Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 96.




Tiên Tôn Độ Hành, họ Sầm, tên Tễ, tự Phùng Sanh, ở Tu Chân Giới có thể nói là không ai không biết, không ai không hay. Dù chỉ là đứa trẻ ba tuổi, cũng có thể kể vanh vách hai đoạn truyền thuyết về hắn: một kiếm chém kẻ ác, đơn thân đẩy lùi vạn ma.

Nghe đồn năm xưa khi còn thiếu niên, lúc khí phách hăng hái nhất, hắn đã tự tay đặt tên cho bội kiếm của mình là “Trầm Kha” —

Ta có một kiếm tên Trầm Kha,
có thể chém sạch toàn bộ ngang ngạng của thiên hạ.

Giờ đây, thanh kiếm lừng danh hiển hách, từng vang danh khắp Tu Chân Giới ấy, mũi kiếm lại đang chĩa thẳng vào lưng Khương Tuế. Chỉ cần tiến thêm nửa tấc, nhất định sẽ thấy máu.

Khương Tuế toàn thân cứng đờ, cố gắng hạ giọng nói chậm rãi:
“Độ Hành, ngươi làm sao vậy? Ta là…”

“Ta biết em là ai.”
Giọng Sầm Tễ lạnh đến thấu xương, thấp thoáng mang theo sát khí tanh nồng.
“Ta nói, c** q**n áo ra.”

Khương Tuế hiểu rõ, nếu còn chần chừ thêm nữa, Sầm Tễ thật sự sẽ cho y một kiếm. Y chỉ đành chậm rãi cởi bỏ y phục trên người.

Dưới ánh trăng, thân thể mỹ nhân da như băng, xương tựa ngọc, vì căng thẳng mà khẽ run rẩy, càng khiến người ta không thể rời mắt.

Sầm Tễ im lặng rất lâu. Lâu đến mức Khương Tuế gần như cho rằng hắn đã rời đi.

Bất chợt, một cơn đau buốt từ mông truyền tới.

Vỏ kiếm lạnh băng thẳng tay quật xuống.

Khương Tuế lập tức trợn tròn mắt, cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, quay phắt người lại, giận dữ quát:
“Sầm Phùng Sanh! Ngươi làm cái gì vậy?!”

Sầm Tễ lạnh lùng đáp:
“Em thiếu dạy dỗ.”

“Ta....”
Khương Tuế vừa định mắng lại, thì ngón tay mang đầy vết chai vì cầm kiếm của Sầm Tễ đã ấn thẳng lên ngực y, sắc mặt vô cảm:
“Cái này là cái gì?”

Khương Tuế cúi đầu nhìn theo.

Trên làn da y, một mảng đỏ tím đan xen, rõ ràng là dấu vết để lại từ trước, chính là dấu tích Thân Đồ Dụ đã lưu lại.

Trong khoảnh khắc, y không dám cãi lại nữa.

Sầm Tễ dùng vỏ kiếm nâng cằm y lên, nhìn chằm chằm y rất lâu, sắc mặt trầm xuống:
“Ai để lại?”

Trong lòng Khương Tuế thầm cân nhắc. Sầm Tễ là một người thẳng ruột, rất dễ lừa. Phần lớn thời gian, y nói gì hắn cũng tin nấy, chưa từng truy cứu đến cùng.

Vì thế y mím môi, nói:
“Là bị sâu cắn. Không tin thì ngươi có thể đi hỏi Đồng Khỉ, nàng tận mắt nhìn thấy.”

Sợ Sầm Tễ thật sự đi hỏi, y lại bổ sung thêm:
“Ta đã một năm không gặp ngươi, ngươi vừa xuất quan liền dùng kiếm chỉ ta. Sầm Phùng Sanh, ngươi không thấy mình quá đáng sao?”

Sầm Tễ: “……”

Bàn tay cầm kiếm của hắn siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Nếu không phải Trầm Kha là một thanh bảo kiếm tuyệt thế, e rằng đã sớm bị bẻ gãy.

Khương Tuế mơ hồ cảm thấy, hắn không bình thường.

Trước kia, tâm tình Sầm Tễ chưa từng bất ổn như vậy.

Y thận trọng tiến lại gần, nắm chặt tay áo hắn:
“Sầm Phùng Sanh?”

Sầm Tễ đột nhiên bắt lấy cổ tay y, mí mắt rũ xuống, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào mắt y:
“Ta hỏi em một câu. Em nghiêm túc trả lời ta.”

Khương Tuế cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn mềm giọng dỗ dành:
“Ngươi hỏi đi.”

Sầm Tễ nói:
“Nếu có người dùng nội đan của tu sĩ làm thuốc dẫn, thì nên giết hay không nên giết?”

Sau lưng Khương Tuế đột ngột lạnh toát.

Y chợt nhớ lại chuyện của kiếp trước.

Kiếp trước, sau khi giết Thân Đồ Dụ, y từng định dùng trái tim Ma Tôn của hắn để đột phá Hóa Thần cảnh. Không ngờ thứ đó quá mức bá đạo, căn bản không phải thứ y có thể khống chế.

Trong khoảnh khắc, y suýt nữa rơi vào ma đạo. Không những không đột phá được Hóa Thần, mà còn bị trọng thương nội phủ.

Thế nhưng y vẫn không cam lòng từ bỏ nguồn linh lực bàng bạc kia. Cuối cùng, trong cổ tịch, y tìm được một phương pháp luyện hóa. Dùng nội đan của tu sĩ làm thuốc dẫn, chuyển ma khí thành linh lực.

Nội đan của tu sĩ bình thường hoàn toàn vô dụng. Thứ Khương Tuế cần, là nội đan của người tu vi Hóa Thần trở lên.

Sau khi Thân Đồ Dụ chết, y không còn con dao sắc bén nhất trong tay. Vì thế, ánh mắt y chuyển sang Sầm Tễ.

Trong mắt Sầm Tễ, y là một cô nhi thân thế đáng thương, thiện lương, cầu tiến, thuần khiết như tờ giấy trắng. Y nói gì, hắn cũng tin không chút nghi ngờ.

Y bảo ai thông đồng với Ma tộc, ai phạm phải trọng tội thảm sát, thì người đó nên giết.

Vì y, Sầm Tễ đã giết rất nhiều người.

Còn Khương Tuế thì thuận lợi luyện hóa thành công trái tim của Ma Tôn, đột phá Hóa Thần, tiến thẳng vào Đại Thừa cảnh.
Ngoại trừ Sầm Tễ, trong toàn bộ Tu Chân Giới đã hiếm có đối thủ của y.

Khương Tuế vốn cho rằng, Sầm Tễ không màng thế tục, quanh năm cư trú tại núi Lạc Vụ, không thì bế quan, không thì luyện kiếm. Chuyện này vĩnh viễn sẽ không bị bại lộ.

Nhưng thế sự khó lường. Cuối cùng, Sầm Tễ vẫn không biết từ đâu nghe được chân tướng.

Khương Tuế biết rất rõ, khi đó Sầm Tễ thực sự đã muốn giết y.

Chỉ là Sầm Tễ vẫn quá đỗi thuần khiết.
Cho dù đã biết y là một ác quỷ tội nghiệt ngập trời, hắn vẫn dám uống chén rượu mà y mời, như thể quá khứ chưa từng nhuốm máu.

Những năm tháng sau đó, kỳ thực Khương Tuế cũng không rõ bản thân đã nghĩ gì.

Y rõ ràng có vô số cơ hội để giết Sầm Tễ.
Chỉ cần hắn chết, Tu Chân Giới liền sẽ hoàn toàn trở thành thiên hạ của y, không ai dám phản kháng, không ai dám trả giá khác.

Nhưng y đã không làm vậy. Y chỉ phong ấn tu vi của Sầm Tễ, giam hắn trong Lưu Sương Tiểu Trúc. Sau này, lại bị Mạnh Lệnh Thu nhốt trong Ma Cung suốt mười ba năm, và Mạnh Lệnh Thu thường xuyên đem chuyện đó ra chế giễu y.

Mạnh Lệnh Thu đã nói thế nào nhỉ?

À, hắn nói:
“Ngươi đối với Độ Hành đúng là si tình, cảm động đến lòng người. Chỉ tiếc, Độ Hành hận không thể băm ngươi thành vạn mảnh, nhìn thấy ngươi thôi cũng thấy ghê tởm.”

Giờ nghĩ lại, Khương Tuế cảm thấy, y đối với Sầm Tễ kỳ thực cũng không hẳn là si tình. Chỉ là y cảm thấy, trong cõi đời này, chỉ có Sầm Tễ là người duy nhất thật lòng đối xử với y, không cầu báo đáp.

Người như vậy, một khi chết rồi, sẽ không còn người thứ hai.

Hoặc có lẽ, vốn dĩ đã không còn người như vậy nữa. Dẫu sao đến cuối cùng, ngay cả Sầm Tễ cũng cảm thấy y vô phương cứu chữa, hận y đến tận xương tủy.

Đúng vậy. Cho dù là kẻ hà khắc như Khương Tuế, cũng phải thừa nhận, Sầm Tễ là người tốt.

Y từng gặp qua quá nhiều kẻ tự xưng chính nghĩa, nhưng kẻ nào cũng mang trong mình những điều dơ bẩn không thể nói ra.
Chỉ riêng Sầm Tễ, giống như tên của hắn, quang minh lỗi lạc, cả đời hành sự, không có điều gì không thể đối mặt với người khác.

Lúc này, Sầm Tễ lại hỏi y như vậy, Khương Tuế gần như có cảm giác trở về thời điểm kiếp trước khi sự tình bị bại lộ, tim đập theo bản năng nhanh hơn vài nhịp.

Vì sao Sầm Tễ lại hỏi câu này?
Hắn… đã biết gì rồi sao?

Khương Tuế không dám chắc, thử dò hỏi:
“Sao đột nhiên lại hỏi ta chuyện này?”

“Trả lời là được.”

Hàng mi Khương Tuế run nhẹ, y đáp:
“Lấy nội đan của tu sĩ để luyện yêu, đó là tà ma ngoại đạo, đương nhiên nên tru sát.”

Sầm Tễ khựng lại.

Hắn cụp mắt, trầm mặc trong chớp mắt, rồi cởi áo khoác ngoài, quấn lấy Khương Tuế, nói:
“Lần bế quan này, đạo tâm của ta bị tổn hại.”

Khương Tuế từ trong áo rộng của hắn thò đầu ra, nghi hoặc nói:
“Nhưng ta thấy ngươi đã tiến vào Độ Kiếp kỳ.”

Sầm Tễ không nói gì. Hắn không biết nên nói với Khương Tuế thế nào, rằng trong lúc bế quan, hắn đã sống qua hai đời.

Người của kiếp trước từng lừa hắn đến đầy tay máu tươi, giờ phút này lại đang lo lắng nhìn hắn. Người của kiếp trước từng giam cầm hắn nhiều năm, giờ phút này lại thuần khiết như nai non.

Rõ ràng đã biết người này bản tính khó dời, nhưng thanh Trầm Kha trong tay, dù thế nào cũng không thể đâm xuống.

—— Nếu ở kiếp này y còn chưa làm ra những chuyện hoang đường kia,
vậy giết y trước… chẳng phải cũng là lạm sát kẻ vô tội sao?

Sầm Tễ thu kiếm vào vỏ. Gương mặt tuấn mỹ lạnh lẽo như băng sương, mặt hắn vô cảm, hắn xoay người bước vào linh tuyền (suối, thác có linh khí)

Khương Tuế đứng tại chỗ do dự một lát, rồi cũng đi theo, nửa quỳ bên bờ ao, nói:
“Kiếm ý(*) khắp núi đang hỗn loạn, e rằng sẽ làm bị thương đệ tử. Có phải linh lực ngươi rối loạn, không khống chế được không?”

(*)lực sát thương vô hình của kiếm.

Linh tuyền quanh năm ấm áp, sương khói lượn lờ. Bên bờ, một cây hoa lê trắng như tuyết, cánh hoa bay lả tả, hương thơm nhàn nhạt lan đầy đất.

Sầm Tễ nhắm chặt hai mắt, thô bạo phong bế linh mạch của chính mình, dùng cách này để cưỡng ép trấn áp linh lực đang bạo động. Phương pháp này chỉ cần sơ suất một chút là sẽ tổn thương kinh mạch.
Cho dù là Sầm Tễ, cũng không nhịn được phun ra một ngụm máu lớn.

Khương Tuế: “……”

Sẽ không chết ở đây đấy chứ.

Y cau mày, vươn tay định dò xét hơi thở của Sầm Tễ. Nhưng nam nhân lại đột nhiên nắm lấy cổ tay trắng mảnh của y, không cho y kịp phản ứng, đã dùng sức kéo một cái —

Ầm!

Khương Tuế ngã thẳng vào linh tuyền, lọt vào lòng Sầm Tễ, bị ôm trọn trong vòng tay.

Khương Tuế ngẩng đầu, vừa định mở miệng, Sầm Tễ đã cúi xuống hôn y.

Linh lực cuồng bạo bị đổ thẳng sang, Khương Tuế khẽ rên một tiếng, bị ép ngửa cổ, tiếp nhận linh lực thuần khiết của hắn.

Bàn tay Sầm Tễ không chịu khống chế, siết chặt vòng eo mảnh khảnh của y. Nơi đó có hai hõm eo nhỏ xinh, vừa khéo để các ngón tay lún sâu vào, nắm chặt lấy đoạn eo thon ấy.

Nước linh tuyền ấm áp bắn tung tóe. Khương Tuế bị hắn ép lên vách đá trơn nhẵn, y vội vàng ôm lấy đầu hắn, khẽ nói:
“Ngươi không thể giống như lần trước, một lần đem toàn bộ linh lực cho ta… thật sự rất khó chịu.”

Sầm Tễ hơi nhíu mày, bỗng nói:
“Mở thức hải của em ra.”

“!”
Khương Tuế hoảng hốt lùi lại:
“Không cần!”

Lần trước để Sầm Tễ tiến vào thức hải, y hai ngày liền không xuống giường được.
Loại chuyện thần giao này, y thật sự không chịu nổi.

Y không quá muốn gặp Sầm Tễ, chính là vì người này quá hung dữ, hơn nữa… còn có một vài sở thích kỳ quái.

Sầm Tễ cũng không cưỡng ép y, tiếp tục thử phong bế linh mạch. Khương Tuế sợ hắn thật sự tự làm mình chết ở đây, do dự một lát rồi vẫn chậm rãi tiến lại gần, khẽ móc lấy ngón tay hắn, nhỏ giọng nói:
“Vậy… ngươi phải nghe ta.”

Sầm Tễ mở to mắt. Đôi đồng tử đen nhánh phủ đầy tơ máu, trông có phần đáng sợ. Hắn nhìn giọt nước còn đọng trên cằm trắng nõn của Khương Tuế, bỗng cúi xuống, chậm rãi l**m sạch, rồi men theo cằm hôn lên cổ y, cảm nhận được người trong lòng run rẩy khe khẽ.

Y yếu ớt như vậy, cũng đáng thương đến thế, hoàn toàn khác với kẻ ngụy quân tử giết người không chớp mắt của kiếp trước.
Con người sống trong trời đất, ai cũng sẽ phạm sai lầm, đáng được cho một cơ hội sửa sai.

Huống chi, Khương Tuế là đạo lữ của hắn.
Nếu Khương Tuế đi lầm đường, thì chuyện hắn quanh năm bế quan, không hỏi thế sự, cũng không phải là không có trách nhiệm.

“Ừ.”
Sầm Tễ khàn giọng nói bên tai y:
“Nghe em.”

Khương Tuế từ lâu đã biết, lời đàn ông nói trên giường thì không thể tin. Sầm Tễ ở trên giường rất ít nói, nhưng cũng không thoát khỏi thói xấu chung của nam nhân,  một khi tiến vào thức hải thì muốn làm gì là làm nấy.

Khương Tuế hoàn toàn không có cách nào với hắn. Cuối cùng, y ướt đẫm, bị Sầm Tễ ôm về.

Trong cơn mê man nửa ngủ nửa tỉnh, y nghe thấy Sầm Tễ nói:
“Sau này ta sẽ ở bên em nhiều hơn.”

Khương Tuế: “……”

??

Hắn đang nói quỷ thoại gì vậy??

“Thứ quan trọng nhất với ngươi bây giờ hẳn là phi thăng.”
Khương Tuế hữu khí vô lực(*) khuyên nhủ đạo lữ không chịu làm việc đàng hoàng của mình, giọng điệu quả thực là tận tình khuyên bảo:
“Ta không cần ngươi ở bên đâu, thật sự. Ngươi đi bế quan đi.”

(*) lời nói có dũng khí mà không có sức nặng.

Y cảm thấy, thích bế quan quả thực là một trong số ít ưu điểm của Sầm Tễ.

“Gần đây ta chợt thấy, phi thăng cũng chẳng có gì thú vị.”
Giọng Sầm Tễ nhàn nhạt. Nếu hắn tiếp tục bế quan, Khương Tuế lại đi lên con đường cũ của kiếp trước, chẳng lẽ hắn thật sự phải sát thê chứng đạo sao?

Khương Tuế nghiến răng.

Nghe xem cái đồ chó này nói gì kìa, phi thăng không có ý nghĩa? Y đã không từ thủ đoạn để tìm phương pháp phi thăng, còn Sầm Tễ — kẻ đã một chân bước vào Tiên giới, lại ở đây nói mấy lời vô nghĩa.

Y một cước đá văng Sầm Tễ đang còn xoa eo mình, cuộn chăn xoay người lại:
“Ta muốn ngủ.”

Sầm Tễ kéo y từ trong chăn ra, nói:
“Bôi thuốc đi, ta vừa thấy sưng đỏ trầy da rồi.”

Khương Tuế: “……”

Y từng nghe nói, Sầm Tễ sinh ra thì mẫu thân khó sinh qua đời, từ nhỏ ăn sữa dê cháo bột mà lớn. Chẳng lẽ vì vậy nên trên giường mới có loại sở thích khó nói thế này?

Khương Tuế không muốn để ý tới Sầm Tễ, mặc cho hắn lăn lộn, y tự ngủ.

Trong lúc mơ màng, y cảm giác ngón tay Sầm Tễ dường như lướt qua một vết sẹo nhỏ trên vai y, khiến thân thể gầy gò của y khẽ run lên.

Vết sẹo đó giống như ung nhọt cắm sâu trong xương. Dù đã qua nhiều năm, Khương Tuế vẫn nhớ rõ nỗi đau khi “Xuân Phong Ấn” — dấu ấn đại diện thân phận nô lệ, bị đóng lên trong một nghi thức năm ấy. Đó cũng là bí mật y không dám để Sầm Tễ biết nhất.

Không thể để Sầm Tễ biết, y từng là một nô lệ hèn mọn.

……

Ngày hôm sau, khi Khương Tuế tỉnh lại, không thấy Sầm Tễ trong phòng, hẳn là đi luyện kiếm. Ngược lại, y lại thấy Mạnh Lệnh Thu.

“…… Sao con lại ở đây?!”
Khương Tuế kinh ngạc ngồi bật dậy.

Y không mặc gì cả, theo bản năng kéo chăn che người, rồi mới nhớ ra Mạnh Lệnh Thu lúc này là người mù, liền hơi thở phào nhẹ nhõm, cau mày nói:
“Ta đã nói rồi, không được tự tiện xông vào khi chưa được gọi.”

“Sư tôn, con có việc quan trọng.”
Mạnh Lệnh Thu ấm ức nói:
“Bí cảnh rèn luyện của Thương Sơn phái đã mở.”

Nghe vậy, Khương Tuế lập tức không lo được gì nữa, hỏi:
“Khi nào đóng?”

“Hôm nay giờ Dậu. Nếu bây giờ chúng ta cưỡi kiếm đi, hẳn là vẫn kịp.”

Khương Tuế đứng dậy, chộp lấy áo lót bên cạnh khoác vào. Vì Mạnh Lệnh Thu không nhìn thấy, y cũng chẳng kiêng dè gì, hoàn toàn không biết rằng những dấu vết đầy người của y lại bị Mạnh Lệnh Thu nhìn thấy rõ ràng, khiến sắc mặt hắn xanh mét.

Mạnh Lệnh Thu biết mình không có tư cách tức giận. Dù sao Khương Tuế và Độ Hành đã cử hành đại điển hợp tịch (nghi lễ long trọng hợp nhất thân phận của 2 người trong sổ tiên tịch/lễ thành hôn), là đạo lữ danh chính ngôn thuận, làm gì cũng là chuyện hiển nhiên.

Nhưng hắn vẫn không khống chế được sát ý dâng lên trong lòng.

Độ Hành — tên ngu xuẩn đó… Nếu hắn biết kiếp trước mình đã bị Khương Tuế đùa bỡn trong lòng bàn tay ra sao, hắn còn dám để Khương Tuế ngủ bên gối mình không?

Bình tâm mà xét, Mạnh Lệnh Thu cũng không có thù oán gì với Sầm Tễ. Hai người vốn chẳng có giao thoa.

Chỉ là khi Khương Tuế trở thành chó nhà có tang, để nhục nhã y, hắn từng dẫn Khương Tuế tới Lưu Sương Tiểu Trúc, cách một cánh cửa mà làm ra vài chuyện khốn nạn.

Sau này, Khương Tuế chết trong Ma Cung,
Sầm Tễ lại còn nguyện ý tới nhặt xác cho y.

Mạnh Lệnh Thu không cho hắn mang thi thể Khương Tuế đi. Hai người động thủ. Mạnh Lệnh Thu không cho rằng mình thật sự sẽ thua Sầm Tễ. Chỉ là khi Khương Tuế đã chết, hắn bỗng cảm thấy, đời người này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Hắn mặc cho Trầm Kha của Sầm Tễ xuyên tim mà qua, kết thúc một đời bị thù hận chi phối.

Khương Tuế vội vàng mặc chỉnh tề y phục. Vừa quay đầu lại đã thấy sắc mặt đại đồ đệ của mình không mấy dễ coi, y cau mày hỏi:
“Lệnh Thu, sao vậy? Có ai chọc con tức giận à?”

“Không có gì.”
Mạnh Lệnh Thu nở nụ cười tươi, “Sư tôn thu dọn xong chưa? Xong rồi thì chúng ta khởi hành đến Thương Sơn phái thôi, chậm chút nữa là không kịp đâu.”

Bí cảnh rèn luyện chỉ cho phép tu sĩ Kim Đan trở xuống tiến vào, vì vậy Khương Tuế cố ý biến đổi dung mạo, áp chế tu vi. Nếu không, chỉ cần bị người nhận ra thì thật sự rất khó giải thích. Y vừa cùng Mạnh Lệnh Thu đi ra ngoài, vừa nói:
“Lát nữa các con cứ nói ta là đệ tử mới được chưởng môn thu nhận là được.”

Mạnh Lệnh Thu gật đầu. Ngẩng lên liền thấy Sầm Tễ đã mang kiếm trở về. Tu vi của hắn quá cao, cho dù Khương Tuế đã biến đổi dung mạo, hắn vẫn liếc mắt một cái là nhận ra ngay, liền hỏi:
“Định đi đâu vậy?”

“Có một bí cảnh khá thú vị, ta đi xem thử.”
Khương Tuế nói, “Rất nhanh sẽ quay lại, ngươi thì...”

Y vốn định bảo Sầm Tễ nếu không có việc gì thì tiếp tục bế quan, ai ngờ lại nghe hắn nói:
“Ta đi cùng em.”

“……?”
Khương Tuế quay đầu nhìn hắn, “Sầm Phùng Sanh, ngươi nói cái gì?”

“Ta đi cùng em.”
Sầm Tễ lặp lại, “Sao, không được à?”

“Không phải…”
Khương Tuế hít sâu một hơi, nói:
“Nhưng chẳng phải ngươi chỉ hứng thú với tu luyện thôi sao? Bí cảnh kia chỉ là một bí cảnh rèn luyện bình thường, thật ra cũng không có gì đặc biệt...”

Sầm Tễ đáp thẳng:
“Tối qua ta chẳng phải đã nói rồi sao, ta sẽ ở bên em nhiều hơn.”

Khương Tuế: “……”

“Ngươi nói mấy lời đó trước mặt trẻ con, không thấy kỳ lắm sao!”
Khương Tuế túm lấy cánh tay Sầm Tễ, liếc hắn một cái, “Ảnh hưởng xấu lắm biết không?”

Sầm Tễ liếc sang Mạnh Lệnh Thu một cái.
Mạnh Lệnh Thu trông vẫn thiện lương vô hại.

Ở kiếp trước, vào thời điểm này, Mạnh Lệnh Thu lẽ ra đang ở Vạn Ma Chi Uyên. Giờ đây hắn lại vẫn ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Khương Tuế, làm một tiểu đồ đệ nghe lời hiểu chuyện. Có thể thấy kiếp này Khương Tuế quả thật chưa đến mức hết thuốc chữa.

Sắc mặt Sầm Tễ lạnh nhạt, nói:
“Hắn không còn nhỏ nữa.”

Nếu Khương Tuế biết được “đứa trẻ” này sau này sẽ khiến y thân bại danh liệt, e rằng y cũng sẽ không yêu thương hắn như vậy.

Sầm Tễ đã quyết đi theo, Khương Tuế cũng không cách nào từ chối. Cả đoàn nhanh chóng chạy tới Thương Sơn phái, vừa lúc thấy bí cảnh đã mở.

Không ít người đang lần lượt tiến vào. Cửa vào giống như một cái miệng khổng lồ nuốt chửng tất cả, người vừa bước vào luồng sáng kia liền lập tức biến mất.

Khương Tuế kéo thấp mũ rèm trên đầu, bảo Đồng Khỉ và Chúc Thành Lăng đi chào hỏi người của Thương Sơn phái.

Đồng Khỉ là cháu gái chưởng môn, thân phận này quả thực rất dễ dùng. Người của Thương Sơn phái không hề ngăn cản, trực tiếp cho họ tiến vào bí cảnh.

Bí cảnh này chỉ cho phép tu sĩ Kim Đan trở xuống, cũng có nghĩa là tu vi càng cao thì vào đây càng không có ý nghĩa. Đừng nói Khương Tuế, ngay cả Đồng Khỉ cũng đã tới đây rất nhiều lần.

Mấy người đều chẳng mấy hứng thú, không tốn bao nhiêu công sức đã tìm được trận tâm.

Khương Tuế nhìn sang Chúc Thành Lăng.
Chúc Thành Lăng gật đầu, cắn rách đầu ngón tay, dùng máu vẽ một pháp ấn trên phiến đá. Ngay khoảnh khắc pháp trận thành hình, máu tươi như vật sống bắt đầu ngọ nguậy, sau đó hào quang đỏ bùng nổ, che kín bầu trời. Khương Tuế theo bản năng nhắm mắt lại. Bên tai là tiếng gió gào thét, đầu óc choáng váng. Chưa bao lâu sau, y mất đi ý thức.

……

Mạnh Lệnh Thu mở mắt. Hắn phát hiện mình đang đứng dưới một hành lang dài, đêm tối vô tận, ánh trăng mờ ảo. Nơi này trông như một phủ đệ thuộc loại phú quý ở nhân giới, nhưng lại là địa điểm hắn chưa từng đặt chân tới.

Đây là đâu?
Không phải bọn họ đã tiến vào thượng cổ bí cảnh rồi sao?

“Ngươi còn dám đi xem à? Mau rời đi thôi!”
Bỗng nhiên có giọng nữ thấp thấp vang lên, vừa hoảng sợ vừa gấp gáp:
“Chuyện này sẽ bị trời phạt đó, chúng ta cứ coi như không biết, mau đi đi!”

Mạnh Lệnh Thu quay đầu lại, thấy hai nữ nhân ăn mặc như nha hoàn vội vàng chạy ra từ cửa hoa mai, giống như phía sau có quỷ đuổi theo.

Hắn định chặn họ lại để hỏi đây là nơi nào, nhưng hai người kia trực tiếp xuyên qua thân thể hắn, rồi đi xa.

…… Ảo cảnh?

Mạnh Lệnh Thu cụp mắt nhìn tay mình.

Trong truyền thuyết, thượng cổ bí cảnh đều có hộ trận (trận pháp bảo vệ/phòng thủ), chẳng lẽ bọn họ đã rơi vào ảo trận của bí cảnh?

Nơi này đối với hắn hoàn toàn xa lạ, hẳn là không phải ảo cảnh của hắn.

Mạnh Lệnh Thu vừa bước qua cửa liền nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào. Giọng khóc ấy còn rất non nớt, không ngừng cầu cứu, nhưng xung quanh lại tĩnh lặng như tờ, không một ai có thể đáp lời.

Không hiểu vì sao, tim Mạnh Lệnh Thu bỗng siết chặt. Hắn bước nhanh theo hướng âm thanh truyền đến, liền thấy một thiếu niên quần áo xộc xệch lao ra từ trong phòng. Thân hình gầy gò mảnh khảnh, dường như chỉ cần một cơn gió là có thể cuốn đi. Y cuống quýt kéo chặt cổ áo mình, bước chân loạng choạng chạy về phía trước, giọng run rẩy:

“Cứu mạng… cứu mạng! Có ai cứu ta với… ai tới cũng được, cầu xin hãy cứu ta…”

Đồng tử Mạnh Lệnh Thu co rút mạnh. Thiếu niên ấy đã ngã sụp ngay trước chân hắn. Trên khuôn mặt là những vệt nước mắt loang lổ cùng dấu tay sưng đỏ, hiển nhiên vừa bị đánh đập thô bạo. Thế nhưng dù thê thảm đến vậy, vẫn có thể thấy rõ hàng mày tựa núi xa, đôi mắt như ánh trăng thu, làn da trắng mịn như tuyết, đẹp đến mức khiến lòng người run rẩy.

Đó là… Khương Tuế?!

Là Khương Tuế khi còn rất trẻ, chỉ khoảng mười mấy tuổi!

Mạnh Lệnh Thu cúi người định đỡ y dậy, nhưng bàn tay hắn lại xuyên thẳng qua thân thể ấy, không thể chạm vào được. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Khương Tuế gắng gượng bò dậy, định tiếp tục chạy ra ngoài, nhưng ngay khoảnh khắc đó, y bị người từ phía sau túm chặt mái tóc dài, mạnh mẽ kéo ngược trở lại.

“Mẹ kiếp, con kỹ nữ thối tha này… ngươi còn dám chạy?!”
“Một thứ tiện chủng do kỹ nữ sinh ra, còn tưởng mình là thiếu gia thật sao?!”

Kẻ túm lấy Khương Tuế mặt mày dữ tợn, sát khí ngập người. Dù khoác cẩm y hoa lệ, hắn vẫn chẳng khác nào một tên lưu manh hung tàn. Hắn bóp cằm Khương Tuế, vỗ vỗ lên mặt y, cười gằn:

“Ngươi tưởng ngươi chạy thoát được à? Bên ngoài toàn là người của ta!”

“Huynh trưởng… huynh trưởng, cầu xin ngươi…”
Khương Tuế nghẹn ngào, giọng vỡ vụn.
“Ta sẽ đi ngay… ta không ở lại đây nữa… xin ngươi tha cho ta…”

Mạnh Lệnh Thu chưa từng thấy Khương Tuế đáng thương đến vậy.

Khi hắn quen biết y, Khương Tuế đã là Tiên Tôn cao cao tại thượng, tiên phong đạo cốt, ôn hòa thong dong. Không ngờ thuở thiếu niên, y lại từng chật vật và hèn mọn đến mức này.

Mạnh Lệnh Thu hận không thể một cước đá chết kẻ đang được Khương Tuế gọi là huynh trưởng kia. Thế nhưng hắn chẳng thể làm được gì, chỉ có thể siết chặt nắm tay, mặc cho máu tươi từ lòng bàn tay rỉ ra.

“Đi?”
Người đàn ông nhướng mày, nở nụ cười d*m đ*ng.
“Đi đâu chứ? Con người ngươi tuy tiện, nhưng lại giống hệt mẹ ngươi, cái kỹ nữ ấy, sinh ra một gương mặt ngon lành. Thay vì để sau này có lợi cho kẻ khác, chi bằng theo ta.”

Hắn đầy vẻ thèm khát, đưa tay sờ lên mặt Khương Tuế:
“Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta nhất định sẽ thương ngươi thật tốt.”

Đến lúc này, Mạnh Lệnh Thu cuối cùng cũng hiểu vì sao hai nha hoàn kia lại nói đây là chuyện sẽ bị trời phạt.

Kẻ này… là huynh trưởng cùng cha khác mẹ của Khương Tuế.

Khương Tuế khóc đến mặt đỏ bừng. Dường như y đã nhận ra mình hoàn toàn không thể trốn thoát. Hàng mi ướt sũng nâng lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn người đàn ông trước mặt, giọng nhỏ nhẹ run rẩy:

“Huynh trưởng… thật sự sẽ thương ta sao?”

“Tất nhiên.”
Người đàn ông thấy y chịu khuất phục thì càng thêm phấn khích.
“Tiểu mỹ nhân… lại đây, để ta hôn một cái nào!”

Hắn cúi xuống, định hôn lên môi Khương Tuế.

Khương Tuế không phản kháng, như thể đã cam chịu số phận. Nhưng đúng khoảnh khắc môi hắn sắp chạm vào, y đột nhiên giơ tay —

Phụt!

Máu tươi bắn tung tóe.

Cây trâm trong tay Khương Tuế bị y dùng hết sức lực, cắm thẳng vào động mạch cổ của người đàn ông!

Gương mặt trắng bệch bị nhuộm đỏ bởi máu, thân thể Khương Tuế run lên dữ dội. Y nghiến chặt răng, nắm chặt cây trâm, càng đâm sâu hơn vào da thịt, miệng lẩm bẩm điên loạn:

“Ngươi đi chết đi… ngươi đi chết đi!!”

Người đàn ông kinh hoàng trợn trừng mắt, nhưng chưa kịp nói ra lời nào đã ngã sụp xuống đất.

Khương Tuế cũng ngã theo, nằm vật ra, thở hổn hển từng ngụm lớn. Máu tươi vấy đầy khuôn mặt khiến y trông như một lệ quỷ xinh đẹp bò ra từ địa ngục. Người đàn ông kia đã hoàn toàn bất động, chết hẳn.

Mạnh Lệnh Thu nhìn Khương Tuế run rẩy bò tới, cẩn thận kiểm tra hơi thở của hắn. Sau khi xác nhận người kia đã chết, y hoảng sợ lùi lại mấy bước, loạng choạng quay đầu chạy về phía ngoài.

Mạnh Lệnh Thu vội vàng đuổi theo, thấy y từ cửa sau lao ra khỏi dinh thự, chạy một mạch đến khi trốn vào con hẻm tối âm u, mới quỵ xuống đất, bật khóc nức nở.

Hắn vô vọng muốn nắm lấy tay y, nhưng chỉ có thể xuyên qua thân thể đang run rẩy kia, nghe từng tiếng nghẹn ngào đau đớn.

Huynh trưởng đã chết. Y đã hoàn toàn không còn nơi nào để đi.

Từ đêm nay trở đi, y chính thức trở thành con chó nhà có tang (một kẻ không nhà để về).


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận