Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 89: Tiểu Ngư (Ngoại Truyện).




Tháng Mười Một ở thành phố S vẫn chưa thể gọi là lạnh. Cây cối trong khuôn viên trường còn xanh um rợp mắt, mấy cây bạch quả lá vẫn chưa rụng hết, theo gió lảo đảo đong đưa, rồi rơi xuống bên chân một nam sinh cao lớn.

Trong tay hắn xách một chiếc túi, tựa lưng vào gốc cây, hờ hững nhìn dòng người qua lại. Những người đi ngang qua hầu như đều không nhịn được mà ngoái nhìn thêm vài lần. Có nữ sinh khe khẽ thì thầm:

“Đẹp trai quá… Khoa mình từ khi nào lại có soái ca như vậy vậy?”

“Chắc là sinh viên khoa Thể dục bên cạnh? Cao thế kia, nhìn là biết dân thể thao rồi.”

“Sao cậu không biết anh ấy à? Hồi vừa khai giảng đã nổi như cồn rồi. Bình chọn hoa khôi nam năm nay bỏ xa người thứ hai luôn đó.”

“Nghe nói điểm thi đại học rất cao, vào đại học S thừa sức. Nhưng vì muốn ở gần người yêu nên mới đăng ký vào khoa Quản lý của trường mình.”

“Trời ơi? Đỉnh vậy sao? Nếu anh ấy đứng đợi người ở đây thì người yêu chắc là sinh viên khoa mình rồi? Rốt cuộc là cô gái nào may mắn thế chứ.”

Vừa trò chuyện, các cô vừa bước đi. Nguyên Dữ nghe lọt cả vào tai, chỉ khẽ mỉm cười. Hắn liếc nhìn thời gian, Tuế Tuế không thích chen chúc cùng người khác khi ra ngoài, nên thường đợi khi người đi gần hết mới thong thả rời đi, đại khái sẽ muộn hơn người khác khoảng năm phút.

Năm giây.
Bốn giây.
Ba giây.
Hai giây…

Nguyên Dữ ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy dáng người mảnh khảnh của thiếu niên xuất hiện trước cửa khu giảng dạy A1.

Hắn xách theo một cuốn sổ ký họa, hơi nhíu mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Nguyên Dữ vừa định bước tới thì bỗng thấy một nam sinh từ bên cạnh lao tới, chặn trước mặt Khương Tuế.

Khương Tuế khựng lại, ngẩng đầu lên: “Cậu tìm tôi có chuyện gì sao?”

Nam sinh đỏ bừng mặt, lắp bắp nói: “Khương… Khương Tuế, mình muốn hỏi cậu… cậu hiện tại có bạn gái chưa?”

Khương Tuế đáp: “Chưa có. Sao vậy?”

Nam sinh như trút được gánh nặng, kích động nói: “Vậy mình có thể—”

“Bạn gái thì không có, nhưng bạn trai thì có một người rồi.”

Nguyên Dữ mỉm cười, khoác tay lên vai Khương Tuế, nhướng mày nhìn nam sinh kia: “Cậu tìm bạn trai tôi có chuyện gì không, bạn học?”

Nam sinh sững sờ, nhìn Khương Tuế rồi lại nhìn Nguyên Dữ, đột nhiên cúi người thật sâu: “Xin lỗi! Mình không biết cậu đã có người yêu!”

Nói xong liền quay đầu chạy mất hút.

Khương Tuế nhíu mày: “Không hiểu nổi.”

Nguyên Dữ duỗi tay giúp y cầm lấy cuốn sổ, liếc nhìn trang đang mở, trên đó chi chít những vòng tròn, xen lẫn vài đường cong rối rắm, trông như những hình thể con người bị bóp méo.

“Đây là… vẽ tĩnh vật à?”
Nguyên Dữ tò mò hỏi, “Phía dưới này là… thi thể sao?”

Khương Tuế đăng ký chuyên ngành tiếng Anh, nhưng bản thân y chẳng mấy hứng thú với ngành này, lại thích sang học ké bên Học viện Mỹ thuật kế bên. Ở đó có một vị giáo sư lớn tuổi rất coi trọng y, cho rằng y có thiên phú nghệ thuật, sẵn sàng nhận y làm học trò thân truyền.

“Cậu cũng nhìn ra được sao?”
Khương Tuế nhướng mi, nghiêng đầu nhìn hắn, “Nguyên Tiểu Ngư, cậu là giun trong bụng tôi à?”

“Nếu thật là vậy thì tốt quá.”
Nguyên Dữ thở dài, “Như thế tôi có thể vĩnh viễn ở bên em.”

Khương Tuế: “……”

Khương Tuế nói: “Nếu thật như thế, chắc tôi sẽ uống thuốc tẩy giun ngay lập tức.”

Nguyên Dữ bật cười đuổi theo, nắm lấy tay y: “Đây là bản nháp tranh mới của em à?”

“Ừ.”
Khương Tuế gật đầu, “Tôi muốn đi chọn ít đồ vẽ, cậu đi cùng tôi nhé?”

Khi nhờ vả người khác, Khương Tuế chưa bao giờ nói những câu kiểu ‘Cậu có thể đi cùng tôi không’ hay ‘Cậu giúp tôi được không’. Y luôn nói “Cậu đi cùng tôi nhé?”, “Cậu đi với tôi đi.”
Nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại mang theo một thứ thân mật rất khó diễn tả bằng lời. Mỗi lần Nguyên Dữ nghe thấy, đều cảm giác trái tim mình như tan chảy.

“Gần nhà có một trung tâm thương mại, trong đó có cửa hàng bán dụng cụ vẽ rất lớn.”
Nguyên Dữ sánh bước cùng y dưới những tán cây loang lổ ánh nắng trong khuôn viên trường. Ánh dương ấm áp kéo dài bóng hai người, gần như hòa làm một. “Ăn trưa xong rồi đi nhé? Trưa nay dì đến nấu thịt bò kho, cá hố chiên giòn, bắp rang bơ mặn ngọt, với thêm một món rau xào.”

Nguyên Dữ mua một căn hộ hơn trăm mét vuông cách trường chưa tới bốn trăm mét. Diện tích không quá lớn, nhưng đủ cho hai người ở chung. Vì tay nghề nấu nướng thực sự quá tệ, nên hắn thuê một dì giúp việc đến đúng giờ nấu ăn và dọn dẹp.

Một lúc lâu mà không nghe thấy câu trả lời, Nguyên Dữ cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện thiếu niên đã gật gà gật gù. Y hoàn toàn là trong trạng thái vô thức, chỉ theo bản năng mà bước theo hắn về phía trước, mơ mơ màng màng như đang đi trong giấc ngủ.

Nguyên Dữ khẽ thở dài trong lòng.

Đêm qua Khương Tuế đột nhiên có cảm hứng, vẽ tranh đến tận nửa đêm. Sáng nay lại dậy sớm chạy đôn chạy đáo, không buồn ngủ mới là lạ.

“Tuế Tuế?”
Nguyên Dữ vòng tay ôm lấy cậu, “Để tôi cõng em về nhé?”

“Không cần!”
Khương Tuế giật mình tỉnh hẳn, “Không đời nào! Lần trước cậu bế tôi bị chụp ảnh, treo hẳn lên trang web của trường rồi. Tôi không muốn nổi tiếng thêm lần nữa đâu.”

Nguyên Dữ khẽ “chậc” một tiếng trong lòng, cực kỳ khó chịu với mấy chuyện tọc mạch đó. Các cặp đôi yêu nhau ôm ấp một chút thì có gì lạ đâu? Chụp lén thì thôi, còn đem đi khắp nơi bàn tán rôm rả, khiến Khương Tuế ở trong trường cũng không chịu thân mật với hắn nữa.

“Tôi không buồn ngủ.”
Khương Tuế lẩm bẩm, đầu óc vẫn lơ mơ, “Tôi dựa vào cậu nha.”

Nguyên Dữ vừa bước về phía trước vừa phải để ý không cho y vấp ngã, nhưng trong lòng lại không hề cảm thấy phiền. Hai người chậm rãi trở về căn hộ. Dì giúp việc vừa hay đã dọn xong thức ăn lên bàn, nói:

“Ăn xong thì để bát đĩa trong bếp là được, tối tôi sẽ quay lại dọn.”

Nguyên Dữ gật đầu, chào dì, rồi xoa xoa gương mặt Khương Tuế: “Tuế Tuế? Về đến nhà rồi.”

Khương Tuế cố gắng mở mắt. Nguyên Dữ dắt y đi rửa tay rồi ăn cơm. Nhưng y thật sự quá buồn ngủ, chưa được bao lâu sau khi ăn xong đã chìm hẳn vào giấc mơ đen ngọt.

Nguyên Dữ đắp chăn cho y thật cẩn thận. Khi ra khỏi phòng, hắn chợt nhìn thấy bức tranh sơn dầu bên cửa sổ mà Khương Tuế vẫn chưa vẽ xong.

Một mảng biển đen đặc, nặng nề và ngột ngạt. Trong làn nước sâu ấy có ánh sáng xanh lam u uẩn, dường như đang cố gắng thoát khỏi mọi trói buộc để đi tìm tự do của chính mình. Nhưng trong luồng sáng đó, chỉ có một con cá nhỏ bé.

Trong đầu Khương Tuế dường như lúc nào cũng tồn tại những ý nghĩ kỳ lạ. Tranh y vẽ cũng u ám, rối loạn, không chỉ khó hiểu về ý nghĩa, mà ngay cả hình ảnh cũng khiến người xem mơ hồ.

Nguyên Dữ kéo rèm lại, rồi vào thư phòng xử lý công việc công ty.

Mãi đến bốn giờ chiều, Khương Tuế vẫn ngái ngủ, lê dép đi ra tìm hắn. Lúc này Nguyên Dữ mới tắt máy tính, rót một cốc nước đưa cho y: “Giờ mình ra ngoài nhé?”

Khương Tuế ngáp một cái, gật đầu.

Thế là hai người đi tới cửa hàng bán dụng cụ vẽ.

Sau khi dạo cửa hàng, họ tiện thể ghé siêu thị mua sắm. Xe đẩy chất đầy toàn là đồ ăn vặt mà Khương Tuế thích. Không ở nhà cùng người lớn có một cái lợi là, dù có ăn bao nhiêu đồ ăn vặt cũng chẳng ai quản.

Chỉ là theo năm tháng trôi qua, Khương Tuế dường như cũng không còn mặn mà với đồ ăn vặt như trước nữa.

Nguyên Dữ xách túi lớn túi nhỏ cùng Khương Tuế đi về nhà. Trên trời đã treo lên một vầng trăng tròn thanh lạnh. Khương Tuế cúi đầu, nghiêm túc dẫm lên những ô vuông trên mặt đất như đang chơi trò chơi. Y lúc nào cũng có những ý tưởng kỳ quái như vậy, chỉ cần một mình, cũng có thể chơi rất vui vẻ.

Đến khi Nguyên Dữ kịp nhận ra, khóe môi hắn đã lặng lẽ cong lên.

Dường như chỉ cần nhìn thấy người này thôi, hắn đã thấy hạnh phúc.

“Nguyên Tiểu Ngư.”
Người đi phía trước bỗng quay đầu lại. Dưới ánh trăng bạc, đuôi mày khóe mắt y đều mang theo vẻ dịu dàng vấn vít, “Tôi vừa nhớ lại hồi nhỏ chơi trốn tìm. Mỗi lần đến lượt tôi làm mèo, cậu đều đi theo phía sau, sợ tôi không tìm thấy cậu.”

Nguyên Dữ nói: “Không tìm thấy tôi, em sẽ buồn.”

“Không có đâu.”
Khương Tuế đáp.

“Được rồi.”
Nguyên Dữ sửa lời rất nhanh, “Không nhìn thấy em, tôi sẽ buồn.”

“Giờ nghĩ lại, chuyện đó hóa ra đã là rất nhiều năm trước rồi.”

Nhanh thật. Bọn họ đã quen biết nhau mười sáu năm.

“Tuế Tuế, tôi vẫn chưa có dịp hỏi em.”
Nguyên Dữ cúi xuống hôn nhẹ lên trán y, “Lúc đó vì sao em lại chọn tôi làm bạn?”

Ở nhà trẻ có rất nhiều đứa trẻ thích Khương Tuế, vậy mà y chỉ chọn mỗi mình hắn.

Khương Tuế cố tình nói: “Vì cậu trông rất dễ sai bảo.”

“……”
Nguyên Dữ mỉm cười, “Như vậy cũng tốt.”

“Lừa cậu đó.”
Khương Tuế bĩu môi, tiếp tục thong thả bước đi, “Chỉ là cảm thấy như thể đã từng gặp cậu ở đâu đó rồi, Nguyên Tiểu Ngư. Biết đâu kiếp trước chúng ta đã gặp nhau.”

Nguyên Dữ nói: “Vậy kiếp trước tôi chắc chắn cũng yêu em.”

Khương Tuế không trả lời.

Mỗi lần nhắc đến tình yêu, y luôn im lặng. Nguyên Dữ cũng không để tâm, chỉ cần người ở bên hắn, thế đã là điều rất tốt rồi.

Nguyên Dữ dọn dẹp đồ vừa mua về. Khương Tuế ngồi trên sofa tiếp tục vẽ tranh. Nguyên Dữ từ phía sau tựa cằm lên vai y, nói:

“Nhìn em vẽ cũng thú vị lắm. Dạy tôi thử được không?”

“Không có thiên phú, không dạy.”
Khương Tuế đáp.

“Dạy tôi đi, Tuế Tuế.”
Nguyên Dữ cọ nhẹ vào cổ y. Lớp râu lún phún làm da Khương Tuế ngứa ngáy. Y chịu không nổi, đưa bút trong tay cho hắn: “Vậy cậu vẽ đi.”

“Lỡ vẽ hỏng tranh của em thì sao?”
Nguyên Dữ nói, “Để tôi tự dùng bút với màu mà tôi mua.”

Khương Tuế sững người:
“Cậu mua lúc nào vậy?”

“Lúc em đang chọn bút chì.”
Nguyên Dữ ôm y vào lòng, cười nói: “Thầy Khương, có thể chỉ giáo cho tôi một chút không?”

Hắn lấy bộ màu vừa mua ra. Khương Tuế liếc nhìn một cái, là loại màu vẽ body chuyên dụng, an toàn, dễ rửa. Y do dự hỏi:
“Cậu có phải mua nhầm rồi không?”

“Không hề.”
Nguyên Dữ cởi áo khoác, trán kề trán với y, nói khẽ: “Em vẽ cho tôi một con cá ở đây, được không?”

Hắn nắm tay Khương Tuế đặt lên bụng mình. Khương Tuế ngẩn ra, vành tai đỏ bừng, ngước mắt mắng:
“Hạ lưu.”

“Có cho ai khác xem đâu.”
Nguyên Dữ hạ thấp giọng, ghé sát bên tai cy thì thầm:
“Xin em đó, Tuế Tuế, vẽ cho tôi một cái đi.”

“……”
Hàng mi Khương Tuế run nhẹ, cuối cùng nói:
“Vậy cậu nằm yên đi.”

Nguyên Dữ nằm lên giường. Khương Tuế ngồi trên đùi hắn, cúi đầu pha màu.

Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng nghiêng nghiêng trải đầy sàn. Nguyên Dữ nhìn thấy Khương Tuế hơi cúi đầu, hàng mi dài rũ xuống. Ngay cả ánh trăng lạnh lẽo dường như cũng thiên vị y hơn vài phần, rơi lên người y liền trở nên dịu dàng, quấn quýt.

Màu đỏ được pha xong. Ngón tay Khương Tuế nhẹ nhàng ấn lên bụng dưới của Nguyên Dữ:
“Cậu có thể thả lỏng một chút không?”

Nguyên Dữ vốn đã căng cứng.
Bụng dưới lập tức càng siết chặt hơn. Hắn khẽ thở gấp, nói:
“Có lẽ… không làm được.”

Đầu bút ướt chạm xuống da bụng, lành lạnh, mềm mại. Theo từng cử động của người cầm bút mà lướt đi. Khương Tuế vẽ rất chăm chú. Trán Nguyên Dữ lấm tấm mồ hôi, các ngón tay siết chặt ga giường... đúng là tự chuốc lấy khổ.

May mà một con cá nhỏ không quá phức tạp. Rất nhanh, Khương Tuế đã vẽ xong. Nhìn con cá sống động trên bụng Nguyên Dữ, y vô cùng hài lòng. Vừa định đứng dậy rời đi thì cổ tay đã bị Nguyên Dữ giữ lại.

Chỉ trong chớp mắt, trời đất đảo lộn, người nằm trên giường đã biến thành Khương Tuế.

“Nguyên Tiểu Ngư?”
Khương Tuế giật cổ tay, “Cậu làm gì vậy?”

Nguyên Dữ cúi mắt ngắm con cá trên người mình, nói:
“Đẹp lắm.”

“Tôi vẽ, đương nhiên là đẹp.”
Khương Tuế hừ nhẹ, “Nhưng cậu như vậy làm tôi khó chịu. Buông tôi ra.”

Nguyên Dữ ấn tay y lên ga giường, cúi xuống hôn lên chiếc cổ thon dài, nhẹ giọng nói:
“Nếu đã là dạy học, giáo viên làm mẫu rồi, thì học sinh đương nhiên phải thực hành vẽ lại chứ.”

Hắn nâng cằm Khương Tuế lên, rất lễ phép hỏi:
“Tuế Tuế, em muốn tôi vẽ ở đâu? Vẽ ở chỗ giống tôi có được không?”

Gương mặt thiếu niên nhuộm một tầng đỏ thẹn thùng, mím môi mắng:
“Cậu nghĩ tôi giống cậu à, b**n th** như vậy sao?”

Y không hề biết, dáng vẻ nằm trên giường, tóc đen rối loạn, khóe mắt đỏ ửng, vừa mắng người vừa thở gấp ấy, chỉ khiến người ta càng thêm hưng phấn, không kiềm chế được.

“Tuế Tuế, nếu em không chọn, vậy để tôi chọn giúp nhé?”
Giọng Nguyên Dữ khàn đi. Ngón tay hắn lướt qua ngực y. Vừa định nói thêm, Khương Tuế đã bật lên:
“Không được! Không được vẽ ở đây!”

Y như nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát, rồi ấm ức xoay người lại:
“Vẽ ở lưng.”

Tấm lưng thiếu niên trắng mịn mà gầy gò, xương bả vai hiện rõ, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt. Dưới ánh trăng, nó như một khối ngọc mềm mại ánh lên sắc sáng dịu. Nguyên Dữ không nhịn được, hôn dọc theo sống lưng y. Khương Tuế khẽ ngửa cổ, th* d*c:
“Cậu muốn vẽ thì… ừm, nhanh lên đi.”

Nguyên Dữ cầm bút vẽ một cách ra dáng. Ngay khi nét đầu tiên chạm xuống, hắn đã cảm nhận được lưng Khương Tuế khẽ run lên.

Làn da của Khương Tuế nhạy cảm hơn hắn tưởng, phản ứng cũng mãnh liệt hơn nhiều.

“……Cậu có thể nhanh hơn một chút không?”
Khương Tuế cắn môi, nhỏ giọng, “Ngứa lắm.”

Nhưng Nguyên Dữ không vẽ con cá tự do kia lên lưng y. Hắn dùng màu đỏ, vẽ trên eo thiếu niên một đóa hoa hồng rực rỡ, đang nở bung.

Làn da trắng như tuyết, đường xương hơi nhô lên, sắc màu diễm lệ, đẹp đến mức khiến tim người ta thắt lại.

Nguyên Dữ hôn lên làn da quanh đóa hồng, ôm trọn nó vào lòng, v**t v* đến khi nó mềm ra, tan thành một mảng non nớt. Trong tiếng thở gấp run rẩy như cánh hoa bị xé nát, giọt sương trong suốt theo từng cánh hoa nhỏ xuống. Trong bầu không khí mập mờ ấy, hắn ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào.

Sáng hôm sau, Khương Tuế tỉnh dậy, phát hiện trên đùi mình bị viết một ký hiệu kỳ lạ. Nhìn rất lâu mới nhận ra, đó là một chữ “Chính” mới viết được một nửa.

Đếm số nét bút xong, Khương Tuế tức đến xanh mặt, đá Nguyên Dữ lăn xuống giường.

Đến khi phát hiện Nguyên Dữ còn chụp lại con cá đỏ và đóa hồng kia, in ra đặt ở đầu giường để thưởng thức, y càng tức đến mức cả ngày không thèm nói với hắn một câu.

Nhưng Nguyên Dữ lại cảm thấy, đóa hồng dường như hoang dại sinh trưởng từ bên hông thiếu niên ấy, quả thật rực rỡ chói mắt, tràn đầy sức sống, mà lại mang theo một vẻ u buồn tĩnh lặng.

Giống hệt như người trong lòng hắn vậy.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận