ký ức?

“Khương Tuế, em vừa nói vậy là có ý gì?” Khương Từ Kính nghiêm giọng hỏi. “Em xuất hiện ảo giác rồi sao?”

“Chỉ là đột nhiên nhớ đến một giấc mơ trước đây thôi.” Khương Tuế mỉm cười, nói nhẹ nhàng.
“Trong mơ có một thứ rất đáng ghét cứ luôn theo sát em. Dù em đi đâu, nó cũng như âm hồn không tan. Cho nên em mới muốn hỏi nó, vì sao cứ phải đi theo em mãi.”

Khương Từ Kính: “Sao em cứ hay mơ những giấc mơ kỳ quái vậy?”

Câu nói này lại khiến Khương Tuế sững người.

Đúng vậy.

Vì sao y luôn mơ những giấc mơ kỳ lạ?

Theo lý mà nói, sau khi tiến vào thế giới nhỏ, ngay cả hệ thống cũng không thể liên lạc với y, ký ức càng bị xóa sạch hoàn toàn. Thế nhưng y lại nhớ được con cá ở thế giới trước, nhớ được hoa hồng dại ở thế giới này, đây đã là một bug nghiêm trọng.

Xem ra sau khi thoát khỏi thế giới nhỏ lần này, y nhất định phải đến Cục Quản Lý Thời Không một chuyến.

Sau khi xuất viện, Khương Tuế mới biết được: lúc ấy y đột nhiên ngất xỉu trong sảnh tiệc, Nguyên Dữ vừa định đưa y đến bệnh viện thì đúng lúc Khương Từ Kính đi xuống tìm người. Khương Từ Kính lập tức đưa Khương Tuế đi luôn, không thông báo cho Khương Hà Vi và những người khác.

Khương Tuế cũng không muốn nói thêm, sợ bọn họ lo lắng.

Đến lúc tỉnh lại và nghe thấy tiếng cãi vã bên ngoài… đại khái là Khương Từ Kính đang tranh cãi với Nguyên Dữ. Khương Tuế cũng chẳng mấy quan tâm bọn họ đang cãi nhau chuyện gì, thậm chí lười hỏi lấy một câu.

Sau khi điểm thi đại học được công bố, Khương Tuế khá hài lòng với kết quả của mình. Dù kém xa số điểm Trạng Nguyên của Tạ Yến Chí, nhưng cũng đủ để y chọn một trường đại học không tệ ở thành phố S, nếu như y còn có thể sống tới ngày nhập học.

Việc Khương Tuế đột ngột ngất xỉu dường như đã để lại bóng ma tâm lý rất lớn cho Khương Từ Kính. Hắn bắt đầu đẩy phần lớn công việc trong tay cho các lãnh đạo cấp cao khác của công ty và cả Tạ Yến Chí xử lý. Thậm chí còn lộ ra ý định phân quyền. Bên ngoài vì thế mà rộ lên tin đồn anh em nhà họ Khương đấu đá nội bộ, tranh quyền, lan truyền ầm ĩ.

Nhưng trên thực tế, Khương Từ Kính chỉ đang vội vàng đưa Khương Tuế ra nước ngoài chữa bệnh.

Lần này, hắn liên hệ được với một vị giáo sư lão làng vô cùng danh tiếng, từng nghiên cứu rất sâu về các chứng bệnh nan y phức tạp. Khương Từ Kính cho rằng có lẽ người này có thể tìm ra nguyên nhân bệnh tình của Khương Tuế. Dù bản thân Khương Tuế cảm thấy đây chỉ là uổng công vô ích, nhưng thỉnh thoảng khi nhìn thấy sắc mặt Khương Từ Kính ngày càng lạnh lẽo, y cũng hiểu được, Khương Từ Kính giống như một con quay đang xoay với tốc độ điên cuồng, nhất định phải có thứ gì đó để bám vào mà chuyển động, một khi dừng lại, hắn sẽ lập tức sụp đổ.

Tối trước ngày rời thành phố S, Tạ Yến Chí đến tìm Khương Tuế, nói rằng những bông hoa y trồng trước mộ Văn Hòa đã sống được hơn nửa năm, giờ đều đã nở rộ, rất đẹp.

Khương Tuế nói: “Đợi tôi và Khương Từ Kính về nước, sẽ đến trấn An Xa tảo mộ cho bà ấy.”

Tạ Yến Chí đưa ra một ngón tay: “Ngoéo tay.”

“…Cậu là học sinh tiểu học à, Tạ Yến Chí?”
Khương Tuế bật cười, nhưng vẫn đưa tay ra ngoéo cùng hắn.

Tạ Yến Chí nói: “Tôi sẽ bện vòng hoa, đến lúc đó bện cho em một cái.”

“Được thôi.”
Khương Tuế cười tươi, “Nhất định sẽ rất đẹp.”

Thế nhưng chuyến đi xa này vẫn không mang lại bất kỳ thu hoạch nào. Vị giáo sư già sắp tròn trăm tuổi kia cũng không phát hiện ra Khương Tuế có bất kỳ vấn đề gì về mặt thể chất. Không ai có thể giải thích được vì sao y lại suy nhược một cách không hề có dấu hiệu báo trước như vậy.

Thần kinh Khương Từ Kính càng ngày càng căng như dây đàn.

Hắn ôm lấy thân thể ngày một gầy yếu của Khương Tuế, thấp giọng an ủi: “Không sao cả… chúng ta còn có thể đi gặp những bác sĩ khác.”

Khương Tuế ngoan ngoãn gật đầu nói “được”.
Khương Từ Kính bỗng nhiên ôm chặt lấy y, như muốn ép y hòa tan vào trái tim mình. Giọng nói khàn đặc, dường như còn mang theo nghẹn ngào:

“Khương Tuế… anh luôn cảm thấy em biết điều gì đó, nhưng em không chịu nói cho anh.”

“Em sẽ rời bỏ anh, đúng không?”

Khương Tuế không ngờ một người lạnh nhạt như Khương Từ Kính lại có thể rơi nước mắt. Giọt lệ kia giống như đốt vào người y, khiến thân thể y khẽ run lên, nhưng y vẫn không nói gì.

Ngày về nước là một ngày mưa kéo dài.
Khương Tuế dựa vào vai Khương Từ Kính đọc tin nhắn. Nguyên Dữ nói rằng hắn đã thuê xong nhà gần đại học, đợi sau khi huấn luyện quân sự kết thúc sẽ làm thủ tục ở ngoài trường, đến lúc đó bọn họ có thể sống chung.

Tin nhắn của Tạ Yến Chí thì rất đơn giản, nói trong nhà đã nấu xong cơm, Liễu Ngư tự tay xuống bếp, bọn họ tới là có thể ăn ngay.

Khương Tuế không trả lời bất kỳ tin nhắn nào.

Y tắt màn hình điện thoại, thờ ơ nâng hàng mi, xuyên qua kính chắn gió phía trước nhìn thấy mưa gió gào thét, mây đen dày đặc. Một chiếc xe bồn chở xăng vượt đèn đỏ, không hề có ý định phanh lại, lao thẳng tới. Tài xế hoảng sợ hét lên, điên cuồng đánh lái, nhưng đã không còn kịp nữa.

Trong khoảnh khắc, Khương Từ Kính ôm chặt lấy Khương Tuế, che chắn y kín mít trong lồng ngực mình. Mảnh kính vỡ cắm đầy sau lưng hắn, máu tươi đầm đìa, nhưng hắn không rên lấy một tiếng, chỉ không ngừng trấn an Khương Tuế:

“…Không sao… không sao đâu.”

Khương Tuế giơ tay nâng gương mặt đầy máu của hắn: “Anh…?”

“Xin lỗi.”
Khóe môi Khương Từ Kính trào ra máu. Cú va chạm khủng khiếp khiến hắn bị thương nặng khắp người, máu tươi tuôn ra dữ dội. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng tứ chi mình đang dần lạnh đi, ngay cả nói chuyện cũng trở nên vô cùng khó khăn:

“…Có lẽ… đây là lần cuối cùng… anh có thể bảo vệ em.”

“…Khương Từ Kính.”
Khương Tuế ôm lấy hắn, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi nhuốm máu kia. Máu tươi nhuộm đỏ gương mặt trắng như tuyết của thiếu niên. Trong đồng tử y phản chiếu biển lửa ngập trời, y thì thầm:

“Anh không bảo vệ được em đâu.”

“Chúng ta sẽ chết cùng nhau.”

Đến cả tro cốt… cũng chẳng thể phân biệt được nữa.

— ẦM!

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Xe bồn chở xăng phát nổ, biển lửa trong khoảnh khắc cuồn cuộn lan ra, nuốt chửng tất cả.

Khoảnh khắc ánh nắng gay gắt giáng xuống, muôn vì sao… cũng đồng loạt tắt lịm.

P/s: Lời của editor
Còn 3 chương ngoại truyện cho 3 anh công nữa nha mn. (Mỗi anh 1 chương)


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận