Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 95.




“Không đúng.”
Ứng Trì Nguyệt thản nhiên v**t v* mạch máu nơi cổ người trong lòng. Những đầu ngón tay lạnh lẽo ấy tựa như một con rắn độc khác, khiến Khương Tuế rùng mình toàn thân.
“Hãy nghĩ lại cho kỹ.”

“……”
Khương Tuế cắn nhẹ vào lớp thịt mềm trong khoang miệng, không muốn khuất phục. Nhưng con rắn nhỏ kia lại quấn dọc theo vòng eo y bò xuống, vừa lạnh vừa dính, khiến y run lên vì sợ. Cuối cùng y không chịu nổi, vùi đầu vào hõm cổ Ứng Trì Nguyệt, giọng run rẩy:
“Phu quân… phu quân! Ngươi làm cho nó ra ngoài đi!”

Thân thể Ứng Trì Nguyệt cứng đờ trong nháy mắt.

Phu quân.

Hắn vốn tưởng rằng, cả đời này sẽ không còn được nghe lại cách xưng hô mềm mại, triền miên ấy nữa. Khi vang lên bên tai, nó giống như một con cổ trùng độc ác bò dọc theo vành tai chui thẳng vào trong, men theo dòng máu, thấm sâu vào tim gan phế phủ.

Khương Tuế không biết hắn đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy con rắn kia càng lúc càng quậy phá. Y chịu đựng không nổi, nắm chặt vạt áo trước ngực hắn, cố gắng tránh né cảm giác quái dị ấy, dùng giọng nói mà Ứng Trì Nguyệt thích nhất, nhẹ, mềm, mang theo cầu xin, gọi hắn:
“Phu quân… ngươi thương em một chút đi…”

Đồng tử của Ứng Trì Nguyệt dần dần nhuốm màu dã thú, cuối cùng hóa thành một đôi đồng tử rắn thuần túy. Hắn đột ngột siết chặt eo Khương Tuế, lạnh lùng nói:
“Không được gọi như vậy, nghe rất d*m đ*ng.”

Khương Tuế: “……”

Nếu không phải vì từ chỗ này đá Ứng Trì Nguyệt xuống cũng chưa chắc khiến hắn chết, y thật sự rất muốn một cước tiễn con côn trùng dài ngoằng này xuống vực cho xong.

Tâm tình không ổn định, hỉ nộ vô thường, đúng là bạo quân. Năm đó y chạy trốn, quả thực là quyết định sáng suốt nhất đời này!

Ở bên cạnh Ứng Trì Nguyệt suốt năm năm, Khương Tuế hiểu rõ tính tình hắn: cứng đối cứng thì hắn còn cứng hơn, điển hình là chỉ ăn mềm không ăn rắn.

“Phu quân, ngươi đừng dọa em.”
Khương Tuế vòng tay ôm lấy vòng eo gầy nhưng rắn chắc của hắn, tựa đầu vào lồng ngực hắn, giọng mềm xuống:
“Em nhát gan lắm.”

“……”
Ứng Trì Nguyệt nâng cằm y lên, nhìn vào đôi mắt ửng đỏ kia. Giữa rừng đào xuân sắc rực rỡ, tất cả dường như cũng không sánh nổi dung nhan động lòng người ấy.
“Nhát gan? Ta thấy lá gan em lớn lắm.”

“Vừa rồi còn giả bộ như không quen biết ta, sao giờ đã một tiếng một tiếng gọi phu quân rồi? Độ Hành biết chuyện này không, hử?”

Khương Tuế c*n m** d***. Nhất thời không nghĩ ra được cách nào hay ho, y quyết định trước hết cứ khóc đã. Hàng mi dài run lên, nước mắt liền như chuỗi ngọc đứt dây rơi xuống, khóc đến mức đáng thương vô cùng.

Ứng Trì Nguyệt có chút bực bội. Hắn biết người này giỏi nhất là giả ngoan, giả đáng thương. Mười lăm năm trước ở Nhất Lần Xuân Phong, Khương Tuế cũng từng dùng ánh mắt đẫm lệ như vậy nhìn hắn. Khi ấy cả sảnh mỹ sắc đều lu mờ, chỉ có y là yếu ớt mà mê người.

Vì thế hắn đã mang kẻ lừa đảo này về Yêu giới.

Thân phận là nô lệ, nhưng lại rất biết được đằng chân lân đằng đầu. Ăn cơm thì cần dỗ, ngủ thì cần ôm, gặp người tu tiên liền thấy thú vị, cứ bám lấy hắn đòi dẫn khí nhập thể.

Nhưng kẻ lừa đảo này lại là một thân phàm cốt, không có chút tiên duyên nào. Ngoài đường tùy tiện túm một người cũng có giác ngộ hơn y. Muốn giúp y dẫn khí nhập thể, khó khăn chẳng khác nào đột phá Đại Thừa kỳ. Nhưng y đã muốn thì sẽ cụp mắt, hàng mi cụp xuống, tủi thân cầu xin, không đáp ứng là bắt đầu giở tính khí. Ứng Trì Nguyệt tiêu tốn vô số bảo vật trên trời dưới đất cùng tâm huyết, cuối cùng mới tẩy sạch một thân bụi trần cho y, giúp y bước chân vào tiên môn.

“Khóc cái gì mà khóc.”
Ứng Trì Nguyệt thô bạo lau nước mắt trên mặt Khương Tuế.
“Khóc nữa ta sẽ cho nó chui vào.”

Khương Tuế sợ đến mức lập tức không dám khóc nữa.

Ứng Trì Nguyệt cười nhạt, giơ tay triệu con rắn nhỏ màu đỏ sậm kia ra. Con rắn men theo cổ tay hắn bò lên, dung nhập vào da thịt, hóa thành hoa văn rắn màu đen.

Thấy hắn rốt cuộc cũng thu con rắn lại, Khương Tuế mới nhẹ nhàng thở phào một hơi thật dài.

Chỉ cần nhìn thấy con rắn đỏ ấy, y sẽ nhớ tới những ký ức cực kỳ khuất nhục và khó chịu. Khi còn ở bên cạnh Ứng Trì Nguyệt, y từng nghĩ, nếu có một ngày mình trở thành chủ nhân của hắn, nhất định phải để hắn nếm thử cảm giác bị rắn quấn thân.

Nhưng rốt cuộc y vẫn không làm vậy.
Bởi vì sau này y nghĩ lại, có lẽ làm thế chỉ khiến Ứng Trì Nguyệt càng hưng phấn hơn mà thôi.

… Loài súc sinh hạ tiện đúng là như vậy, ngoài ăn với ngủ thì chỉ nghĩ đến sinh sản, cho dù y là nam nhân, căn bản không thể đẻ trứng.

“Phu quân.”
Khương Tuế lấy lòng hôn nhẹ lên cằm hắn, giọng mềm xuống, “Sao ngươi lại đến Huyền Nhất Môn?”

“Nếu ta không đến,” Ứng Trì Nguyệt thản nhiên đáp, “thì làm sao biết được vị Tiên Tôn Lưu Sương nổi danh khắp thiên hạ, hóa ra lại chính là ái thê của ta.”

Hắn không cúi đầu để y thân cận, chỉ hơi khép mí mắt mỏng, ánh nhìn rơi trên đôi môi đỏ mềm của y.
“Tuế Tuế ngoan của ta, chẳng lẽ không nên giải thích cho phu quân nghe —— vì sao em lại giả chết lừa ta, còn cùng Độ Hành kết làm đạo lữ?”

“Hay là em chê vi phu là yêu vật, không bằng Tiên Tôn Độ Hành có tiềm chất thiên phú như ngọc bị ẩn?”

Khương Tuế: “……”
Bằng không thì sao?

Nếu cứ ở lại Yêu giới dây dưa với Ứng Trì Nguyệt, cùng lắm y cũng chỉ là một nô lệ được sủng ái. Huống hồ công pháp Yêu giới vốn không thích hợp cho y, sau khi bước vào Kim Đan cảnh, tu vi gần như dậm chân tại chỗ. Muốn tiến thêm một bước, y buộc phải tìm một cao nhân tinh thông con đường tu luyện để chỉ điểm.

Đó còn chưa kể một nguyên nhân quan trọng hơn —— y thật sự rất ghét con xà yêu Ứng Trì Nguyệt này. Hung dữ, tàn ác, lại động một chút là hóa nguyên hình quấn lấy y. Tỉnh dậy đã bị cự xà siết chặt không nhúc nhích nổi, đổi là ai cũng chịu không nổi.

Những điều ấy, y tuyệt đối không thể nói ra.

“Phu quân sao lại nghĩ về em như vậy.”
Hàng mi mảnh mai của Khương Tuế nhuốm màu đỏ mê người, y mím môi, tựa như đang cố kìm nén tủi thân.
“Rõ ràng là phu quân muốn cùng con bò cạp tinh kia thành thân, ta mới phải rời đi. Nếu không, chờ phu quân cưới Yêu hậu, ta chẳng những phải chịu Yêu hậu chèn ép, còn phải ngày ngày nhìn phu quân cùng thê tử ân ái triền miên… Chỉ nghĩ thôi ta đã nghẹt thở, thà rời đi còn hơn, coi như thành toàn cho các ngươi.”

Y càng nói càng uất ức, vùi đầu vào ngực Ứng Trì Nguyệt, bờ vai khẽ run. Chẳng bao lâu sau, Ứng Trì Nguyệt đã cảm thấy trước ngực mình ướt một mảng.

Khương Tuế cái tên này…
Đúng là kẻ lừa đảo nói dối như cơm bữa.

Ứng Trì Nguyệt biết rõ những lời y nói không có câu nào là thật, thế nhưng khi Khương Tuế dựa vào lòng hắn nức nở, kể lể uất ức, hắn lại vô luận thế nào cũng không nỡ đẩy y ra.

“Ta nói muốn cưới con bò cạp tinh gì đó khi nào chứ?”
Ứng Trì Nguyệt lạnh mặt ôm lấy y, vỗ nhẹ lên tấm lưng y vẫn còn run rẩy.
“Chỉ là lời đồn thôi, đáng để em khóc thành thế này sao? Thu lại cái bộ dạng đáng thương đó đi.”

Nếu thật sự có uất ức, thì cũng chỉ nên là hắn —— kẻ đã vì “tro cốt” của Khương Tuế mà góa bụa suốt mười năm ở Yêu giới, chưa từng rời đi nửa bước.

Ứng Trì Nguyệt là người như vậy: khi ôn hòa dịu giọng thì lại dễ đoạt mạng người, còn khi lạnh nhạt hờ hững mới chính là lúc lòng dạ mềm xuống.

Khương Tuế cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ hắn, thầm nghĩ mười năm trôi qua, con rắn ngu này vẫn dễ bị chiêu cũ lừa. Chỉ cần rơi hai giọt nước mắt là có thể dỗ hắn xoay vòng, thật không hiểu nổi ngôi vị Yêu Vương rốt cuộc là ngồi lên bằng cách nào.

“Dù phu quân không cưới bò cạp tinh,” Khương Tuế nghẹn ngào nói, “rồi cũng sẽ cưới nhện tinh, hồ ly tinh… Chẳng lẽ phu quân có thể cưới một nô lệ được mua từ Nhất Lần Xuân Phong như em sao?”

“Em tự biết mình không xứng, nên mới giả chết rời đi. Trong lòng em, phu quân là người quan trọng nhất, phu quân sao có thể nói em ghét bỏ người?”

Ứng Trì Nguyệt siết chặt các ngón tay.

Kẻ lừa đảo.
Những lời y nói…
Không một chữ nào có thể tin.

“Thật sao?”
Giọng Ứng Trì Nguyệt trầm xuống.
“Vậy em vì sao lại kết làm đạo lữ với Độ Hành?”

“Sau khi rời Yêu giới, em vốn định tùy tiện tìm một chỗ kết liễu thân tàn này.”
Khương Tuế uất ức nói,
“Đúng lúc nghe nói Huyền Nhất Môn tuyển ngoại môn đệ tử, ta liền bái nhập. Nhưng ta không quyền không thế, chịu đủ mọi khinh nhục. Khó khăn lắm mới đoạt được vị trí đầu bảng ở đại hội tỷ thí toàn bộ tông môn, muốn bái Độ Hành Tiên Tôn làm thầy để được che chở, hắn lại từ chối em.”

Ứng Trì Nguyệt nheo mắt lại.
“Ai dám khinh thường em?”

Khương Tuế đã sớm chẳng nhớ rõ là ai. Dù sao có thù y nhất định sẽ trả, không nhớ được thì hẳn là đã báo rồi, bèn giả bộ rộng lượng:
“Đều là chuyện cũ, em không để tâm nữa.”

“Sau đó sư tôn em qua đời, cả môn phái suy tàn. Em lại sắp rơi vào hoàn cảnh cũ, thì tình cờ gặp Tiên Tôn Độ Hành. Em cầu xin hắn thu em làm đồ đệ, hắn nói mình không dạy đồ đệ. Nhưng lòng dạ Tiên Tôn thiện lương, thấy em đáng thương, liền đề nghị cùng em kết làm đạo lữ. Từ đó về sau, trong Huyền Nhất Môn không còn ai dám khinh thường em nữa.”

Nói đến đây, Khương Tuế khẽ nghiến răng.

Nếu Độ Hành thật sự lương thiện như thế thì tốt biết bao. Thực tế là lúc y cầu xin, Độ Hành thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn y lấy một cái.

“Tiên Tôn là người tốt.”
Khương Tuế mở miệng là nói lời dối trá trôi chảy,
“Hắn si mê kiếm đạo, quanh năm bế quan. Nhưng vì em ở núi Lạc Vụ, người khác cũng không dám coi thường em.”

Ứng Trì Nguyệt im lặng rất lâu, không biết đang suy nghĩ điều gì. Trong lòng Khương Tuế dâng lên một tia bất an.

“Tuế Tuế của ta xinh đẹp như vậy,”
Ứng Trì Nguyệt nắm lấy sau gáy y, nhìn thẳng vào mắt y, khóe môi cong lên.
“Độ Hành lại có thể nhịn được không chạm vào em sao?”

“Vi phu thì… một khắc cũng nhịn không nổi.”

Khương Tuế: “……”

Người ta vẫn nói bản tính của rắn vốn dâm loạn, mà Ứng Trì Nguyệt thì càng là một con rắn đê tiện đến cực điểm.

“Điều Tiên Tôn Độ Hành theo đuổi chỉ có phi thăng, đối với mấy chuyện đó… hắn không hề hứng thú.” Hàng mi Khương Tuế run rẩy khe khẽ, mảnh mai dày khít, tựa như cánh bướm gãy, chỉ có thể rơi xuống cành cây mà giãy giụa vô vọng, vừa tàn nhẫn lại vừa đẹp đẽ. “Phu quân, trong lòng em chỉ có một mình người, chẳng lẽ người không tin em sao?”

“Vi phu đương nhiên tin.” Ứng Trì Nguyệt thì thầm bên tai y, “Vậy Tuế Tuế theo phu quân về Yêu giới, được không?”

“!” Khương Tuế đột ngột ngẩng đầu.

Ứng Trì Nguyệt cười lạnh: “Sao nào, em không muốn?”

“Hiện giờ em vướng víu quá nhiều, không thể tùy tiện rời đi.” Khương Tuế nắm tay hắn đặt lên đan điền của mình, “Hơn nữa không lâu trước đây em bị thương, kinh mạch tổn hại, chỉ có linh tuyền(*) ở Lạc Vụ Sơn mới có thể ôn dưỡng kinh mạch. Nếu lúc này rời đi, phu quân…em sẽ chết.”

(*) suối nước có linh khí.

Ứng Trì Nguyệt cau mày, vận linh lực dò xét, liền thấy linh đài(*) của Khương Tuế tổn hại nghiêm trọng, kinh mạch bế tắc chồng chất, nếu không nhờ có một luồng linh lực khác chống đỡ, e rằng tu vi đã sớm bị rút cạn.

(*)trạng thái thần hồn, trạng thái bên trong cơ thể.

“Sao lại thành ra thế này?” Sắc mặt hắn trầm xuống.

Khương Tuế đương nhiên không thể nói cho hắn biết đó là vì cưỡng ép dung hợp tiên cốt, tiên cốt không ngừng tiêu hao linh lực của y. Y chỉ cúi mắt nói: “Không lâu trước xuống núi trừ ma, nhất thời sơ ý nên bị thương…”

Ứng Trì Nguyệt im lặng hồi lâu.

Mười năm không gặp, Khương Tuế cũng không nắm chắc được tâm tư của hắn. Y vừa định mở miệng, bỗng nhiên cổ đau nhói, Ứng Trì Nguyệt đã cúi xuống cắn mạnh một cái, độc tố theo vết cắn tràn vào máu. Chỉ trong chớp mắt, Khương Tuế hoa mắt choáng váng, toàn thân tê liệt, đến cả tên mình là gì cũng quên sạch.

Con rắn đê tiện này… lại còn hạ độc y!

“Tuế Tuế ngoan.” Ứng Trì Nguyệt l**m vết thương nhỏ kia, dấu răng rắn chậm rãi khép lại, trên làn da trắng như tuyết chỉ còn lại một vệt đỏ nhạt. Hắn chống vào chóp mũi y, nói khẽ: “Đầu tháng sau, xuống Linh Nguyên Trấn dưới chân núi tìm ta.”

“Nếu không…” Hắn cười mỏng manh, “em biết kết cục rồi, đúng không?”

“……” Khương Tuế rất muốn cắn trả lại một phát.

Nọc rắn của Ứng Trì Nguyệt có nhiều loại: có thứ kịch độc, dính vào là chết ngay; cũng có loại chuyên dùng để tra tấn người, trong đó tình độc còn lợi hại hơn cả dược của Hợp Hoan Tông.

“Em biết rồi, phu quân.” Khương Tuế che cổ mình, ngoan ngoãn đáp.

Ứng Trì Nguyệt bỗng cúi người hôn xuống. Khương Tuế vừa định đẩy ra thì đã cảm nhận được một luồng linh lực dày đặc, cuồn cuộn được truyền sang, chậm rãi chữa trị kinh mạch tổn hại. Y lập tức kiễng chân, ôm lấy cổ hắn, mềm mại thuận theo.

Dù bị hắn l**m qua răng, cắn lưỡi, hôn đến thịt mềm trong khoang miệng, còn làm nước bọt dính ướt cả cằm, nhưng linh lực Ứng Trì Nguyệt truyền sang rất hào phóng. Khương Tuế cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cơn đau âm ỉ nơi xương cốt cuối cùng cũng bị đè xuống.

Đuổi được Ứng Trì Nguyệt đi, khi Khương Tuế trở về núi Lạc Vụ thì trời đã tối. Vừa bước vào đình viện, y liền thấy một thiếu niên dáng người thon dài đang vắt chân, thiếu kiên nhẫn gõ mạnh vào chén trà, phát ra tiếng leng keng dồn dập.

“Lệnh Thu?” Khương Tuế nghi hoặc, “Con chờ ở đây, có chuyện gì sao?”

Mạnh Lệnh Thu đã đợi gần một canh giờ, cuối cùng cũng chờ được Khương Tuế trở về. Sắc mặt hắn âm trầm, giận dữ còn chưa tan, nhưng khi xoay người lại đã treo lên nụ cười ngọt ngào: “Sư tôn đi đâu vậy? Con đợi ngài lâu lắm rồi.”

Khương Tuế thản nhiên đáp: “Ta thấy hạnh liễu lưu ngọc, đào lý tranh xuân( Cây mơ lưu lại những trái vàng như ngọc, hoa đào hoa mận đua nhau khoe sắc đón xuân), nên tiện thưởng ngoạn một phen. Sao thế?”

Ánh mắt Mạnh Lệnh Thu dừng lại trên đôi môi sưng đỏ của y, trong lòng cười lạnh.

Thưởng ngoạn xuân sắc ư? E là bị người khác xem như xuân sắc mà thưởng rồi.

“Con chỉ muốn hỏi sư tôn một chút, vì sao lại muốn thu thêm đồ đệ.” Mạnh Lệnh Thu tủi thân nói, “Chẳng lẽ là con và sư muội có chỗ nào làm chưa đủ tốt sao?”

Khương Tuế thực sự không ngờ Mạnh Lệnh Thu lại hỏi ra một câu làm bộ như vậy.

Thu đồ đệ mà thôi, chẳng lẽ còn phải hỏi ý kiến đệ tử?

“Các con làm rất tốt.” Khương Tuế tuy khó hiểu vì sao hắn lại ấu trĩ như thế, nhưng vẫn ôn hòa đáp, “Chỉ là ta thấy Chúc…”

Y nghĩ hồi lâu mà vẫn không nhớ ra tên của đồ đệ mới, liền thong dong nói tiếp: “Ta thấy tiểu sư đệ của các con có tâm tính thuần khiết, hành sự đoan chính, là mầm mống tốt, nên thu vào môn hạ. Các sư huynh muội các con cũng có thể chăm sóc lẫn nhau, có gì không ổn sao?”

“Chỗ nào cũng không ổn!” Mạnh Lệnh Thu ôm chặt lấy eo Khương Tuế. Rõ ràng đã cao hơn sư tôn nửa cái đầu, vậy mà vẫn cố dán sát lưng y, “Con không muốn sư tôn thu thêm đồ đệ khác.”

Khương Tuế: “.”

Thái dương Khương Tuế giật giật, gân xanh nổi lên.

Y thật sự sắp nhịn không nổi nữa rồi. Mạnh Lệnh Thu trước kia có thích động tay động chân như vậy không? Giờ thì hay rồi, còn dám trực tiếp ôm lấy y!

“Sư tôn… có phải ngài ghét bỏ con đã trở thành phế nhân rồi không?” Giọng thiếu niên khàn khàn nghẹn ngào, “Mắt con mù rồi, tu vi tan nát, hiện giờ ngay cả ngoại môn đệ tử cũng không bằng. Có phải vì vậy nên sư tôn mới muốn thu thêm đồ đệ khác?”

Hắn vừa nhắc tới chuyện này, Khương Tuế liền có chút chột dạ.

Dù sao thì kẻ khiến đứa con cưng của trời rơi từ đám mây xuống vực sâu… chính là y.

Vì thế, Khương Tuế cố nhịn xúc động muốn giật Mạnh Lệnh Thu ra khỏi người mình, dịu giọng nói: “Lệnh Thu, sư tôn sao có thể ghét bỏ con? Nói cho cùng, là sư tôn vô năng, không thể bảo vệ con chu toàn.”

Cánh đào theo gió rơi lả tả, trong đó có một cánh rơi vào sau cổ Khương Tuế. Cánh hoa hồng nhạt dán lên làn da trắng như tuyết, đặc biệt chói mắt.

Ánh mắt Mạnh Lệnh Thu hung hãn, cúi xuống ngậm lấy cánh hoa ấy, nhai nuốt vào bụng, tựa như muốn nuốt sống cả người trước mắt.

Khương Tuế đương nhiên không biết ánh mắt của đồ đệ đang ôm mình từ phía sau đáng sợ đến mức nào. Y chỉ cảm thấy mình sắp bị tên nhãi ranh này siết đến nghẹt thở, nhưng muốn y thẳng tay đánh bay hắn, chỉ mũi mắng mỏ, thì Khương Tuế lại không làm được.

Dù sao làm vậy cũng quá không giống một vị Tiên Tôn đức cao vọng trọng.

“Lệnh Thu, đừng nghĩ lung tung.” Khương Tuế giả vờ trấn an, “Hơn nữa ta ở trước mặt bao người nhận thu đồ đệ, còn ban cho hắn thẻ thông hành, chuyện này đã thành cục diện định sẵn. Nếu giờ ta đổi ý, chẳng phải sẽ để toàn bộ Tu Chân Giới chê cười Huyền Nhất Môn sao?”

Y qua loa xoa đầu chó Mạnh Lệnh Thu, “Ngoan, về nghỉ đi.”

“Vậy sư tôn phải hứa với con, không được đối tốt với hắn.” Mạnh Lệnh Thu vẫn không buông Khương Tuế ra, còn cọ cọ sau cổ y, “Ngài nhất định phải đối với con tốt nhất.”

Hắn bị Khương Tuế đoạt tiên cốt, vu oan hãm hại, đánh rơi xuống Vạn Ma Chi Uyên, phải chịu đủ khổ sở mới đổi được một chút sắc mặt ôn hòa này. Nếu Chúc Thành Lăng lại khiến Khương Tuế nhìn bằng con mắt khác…

Mạnh Lệnh Thu siết chặt ngón tay.

Kiếp trước hắn tạo sát nghiệp vô số, kiếp này cũng chẳng sợ tay nhuốm thêm máu tươi.

“Vi sư hứa với con.” Khương Tuế dường như hoàn toàn bó tay với đồ đệ dính người này, khẽ thở dài, “Sư tôn nhất định đối tốt với con nhất.”

Y dỗ dành Mạnh Lệnh Thu thêm mấy câu, cuối cùng mới đuổi được tên nhãi phiền phức kia đi, tự mình trở về phòng nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, Chúc Thành Lăng lên núi.

Đồng Khỉ ngồi trên ghế đá trong viện, còn Mạnh Lệnh Thu thì ôm kiếm dựa bên cửa, sắc mặt lạnh lẽo, không hề che giấu sự chán ghét đối với tiểu sư đệ.

“Sư tỷ…” Chúc Thành Lăng có chút bất an, “Có phải ta đã đắc tội sư huynh ở đâu không? Hắn dường như không thích ta lắm.”

Đồng Khỉ: “Đừng để ý hắn. Lúc trước khi sư tôn thu ta, hắn cũng không vui như vậy. Hắn chỉ mong sư tôn chỉ có một mình hắn là đồ đệ thôi.”

“Ra là vậy, ta còn tưởng mình làm gì không phải.” Chúc Thành Lăng mỉm cười nhẹ nhàng, “Sư tỷ, ta cũng không có gì tốt để tặng, nên vào bếp làm chút điểm tâm. Nếu sư tỷ không chê, thử nếm xem?”

Đồng Khỉ thật ra cũng chẳng vui mấy, nhưng người ta cười mặt tươi rói, lại còn đích thân làm điểm tâm, nàng cũng không tiện làm mặt lạnh.

“Sư tỷ, sao sư tôn vẫn chưa ra?” Thấy mặt trời sắp lên cao, Chúc Thành Lăng nghi hoặc hỏi.

“Ngươi không biết đó thôi.” Đồng Khỉ giải thích, “Sư tôn mỗi sáng đều phải ngồi thiền tu luyện, vận hành linh lực trong cơ thể, nên ra muộn.”

Mạnh Lệnh Thu nghe vậy, khẽ cười khinh một tiếng.

Khương Tuế đơn thuần chỉ là ngủ nướng mà thôi. Trước kia hắn cũng giống Đồng Khỉ, cho rằng Khương Tuế ra muộn là vì dậy sớm ngồi thiền tu luyện. Sau này ở Ma Cung mười ba năm, hắn mới biết, cái gì mà Tiên Tôn từ bi độ thế, cái gì mà sư tôn nghiêm khắc tự chế, đều là giả cả. Y chính là một con lười, không gọi thì có thể ngủ tới trưa.

Nếu tối hôm trước còn bị hắn “làm” chút gì đó, thì càng khỏi nói, Khương Tuế có thể nằm lì trên giường cả ngày.

Cuối cùng, cửa Lưu Sương Tiểu Trúc cũng được mở từ bên trong. Tiên Tôn Lưu Sương trong bộ thường phục màu xanh da trời chậm rãi bước ra, dung mạo diễm lệ, khí chất thanh lãnh, đúng là phong thái tựa tiên nhân.

Chúc Thành Lăng cung kính hành lễ: “Sư tôn!”

Khương Tuế gật đầu: “Môn hạ ta không có quy củ gì lớn. Ngươi cứ theo các sư huynh sư tỷ tu hành. Có điều gì không hiểu thì đến hỏi ta.”

Dù hỏi y thì y cũng chưa chắc biết, dù sao Kim Đan cảnh của y là do Ứng Trì Nguyệt dùng bảo vật trên trời dưới đất nuôi lên, Hóa Thần cảnh lại là Thân Đồ Dụ từng chút một truyền linh lực cho. Bản thân y đối với tu hành mà nói, có thể xem là thất khiếu thông sáu khiếu, ngu đặc cán mai.

Nếu đệ tử hỏi những vấn đề y không hiểu, y lại phải đi thỉnh giáo Độ Hành. Vì thế Khương Tuế chỉ mong Chúc Thành Lăng tốt nhất đừng hỏi gì cả; không có chuyện lớn, y thật sự không muốn dễ dàng đi trêu chọc Độ Hành.

Chúc Thành Lăng quả thật rất ngoan ngoãn, gật đầu xưng phải. Khương Tuế như vô tình nói tiếp:
“Hôm qua ngươi có nhắc mình là hậu duệ đời sau của Chúc gia. Ta quả thực có chút giao tình cũ với tổ tiên ngươi, từng nghe trưởng bối nói qua, Chúc gia các ngươi nắm giữ một phương thượng cổ bí cảnh. Chuyện này, ngươi có biết không?”

Nghe đến thượng cổ bí cảnh, Đồng Khỉ kinh ngạc thốt lên:
“Lại còn có bí cảnh mà ta không biết sao?”

Cũng không trách nàng khiếp sợ như vậy. Trong Tu Chân Giới, bí cảnh về bản chất chính là một loại tài nguyên. Nền tảng của môn phái mạnh hay yếu, phần lớn cũng quyết định bởi số lượng và chất lượng bí cảnh trong tay. Phàm là đại tông môn, đều nắm giữ vài bí cảnh khá tốt để cho đệ tử rèn luyện. Những thứ quý hiếm như vậy từ lâu đã bị chia cắt sạch sẽ, vậy mà hiện giờ lại còn có một thượng cổ bí cảnh do cá nhân nắm giữ, quả thực hiếm thấy.

“Hồi bẩm sư tôn.” Chúc Thành Lăng đáp, “Trong nhà đệ tử đúng là có một phương bí cảnh. Năm xưa khi phát hiện ra, nó đã nhận chủ, chỉ có huyết mạch hậu duệ Chúc thị mới có thể mở được.”

Quả nhiên là vậy!

Đời trước, Khương Tuế tìm khắp phương pháp phi thăng nhưng đều không có duyên với con đường này. Mãi đến khi y gần chết, mới nghe nói có người mở được thượng cổ bí cảnh của Chúc gia, tìm ra phương pháp phi thăng bên trong. Đêm hôm đó, thiên lôi giáng xuống, tử lôi cuồn cuộn, đưa người kia trực tiếp phi thăng.

Không ngờ kiếp này, ông trời lại ưu ái đến thế — hậu duệ Chúc thị thế mà chủ động tìm đến cửa.

Chưa đợi Khương Tuế lên tiếng, Chúc Thành Lăng đã rất hiểu chuyện nói:
“Đệ tử nguyện đem bí cảnh này dâng cho sư tôn, chỉ là…”

Khương Tuế nhấp một ngụm trà. Dù trong lòng sóng dậy ngập trời, trên mặt y vẫn thản nhiên bình tĩnh:
“Chỉ là có chỗ khó xử?”

“Vị trí của bí cảnh này khá đặc thù.” Chúc Thành Lăng nói, “Nó nằm bên trong bí cảnh rèn luyện của Thương Sơn phái. Chỉ khi ở trong bí cảnh ấy, dùng máu của đệ tử thấm vào mắt trận, thì thượng cổ bí cảnh mới có thể mở ra.”

Khương Tuế: “……”

Khó trách bao năm qua không hề có chút tin tức nào. Thì ra bí cảnh này lại được giấu bên trong một bí cảnh khác!

Đồng Khỉ nói:
“Nhắc đến Thương Sơn phái, trước đó không lâu họ vừa chiêu thu không ít đệ tử mới, e là chẳng mấy chốc sẽ mở bí cảnh rèn luyện cho đệ tử tiến vào. Sư tôn, hay là để con cùng sư huynh sư đệ đi xem thử?”

Xưa nay, bí cảnh rèn luyện của đại tông môn đều không từ chối người ngoài. Dù hiện giờ quan hệ giữa Huyền Nhất Môn và Thương Sơn phái có phần vi diệu, bọn họ vẫn có thể tiến vào rèn luyện.

“Không ổn.” Khương Tuế nói chắc nịch. “Mức độ nguy hiểm của thượng cổ bí cảnh vượt xa tưởng tượng của các con. Một đám non nớt như vậy, rất dễ xảy ra chuyện.”

Mạnh Lệnh Thu ở trong lòng lặng lẽ trợn trắng mắt.

Hắn xem như đã hiểu vì sao tên phế vật này lại muốn thu Chúc Thành Lăng làm đồ đệ. Nói cho cùng cũng chỉ có bốn chữ: vụ lợi á nhân.

Miệng thì nói năng đường hoàng, kỳ thực là muốn tự mình vào bí cảnh tìm tòi đến cùng.

“Hay là để sư tôn cùng chúng ta đi?” Mạnh Lệnh Thu thuận theo ý Khương Tuế, “Có sư tôn ở đó, chúng ta cũng yên tâm hơn.”

Khương Tuế cảm thấy hôm nay cái miệng chó của Mạnh Lệnh Thu cuối cùng cũng thốt ra được vài lời giống con người, vui vẻ gật đầu.

Chuyện đi bí cảnh cứ thế được định xuống.

Khi Khương Tuế định cho các đồ đệ lui về, y bỗng nhìn thấy bên rìa núi Lạc Vụ, một ngọn núi hoang không người cư trú bị chém ngang. Kiếm khí sắc bén dù ở xa như vậy vẫn lạnh lẽo bức người, trong nháy mắt trời đất tỏa hào quang, cát khí bốc lên ngút trời, vô số chim chóc kinh hoàng bay tán loạn.

“Đó là…” Đồng Khỉ mừng rỡ nói, “Tiên Tôn Độ Hành xuất quan rồi! Xem tình hình này, e là Tiên Tôn Độ Hành đã thành công bước vào Độ Kiếp kỳ!”

Độ Kiếp kỳ.

Trong Tu Chân Giới hiện nay, Đại Thừa đã hiếm như lông phượng sừng lân, huống chi là Độ Kiếp. Độ Hành lúc này đã là nửa bước đặt chân vào Thiên Giới.

Đạo lữ xuất quan, cảnh giới tăng vọt nhưng Khương Tuế lại chẳng vui vẻ gì. Y cho các đệ tử lui về trước, còn mình thì đi về phía sau ngọn núi.

Vừa đến bên linh tuyền, y đã thấy vô số đạo kiếm ý sắc bén tung hoành khắp nơi, cây gãy hoa tàn, cảnh tượng tiêu điều thê lương. Tim Khương Tuế chợt siết lại.

Độ Hành… chẳng lẽ đã tẩu hỏa nhập ma? Sao lại phát tác lớn như vậy?

Y xoay người định tìm thân ảnh Độ Hành, bỗng nhiên sau lưng lạnh buốt.

Một luồng hàn quang dài ba thước áp thẳng lên sống lưng y. Không cần quay đầu, Khương Tuế cũng biết đó là thanh kiếm yêu thích của Độ Hành — Trầm Kha.

“Cởi y phục ra.”

Y nghe thấy mệnh lệnh lạnh lẽo, khàn khàn mà đè nén của Độ Hành.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận