Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 97.




Dưới bầu trời hạ, mưa lất phất rơi tí tách. Mạnh Lệnh Thu vươn tay muốn che chắn những hạt mưa li ti cho Khương Tuế, nhưng y vẫn bị nước mưa thấm ướt cả y phục.

Ngực hắn chợt nhói lên, như thể có một bàn tay vô hình siết chặt trái tim, khiến đến cả hơi thở cũng trở nên khó nhọc.

Đúng lúc ấy, từ đâu đó vang lên tiếng cười nói ríu rít. Mạnh Lệnh Thu theo bản năng nghiêng đầu nhìn sang, liền thấy mấy nữ nhân ăn mặc hở hang dựa bên cửa con hẻm chật hẹp. Ai nấy đều tô son trát phấn, cố gắng che giấu dung nhan đã nhuốm dấu thời gian. Ánh sáng trong ngõ tối mờ, nhìn thoáng qua quả thật vẫn còn một vẻ diễm lệ giả tạo.

Chẳng bao lâu sau, có một gánh hàng rong đi ngang. Mấy người phụ nữ lập tức xúm lại, vừa cười vừa trêu ghẹo. Người bán hàng rong theo một nữ nhân trong số đó bước vào cửa nhỏ. Những kẻ không giành được khách liền hừ lạnh một tiếng:
“Chậc! Thúy Hồng già đến thế mà hắn cũng nuốt trôi được!”

Có người cười nhạo:
“Ngươi còn lớn hơn Thúy Hồng một tuổi kia kìa!”

“Lão nương còn trẻ hơn con tiện nhân đó!” Nữ nhân kia tức tối cãi lại.

Lại có kẻ xen vào:
“Đều là số phận khổ cả thôi, đừng có đỏ mắt làm gì. Có bản lĩnh thì tự tìm kẻ có tiền mà gả, bớt ở đây nói mát nói mai!”

“Chậc, ngươi nói cái gì?!”

Chỉ vài câu không hợp, mấy người đã cãi cọ om sòm. Khương Tuế trốn trong góc phòng, đôi mắt khẽ mở to.

Mạnh Lệnh Thu chợt nhận ra, trong lúc vội vã Khương Tuế đã lạc vào chốn bán hoa. Cả con hẻm này đều là kỹ nữ, phần lớn nữ nhân đã già, sắc tàn, chỉ có thể kiếm chút tiền cầm hơi.

Khương Tuế dường như cũng hiểu ra điều gì, hoảng hốt đứng dậy định đi ra ngoài. Bỗng có người từ phía sau túm lấy y, huýt sáo một tiếng:
“Chậc, mới tới à? Dáng người đẹp thế này, sao ta chưa từng thấy qua?”

“… Ta không phải người ở đây, chỉ là đi nhầm.” Khương Tuế khàn giọng nói.

Y nghiêng đầu, cả khuôn mặt chìm trong bóng tối nơi ánh trăng không chạm tới. Khi bỏ trốn khỏi Khương gia, y vốn đã ăn mặc xộc xệch; lúc này tuy không nhìn rõ mặt, nhưng cổ nghiêng lộ ra một đoạn da trắng như ngọc, thon dài mỹ lệ, dưới làn da còn thấp thoáng những mạch máu xanh nhạt, mang theo một sức dụ hoặc khó cưỡng, khiến người ta không kìm được muốn đưa tay v**t v*.

Trước kia, Mạnh Lệnh Thu cũng rất thích v**t v* đoạn cổ ấy.

Dù hắn luôn lạnh lùng nói muốn cắt đứt cổ Khương Tuế, nhưng chỉ mình hắn biết, trong lòng đã yêu thích đến mức nào, quyến luyến đến không nỡ buông tay.

Giờ đây, đoạn cổ xinh đẹp ấy phơi bày trước mặt một nam nhân khác, đương nhiên sẽ dẫn tới những ánh nhìn thèm khát. Hắn nuốt nước bọt, cười d*m đ*ng:
“Mỹ nhân, chỗ này mà ngươi cũng đi nhầm được à? Lừa ai thế?”

“Căng thẳng vậy… Lần đầu ra bán phải không? Ta trước giờ không thích hàng phía sau, nhưng với tiểu mỹ nhân như ngươi thì ta phá luật một lần cũng được. Mau để ta xem mặt nào!”

Hắn vội vã đưa tay sờ mặt Khương Tuế. Y cắn răng đẩy hắn ra:
“Buông ta ra! Ta đã nói rồi, ta đi nhầm!”

Sắc mặt nam nhân lập tức trở nên dữ tợn. Hắn nắm chặt bả vai gầy gò của Khương Tuế, cười lạnh:
“Sao nào, sợ ta không có tiền à? Ta nhiều tiền lắm!”

“Nhưng thứ hạ tiện như ngươi, còn không đáng giá nổi một nắm vàng bạc.”

Có lẽ vì bị cự tuyệt nên thẹn quá hóa giận, hắn móc ra hai đồng tiền xu, ném xuống đất, khinh miệt nói:
“Thấy chưa? Ngươi chỉ đáng giá hai đồng tiền thôi!”

Khương Tuế cúi mắt, hàng mi rũ xuống nhìn hai đồng tiền đã mòn vẹt trên đất, sắc mặt trắng bệch.

Mạnh Lệnh Thu không biết y đang nghĩ gì.

Bị sỉ nhục bằng hai đồng tiền rẻ mạt ấy, rốt cuộc Khương Tuế có thể nghĩ đến điều gì?

“Lão tử đang nói chuyện với ngươi đấy!” Thấy y mãi không phản ứng, nam nhân quát lên, túm tóc Khương Tuế, buộc thiếu niên gầy gò đau đớn ngẩng đầu. Dưới ánh trăng và làn gió mát, khuôn mặt mang vẻ e thẹn tựa hoa đào kia hiện rõ.

Nam nhân sững người trong khoảnh khắc, lực tay cũng nới lỏng vài phần.
“Mỹ nhân, nếu ngươi không theo ta, ở lại chỗ này cũng chẳng có kết cục gì tốt đâu.”

Hắn vỗ nhẹ lên mặt Khương Tuế, giọng điệu ngả ngớn:
“Chỗ này mỗi năm khiêng ra ngoài bao nhiêu xác chết, ai nấy đều mắc bệnh lậu. Ngươi cũng muốn biến thành như vậy sao?”

Thấy sắc mặt tiểu mỹ nhân trước mặt càng thêm tái nhợt, hắn càng đắc ý:
“Ngoan, nhặt tiền lên đi. Đó là tiền bán thân của ngươi. Từ nay về sau, ngươi là người của ta.”

Mạnh Lệnh Thu gần như nghiến nát cả hàm răng. Dù biết rõ đây là chuyện đã xảy ra hơn mười năm trước, cho dù hắn có làm gì cũng không thể thay đổi được, nhưng cơn phẫn nộ vẫn bùng lên dữ dội, khiến hắn chỉ hận không thể băm nát tên nam nhân kia rồi ném cho chó ăn.

Hắn trơ mắt nhìn Khương Tuế thật sự chậm rãi ngồi xổm xuống, vươn ra những ngón tay trắng bệch, xinh đẹp nhưng chi chít vết thương, nhặt lấy hai đồng tiền dưới đất.

“Khương Tuế…”
Cổ họng Mạnh Lệnh Thu nghẹn cứng, hắn chỉ bật ra tiếng gọi theo bản năng, chính bản thân cũng không biết mình định nói điều gì.

Tên nam nhân kia đắc ý cười lớn:
“Thế này mới đúng chứ… Ta thích nhất là kẻ biết nghe lời. Ngươi mà cứ ngoan ngoãn như vậy, ta đảm bảo sẽ không bạc đãi ngươi đâu. Tiểu mỹ nhân, lại đây, theo ta về.”

Hắn vươn tay về phía Khương Tuế. Khương Tuế siết chặt hai đồng tiền trong tay, hàm răng cắn đến run lên. Ánh sáng mờ nhạt, Mạnh Lệnh Thu không nhìn rõ y có khóc hay không.

Bị sỉ nhục đến mức này, sao có thể không khóc?

Trước kia hắn vẫn cho rằng Khương Tuế chỉ biết dựa vào gương mặt đẹp để quyến rũ người khác, nông cạn đến cực điểm. Nhưng đến giờ phút này hắn mới hiểu, chính lớp da xinh đẹp ấy lại là tai họa giáng xuống đời Khương Tuế.

Khương Tuế ngẩng đầu lên. Đôi mắt ngập nước phản chiếu gương mặt dâm ô đang cười cợt của đối phương. Y hít sâu một hơi, dồn hết sức đẩy mạnh nam nhân kia về phía bức tường đầu ngõ, rồi như phát điên lao thẳng ra ngoài.

Nam nhân kia bị đẩy loạng choạng, ngã chúi xuống mương thoát nước bên tường đá, đầu đập mạnh đến vỡ toạc, máu chảy lênh láng, miệng không ngừng chửi rủa om sòm.

Mạnh Lệnh Thu chẳng buồn để ý đến hắn ta, vội vàng đuổi theo Khương Tuế.

Y không dám chui vào thêm bất cứ con ngõ nào nữa, cứ vừa chạy vừa ngã, cuối cùng trốn vào một ngôi miếu hoang trong trấn. Nơi này thường là chỗ ngủ đêm của bọn ăn mày, hôi thối đến mức không thể ngửi nổi, ngày thường chẳng có ai nguyện ý bén mảng tới.

Khương Tuế mình đầy thảm hại, trông chẳng khác gì ăn mày, nhưng y vẫn sợ hãi đến cực độ. Y quỳ trong mưa, bốc bùn nước dưới đất bôi đầy lên mặt mình, cho đến khi gương mặt xinh đẹp hoàn toàn bị che lấp, y mới dám bước vào trong miếu, rúc thật sâu vào một góc.

Toàn thân ướt sũng, y cũng không dám nhóm lửa, sợ thu hút sự chú ý của những kẻ khác.

Mạnh Lệnh Thu nhìn y tựa vào pho tượng thần đã sứt mẻ, cuộn mình như một con thú bị thương. Toàn thân y run lên vì lạnh, sắc mặt tái xanh, từng giọt nước mắt to tròn không ngừng rơi xuống đất, làm ướt cả lớp bụi bẩn.

Hai đồng tiền bị siết chặt trong lòng bàn tay, đến mức lớp thịt non bị cấn rách, rướm máu, vậy mà y vẫn không chịu buông ra.

Đó là “tiền bán thân” của y. Mạng y rẻ mạt đến vậy, chỉ đáng giá đúng hai đồng tiền.

Khương Tuế khóc suốt một đêm. Mạnh Lệnh Thu cũng lặng lẽ ở bên cạnh y suốt một đêm.

Đến khi trời vừa tảng sáng, bụng Khương Tuế đói đến cồn cào, không chịu nổi nữa, y mới chậm rãi bước ra khỏi miếu hoang. Trên đường, y dùng hai đồng tiền mua một cái bánh bao thịt. Người bán bánh bao thấy y bẩn thỉu từ đầu đến chân, nhíu mày khó chịu nhưng vẫn bán cho y.

Khương Tuế nâng cái bánh bao nóng hổi, vừa cắn được một miếng, thì đột nhiên nghe thấy một tiếng gào thét giận dữ:

“Chính là hắn! Mẹ nó, cái thứ tiện nhân này, có hóa thành tro tao cũng nhận ra! Bắt lấy cho tao, đánh đến chết mới thôi!”

Là giọng nói của tên nam nhân đêm qua!

Khương Tuế chẳng dám nghĩ nhiều, cũng không dám ngoảnh đầu lại, cuống cuồng bỏ chạy. Nhưng đêm qua y có thể trốn thoát chỉ là nhờ vận may, lại thêm đối phương bị rượu chè sắc dục hút cạn sức lực. Hôm nay thì khác, bị một đám gia đinh thân thể cường tráng vây bắt, y rất nhanh đã bị tóm gọn.

Trong miệng y vẫn còn ngậm nửa cái bánh bao, tay nắm chặt nó, chỉ muốn ăn thêm vài miếng lót dạ. Thế nhưng tên nam nhân áo quần hoa lệ kia đã xông lên, hung hăng đá một cước vào bụng y.

Bánh bao văng ra xa, Khương Tuế phun ra một ngụm máu lớn.

“Chạy nữa đi! Ngươi chạy tiếp cho ta xem!”
Nam nhân tức đến mức hai mắt trợn trừng, gân xanh trên cổ nổi cuồn cuộn, “Mẹ nó đồ đê tiện, ngươi còn trốn được đi đâu nữa hả?!”

Khương Tuế co rúm người lại, ánh mắt chết lặng nhìn chằm chằm cái bánh bao mà y còn chưa kịp ăn.

Bên cạnh có người thấp giọng bàn tán:
“Người này sao lại đắc tội Lương thiếu gia vậy?”

“Nghe nói là thằng thỏ già, cầm tiền của Lương thiếu gia mà không chịu lên giường, bị đánh là đáng đời.”

“Chậc chậc, trẻ tuổi như vậy mà không học cái tốt, làm gì không được, lại nhất định phải…”

“Liệu có đánh chết người không? Có nên báo quan không?”

“Suỵt! Ngươi không muốn sống nữa à? Chuyện của Lương thiếu gia mà cũng dám xen vào?”

Mọi người cứ thế trơ mắt nhìn Khương Tuế bị đánh như một con chó chết, đối với tiếng cầu cứu của y hoàn toàn làm ngơ.

“Tiện nhân, tao cho ngươi cơ hội cuối cùng.”
Lương thiếu gia ngồi xổm xuống, túm lấy cổ áo Khương Tuế, “Theo ta hay không?!”

Khương Tuế bị đánh đến choáng váng, trước mắt mờ mịt, tai ong ong, gần như không nghe rõ đối phương nói gì.

Ngũ tạng trong người y như xoắn lại thành một khối, đau đến mức gần như không thở nổi. So với nỗi đau bên trong, da thịt bên ngoài ngược lại chẳng còn rõ ràng nữa.

Dù vậy, y vẫn cố gắng chống đỡ hơi thở cuối cùng, nâng đôi mắt đầy máu, nhìn thẳng Lương thiếu gia, cười lạnh:
“Ngươi… cũng xứng sao?”

“…!”

Lương thiếu gia giận dữ đến cực điểm, một cước đá y văng ra xa. Khương Tuế lăn trên mặt đất mấy vòng, nơi đi qua toàn là vệt máu.

“Tốt! Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Hôm nay dù ta có đánh chết ngươi ngay tại đây, thì có ai dám xen vào việc của ta không?!”

Hắn vừa dứt lời liền định gọi đám gia đinh ra tay, thì bỗng trong đám đông vang lên một giọng nói trầm ổn:

“Vị quan nhân này, xin bớt giận.”

Một nam nhân trung niên khí chất nho nhã, sắc mặt ôn hòa bước ra. Hắn chắp tay thi lễ với Lương thiếu gia, nói:
“Tại hạ họ Lý, vừa mới đến địa phương phồn vinh này làm chút buôn bán nhỏ.”

“Thế nào, ông chủ Lý là thấy chuyện bất bình muốn ra tay?”
Lương thiếu gia nhướng mắt, nheo lại nhìn hắn, giọng đầy uy h**p, “Ta khuyên ngươi đừng có xen vào việc người khác.”

Ông chủ Lý khẽ mỉm cười, tháo túi tiền bên hông, hai tay nâng lên, nói:
“Trong này có mười lượng bạc vụn, coi như là ta mua người này từ tay quan nhân, thế nào?”

Đám người xung quanh lập tức xôn xao bàn tán. Lương thiếu gia nhận lấy túi tiền, ước lượng trong tay, tròng mắt xoay nhẹ.

Dù sao thì tên tiện nhân này cũng chỉ là hắn gặp dọc đường, bỏ ra có hai văn tiền mà thôi. Mười lượng bạc này không lấy thì phí, liền sảng khoái đáp:
“Được, ông chủ Lý đúng là người tốt bụng. Người này, ta bán cho ngươi.”

Hắn phất tay gọi gia đinh rút lui, để lại Khương Tuế hơi thở thoi thóp nằm sấp trên mặt đất, ngơ ngác nhìn ông chủ Lý.

Ông chủ Lý ngồi xổm xuống trước mặt y, thở dài một tiếng:
“Tội nghiệp, sao lại bị đánh đến thảm thế này?”

“Ngươi… vì sao lại cứu ta?”
Khương Tuế khàn giọng hỏi.

“Thấy ngươi đáng thương thì cứu thôi.”
Ông chủ Lý đỡ y đứng dậy, nói tiếp: “Đi nào, ta đưa ngươi đi gặp thầy lang, vết thương này không thể kéo dài được.”

Nhìn đến đây, Mạnh Lệnh Thu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

May quá…May mà Khương Tuế cuối cùng cũng gặp được người tốt.

Khương Tuế cũng tin rằng ông chủ Lý nói năng nhã nhặn, cư xử lễ độ này là người tốt. Hắn dẫn y đi chữa thương, rửa mặt súc miệng, mua cho y quần áo mới, lại cho ăn uống no đủ. Nói hắn là ân nhân tái sinh cũng chẳng quá lời.

Ông chủ Lý tự xưng là thương nhân du hành, quanh năm xuôi ngược ngũ hồ tứ hải (5 hồ, 4 biển) buôn bán. Khương Tuế từng giết huynh trưởng cùng cha khác mẹ, trên người mang án mạng, tự nhiên không dám ở lại thị trấn nữa, liền theo hắn cùng nhau đi buôn.

Mạnh Lệnh Thu nhìn thấy Khương Tuế cuối cùng cũng giãn bớt nét mặt u uất, thì trong lòng chợt khẽ động.

Kiếp trước, khi hắn tố cáo tội trạng của Khương Tuế, có một án là lạm sát diệt cả nhà người khác, người bị hại ấy dường như… cũng mang họ Lương.

Nghĩ đến đây, ngực Mạnh Lệnh Thu chợt nghẹn lại.

Đừng nói là Khương Tuế, ngay cả hắn chỉ đứng nhìn thôi cũng hận không thể lột da rút gân kẻ họ Lương kia.

Mạnh Lệnh Thu cho rằng những ngày khổ cực của Khương Tuế rốt cuộc cũng đã chấm dứt. Ngay cả Khương Tuế cũng nghĩ như vậy.

Một thiếu niên mới mười bảy tuổi, tuy có đề phòng với thế giới, nhưng lại không hề lường trước được sự hiểm ác của nhân tâm.

Tháng thứ hai theo ông chủ Lý đi buôn, hắn dẫn Khương Tuế đến một nơi vô cùng quái dị. Ở đó, người người đều ăn mặc lộng lẫy, ra vào toàn là thiếu niên thiếu nữ dung mạo xinh đẹp. Người quản sự đánh giá Khương Tuế rất lâu, tựa hồ cực kỳ hài lòng, rồi đưa cho ông chủ Lý hai mươi lượng vàng.

Cho đến lúc ấy, Khương Tuế mới biết, nơi này là một trong những cứ điểm của Nhất Lần Xuân Phong. Còn ông chủ Lý, đã lấy giá hai mươi lượng vàng, bán y vào đó.

Nhìn gương mặt mờ mịt, thất thần của Khương Tuế, Mạnh Lệnh Thu phẫn nộ đến mức gần như muốn thổ huyết.

Thì ra là vậy…

Khương Tuế là bị người lừa bán vào Nhất Lần Xuân Phong!

Nhất Lần Xuân Phong là hang ổ chuyên dạy dỗ người ta làm kỹ nữ, thủ đoạn tra tấn vô cùng tàn nhẫn. Dù có cứng cỏi đến đâu, một khi bước chân vào đó cũng phải ngoan ngoãn khuất phục.

Đêm đầu tiên, Khương Tuế cùng mấy thiếu niên thiếu nữ mới bị bán tới quỳ gối trong phòng, bị người ấn xuống vai, khắc lên da thịt “Xuân Phong Ấn”. Đó là dấu ấn hình hoa đào, một khi đã in lên thân thể thì rất khó xóa. Dù có trốn đến chân trời góc bể, chỉ cần nhìn thấy dấu ấn này, người ta liền biết họ là nô lệ của Nhất Lần Xuân Phong.

Giống như l*t tr*n toàn bộ lòng tự tôn của con người, rồi ném xuống đất giẫm đạp không thương tiếc. Một khi đã bước vào Nhất Lần Xuân Phong, bọn họ không còn là con người nữa, mà chỉ là hàng hóa được niêm yết chờ bán.

Hơn mười người chen chúc trong một căn phòng. Những kẻ khác đều nức nở khóc thầm, chỉ có Khương Tuế ngồi bên ánh nến leo lét, hết lần này đến lần khác dùng trâm cài tóc rạch nát da thịt trên vai, cố xé bỏ dấu ấn sỉ nhục kia.

Nhưng dù máu tươi đầm đìa, dù có khoét trọn cả mảng thịt ấy xuống, khi vết thương khép lại, trên lớp da gồ ghề vẫn hiện rõ ấn ký hoa đào đó.

Có người không đành lòng, khuyên y:
“Ngươi còn tiếp tục chảy máu như vậy sẽ chết đấy. Bỏ đi thôi. Chúng ta đến nơi này rồi thì không trốn thoát được đâu, chỉ có thể chấp nhận số phận.”

Nhưng Khương Tuế không chấp nhận số phận đó.

Nếu y chịu chấp nhận, thì từ lâu, từ khi còn ở bên người mẹ là kỹ nữ kia, y đã bị bà ta bán lên giường của một phú thương nào đó rồi.

Y trở nên trầm lặng, ít nói, biểu hiện dịu ngoan nghe lời. Trong Nhất Lần Xuân Phong, y học cầm kỳ thư họa rất tốt, ngay cả người dạy dỗ cũng đặc biệt coi trọng y.

Y dường như đã hoàn toàn dung nhập nơi này.

Chỉ có Mạnh Lệnh Thu biết, chỉ khi mỗi đêm y lặng lẽ đào xới dấu Xuân Phong Ấn trên vai mới chứng minh rằng, Khương Tuế chưa từng cúi đầu, cũng chưa từng thỏa hiệp.

Ở Nhất Lần Xuân Phong tròn một năm, đã coi như có được chút “dáng vẻ”, liền phải bắt đầu học những thủ đoạn hầu hạ người khác. Khi Khương Tuế nghe được tin này, nét mặt y vô cùng bình tĩnh, không hề lộ ra chút dao động nào, nhưng trong lòng lại càng thêm gấp gáp dò hỏi tin tức, y nhất định phải rời khỏi nơi quỷ quái này, dù chỉ một khắc cũng không thể chờ thêm.

Có lẽ ngay cả ông trời cũng thấy nửa đời trước của y quá thê thảm, nên cơ hội rất nhanh đã tới.

Khương Tuế từ miệng mấy quản sự biết được, tối nay sẽ có một vị đại nhân vật ghé thăm. Tuy vị ấy không đến vì tìm hoan dâm mua vui, nhưng bọn họ vẫn chuẩn bị sẵn những “mỹ nhân” đã được dạy dỗ chu đáo, mong có thể làm vừa lòng vị khách quý kia.

Khương Tuế hiểu rõ, đây là cơ hội duy nhất để y rời khỏi Nhất Lần Xuân Phong. Vì thế, y âm thầm chuẩn bị đủ đường. Khi mọi người ra nghênh đón vị khách kia, y lặng lẽ trà trộn vào trong đám đông.

Qua những bóng người lay động, y nhìn thấy một nam nhân mặc hồng y, bước chân ung dung. Mấy quản sự vốn ngày thường vênh váo khinh người, lúc này lại nịnh nọt đến cực điểm, cúi đầu khom lưng nói:
“Bệ hạ, đào hoa ủ lâu năm đã chuẩn bị xong.”

Người nọ cười nhạt, giọng điệu thản nhiên không chút để ý:
“Nếu đã chuẩn bị xong, sao không mang tới, chẳng lẽ còn muốn ta tự mình đi lấy?”

Mấy quản sự liếc nhìn nhau, cung kính đáp:
“Bệ hạ, đào hoa ủ lâu năm phải phối cùng mỹ nhân da thịt thơm ngát mới là thượng phẩm. Biết ngài sẽ tới, chúng thần đã chuẩn bị người xuất sắc nhất…”

Vị công tử tuấn mỹ phong lưu kia nâng đôi mắt xanh thẫm, giọng nói vẫn ôn hòa như cũ:
“Ta ghét nhất là kẻ tự ý làm chủ.”

Các quản sự sợ đến mức không dám thở mạnh, vội vàng quỳ phục xuống đất nhận tội. Xung quanh lập tức quỳ rạp một mảng lớn, trong đại sảnh ngập hương ngọt thoáng chốc yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Khương Tuế cũng theo đám người quỳ xuống. Nhờ sự che chắn của mọi người, y lần đầu tiên nhìn rõ gương mặt của Ứng Trì Nguyệt.

Yêu Vương Ứng Trì Nguyệt sở hữu một dung mạo mỹ diễm đến cực điểm, nhưng giữa hàng mày ánh mắt lại trời sinh mang theo vài phần âm lãnh, giống như rắn độc, không ai biết lúc nào hắn sẽ há miệng cắn người.

Chỉ liếc mắt một cái cũng đủ biết người này không dễ trêu chọc. Nhưng Khương Tuế không còn thời gian để do dự.

Y cắn răng quyết tâm, trong khoảnh khắc yên lặng như tờ ấy, bỗng “choang” một tiếng, một chiếc bầu rượu bạch ngọc bị đập vỡ nát, tiếng vỡ giòn vang như sấm. Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại, bao gồm cả Ứng Trì Nguyệt.

Khương Tuế mặt mày hoảng sợ, vội vàng nói:
“Xin bệ hạ tha mạng, ta… ta không cố ý…”

Một quản sự lập tức xông lên, tức giận mắng:
“Đồ tiện nô chân tay vụng về! Trước mặt bệ hạ mà dám làm càn? Người đâu, mau kéo xuống ——”

Khương Tuế ngẩng đôi mắt đỏ hoe, hàng mi ướt đẫm run khẽ, môi dưới bị y cắn đến lõm xuống. Y vừa đáng thương vừa uất ức nhìn Ứng Trì Nguyệt. Ngay lúc có người định kéo y đi, Ứng Trì Nguyệt bỗng lên tiếng:

“Khoan đã.”

Hắn chậm rãi bước tới, cúi người nâng cằm Khương Tuế lên, nhìn gương mặt loang lổ nước mắt kia, hứng thú cong môi cười:
“Ngươi tên là gì?”

“Ta…”
Kỳ thực Nhất Lần Xuân Phong đã đặt cho y một cái tên mới, nhưng y chưa bao giờ thừa nhận, nên chỉ đáp:
“Ta không có tên.”

“Ồ?”
Ứng Trì Nguyệt giơ ngón tay lên, chậm rãi lau nước mắt trên mặt y. Dung mạo tuấn mỹ, dịu dàng ấy đủ khiến người khác dễ dàng sa ngã.
“Đáng thương thật.”

Hàng mi Khương Tuế cụp xuống, sợ để hắn nhìn thấy tham vọng cùng phẫn nộ trong mắt mình.

“Làm ra động tĩnh lớn như vậy để thu hút sự chú ý của ta,”
Ứng Trì Nguyệt ghé sát lại, khoảng cách gần đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau,
“ngươi rốt cuộc muốn cái gì?”

Khương Tuế nhận ra người này không hề đơn giản, cũng không ngờ hắn lại nhạy bén đến vậy. Y dứt khoát liều mạng một phen, nắm chặt ống tay áo đỏ sẫm của hắn, nghẹn ngào nói:
“Ngài có thể… dẫn ta đi không?”

Mấy quản sự nghe vậy lập tức biến sắc, muốn lên tiếng lại không dám. Trái lại, Ứng Trì Nguyệt bật cười, đưa tay vuốt nhẹ khóe mắt Khương Tuế:
“Ngươi khóc lên thật đẹp, biết không?”

“…Biết.”
Khương Tuế đáp.

Cho nên y mới khóc cho Ứng Trì Nguyệt xem.

“Ta đáp ứng ngươi.”
Ứng Trì Nguyệt đứng thẳng người, bước ra ngoài mấy bước, rồi chợt quay đầu lại,
“Không phải muốn theo ta đi sao?”

Khương Tuế sững người, sau đó vội vàng đứng dậy chạy về phía hắn, nhưng lại chợt khựng lại vì câu nệ. Y cẩn thận vươn tay, kéo lấy ống tay áo hắn.

Ứng Trì Nguyệt khẽ nhướng mày:
“Khá là ngoan ngoãn.”

Hắn cứ thế dẫn Khương Tuế rời đi, mang y ra khỏi cái hang ma quỷ ăn thịt người ấy.

Sau này Khương Tuế mới biết, để mua y, Ứng Trì Nguyệt đã bỏ ra mấy viên đan dược cực kỳ trân quý, giá trị hơn vạn linh thạch.

Nghĩ lại thật buồn cười. Ban đầu, y chỉ đáng hai đồng tiền. Sau đó là mười lượng bạc. Rồi hai mươi lượng vàng. Cuối cùng… hơn vạn linh thạch.

Giá trị tăng vọt từng bước, nhưng lòng y lại như bị khoét rỗng một lỗ lớn.

Giống như năm xưa, khi y còn nhỏ, nghe tiếng mẫu thân cùng khách nhân ân ái trong phòng, hỗn độn vô cùng, còn mình thì ghé bên cửa sổ, nhìn bọn trẻ hàng xóm rủ nhau đi học, y trống rỗng, lạnh lẽo, chết lặng đến tê dại.

Khương Tuế không biết mình có nên oán hận mẹ ruột hay không. Khi người đàn bà ấy bệnh nặng sắp chết, đã đem y trả về Khương gia, để y gặp lại người huynh trưởng cùng cha khác mẹ ăn chơi trác táng kia. Nếu khi ấy y không quay về Khương gia thì sao?

Là con của một xướng kỹ(*), lại sinh ra gương mặt câu người như thế, dù có lưu lạc nơi phố phường, cũng chưa chắc đã sống yên ổn.

(*) người phụ nữ làm nghề mua vui, giải trí, phục vụ khách hàng bằng ca hát, nhảy múa và trò chuyện, nhưng theo thời gian thường bị hiểu là gái m** d*m, bao gồm cả việc cung cấp dịch vụ t*nh d*c bên cạnh nghệ thuật. 

Dường như ngay từ khi chào đời, số mệnh rối ren mục nát này đã được định sẵn cho y. Nhưng y càng không chịu chấp nhận.

Đến Yêu giới, Khương Tuế giống như bị Ứng Trì Nguyệt lãng quên, tùy tiện ném vào một cung điện lạnh lẽo. Lúc đầu, những yêu vật hầu hạ trong điện còn giữ vài phần kính trọng với y. Nhưng khi nhận ra rằng Ứng Trì Nguyệt chỉ nhất thời hứng khởi mang y về, bọn chúng liền bắt đầu lấy việc hành hạ y làm thú vui.

Một con người yếu ớt như con kiến, ở Yêu giới vốn đã lạc lõng…Có lẽ, y còn chẳng bằng cả con kiến.

Khi Khương Tuế lại một lần nữa dùng dao ngắn cắt lấy da thịt nơi bả vai, cuối cùng y không chịu nổi nữa, cuộn người trên giường bật khóc thành tiếng.

Không biết là khóc cho cuộc đời lầy lội của mình, hay khóc cho dấu vết trên vai, vĩnh viễn không thể gột rửa.

“Khóc sao lại đáng thương đến vậy.”

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên bên mép giường.

Khương Tuế chậm rãi nâng hàng mi lên. Y thấy Ứng Trì Nguyệt vẫn là dáng vẻ hờ hững ấy, dường như vừa từ nơi xa xôi nào trở về, trên người còn mang theo chút phong trần mệt mỏi. Đôi mắt xanh thẫm ánh lên ý cười nhàn nhạt.

Hắn ngồi xuống mép giường, cúi đầu l**m nhẹ lên miệng vết thương nơi bả vai Khương Tuế. Gò má trắng nõn của hắn dính lên vệt máu đỏ tươi, diễm lệ đến mức kinh tâm động phách.

Khương Tuế run lên.

Y từng nghe nói yêu quái ăn thịt người.
Ứng Trì Nguyệt… là muốn ăn y sao?

“Sợ cái gì.”

Ứng Trì Nguyệt bật cười, dùng đốt ngón tay lau nước mắt cho y, rồi đưa đầu lưỡi l**m nhẹ bên môi mình:
“Ừm, máu của ngươi rất ngọt.”

“……”

Khương Tuế chậm rãi kéo mở vạt áo lộn xộn, lộ ra bả vai máu thịt mơ hồ:
“Ngươi… còn muốn nữa không?”

Ứng Trì Nguyệt hơi nheo mắt, đưa tay bế y lên, để y ngồi đối diện trên đùi mình, ghé sát tai y nói:
“Không sợ ta ăn ngươi à?”

Khương Tuế nắm chặt y phục hắn, không dám nhìn đôi mắt đã dần biến thành đồng tử dựng thẳng kia, chỉ nghiêng mặt đi, im lặng không nói.

Đời này của y thê thảm đến cùng cực. Mười bảy năm, chưa từng gặp được lấy một chuyện tốt.

Nhưng y chưa bao giờ nghĩ đến cái chết.

Y muốn sống. Y còn muốn sống tốt hơn tất cả mọi người.

Đầu lưỡi nóng ướt của Ứng Trì Nguyệt đặt lên miệng vết thương, l**m sạch từng giọt máu ấm nóng. Khương Tuế rên khẽ một tiếng, theo bản năng túm lấy mái tóc dài của hắn, ngửa cao chiếc cổ yếu ớt. Trước mắt y mờ mịt, hơi thở dồn dập.

Ngứa quá…Nhưng cũng đau quá.

Đau mới tốt. Đau, y mới biết mình còn đang sống.

“Ngươi xem ngươi kìa, yếu ớt như vậy, lại còn khóc.”
Ứng Trì Nguyệt hôn lên mí mắt mảnh khảnh của y, giọng nói khàn khàn:
“Ta đã nói rồi, lúc em khóc rất đẹp. Đẹp đến mức… ta thật sự nhịn không được muốn nuốt em vào bụng.”

Khương Tuế mím môi, dường như có chút sợ hãi. Ứng Trì Nguyệt lại khẽ cười, hỏi:
“Trên vai em nhiều sẹo như vậy, là vẫn luôn muốn xẻo bỏ Xuân Phong Ấn?”

Miệng vết thương được hắn l**m qua bắt đầu khép lại rất nhanh. Vảy máu bong ra, lộ ra lớp da trắng mịn không tì vết, nhưng dấu hoa đào lại hiện lên càng rõ ràng.

“…Ta không thích.”
Khương Tuế khóc nấc lên, “Ta không thích thứ này.”

Ứng Trì Nguyệt vỗ nhẹ lưng y, như đang dỗ một đứa trẻ:
“Không thích thì tẩy đi là được, khóc làm gì.”

“Nó… tẩy không sạch.”
Khương Tuế nghẹn ngào, “Ta đã xẻo nó bốn trăm lẻ một lần. Lần sâu nhất còn thấy cả xương. Nhưng cuối cùng… nó vẫn mọc lại.”

“Ta từng hỏi người của Nhất Lần Xuân Phong.”
Ứng Trì Nguyệt dùng ngón tay lướt qua bả vai gầy gò của y, hôn lên bờ vai run rẩy ấy,
“Thứ này chỉ có thể dùng máu tuyết thú ở cực bắc mới tẩy sạch. Trùng hợp là mấy ngày trước ta đi ngang qua, tiện tay giết con súc sinh đó rồi.”

Tuyết thú ở cực bắc, ngay cả tu sĩ Đại Thừa cũng không dám dễ dàng trêu chọc. Khương Tuế biết thứ đó có thể xóa Xuân Phong Ấn, nhưng với y mà nói, biết hay không cũng chẳng khác gì, bởi y chỉ là một phàm nhân tay trói gà không chặt, còn không đủ cho tuyết thú nhét kẽ răng.

“Sau này đừng trốn dưới giường khóc nữa.”
Ứng Trì Nguyệt bế y lên, thong thả bước ra ngoài. Giọng hắn mang theo ý cười trầm thấp:
“Nước mắt… để dành mà khóc trên giường của ta.”

P/s: Lời của editor:
Sao tác giả ngược Tuế Tuế quá vậy, mặc dù ngược hoàn cảnh thụ cũng là lôi của mình, nhưng mình vẫn edit hết bộ này nha, mình nghĩ tác giả viết như vậy để câu chuyện có chiều sâu hơn nhưng vẫn tội nghiệp Tuế Tuế quá. Hic


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận