Máu tuyết thú quả thực có thể rửa sạch Xuân Phong Ấn, nhưng đồng thời cũng để lại trên vai Khương Tuế một vết sẹo không sao liền da được.
Thế nhưng Khương Tuế lại thật sự rất vui.
Dù chỉ là tự lừa mình dối người cũng được, chỉ cần không còn cái ấn ký kia, y liền có thể coi như bản thân chưa từng làm nô lệ, chuyện ở Nhất Lần Xuân Phong kia cũng không còn liên quan gì đến y nữa.
Ứng Trì Nguyệt lại có chút không vui. Hắn thường xuyên đưa tay v**t v* vết sẹo dữ tợn ấy, cau mày, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Yêu vật trong cung điện lại càng thêm cung kính với y, bởi trong mắt bọn họ, Khương Tuế là người được Yêu Vương bệ hạ coi trọng. Thứ y muốn, Yêu Vương bệ hạ đều dung túng. Dù y có khiến Yêu giới long trời lở đất, cũng không ai dám lên tiếng can thiệp.
Nhưng Khương Tuế cảm thấy, ánh mắt Ứng Trì Nguyệt nhìn y, giống như đang ngắm một chiếc bình hoa mỹ lệ. Chỉ cần đẹp mắt là đủ. Bình hoa có sứt mẻ, hắn sẽ tức giận; nếu chiếc bình ấy vỡ nát… có lẽ hắn cũng sẽ buồn, nhưng ai lại có thể mãi mãi nhớ đến một chiếc bình hoa đã vỡ cơ chứ?
Nếu Khương Tuế là kẻ biết tùy thời thích nghi, có lẽ y sẽ cứ thế ở bên cạnh Ứng Trì Nguyệt, nhân lúc còn được sủng ái mà vơ vét chút linh thạch, bảo vật. Đợi đến khi sắc phai tình nhạt, lặng lẽ biến mất khỏi sinh mệnh của hắn. Dù sao y cũng chỉ là một người phàm, thọ mệnh hữu hạn, vài chục năm ngắn ngủi trong mắt một đại yêu như Ứng Trì Nguyệt, e rằng chỉ bằng một giấc ngủ.
Nhưng Khương Tuế lại cố tình khát vọng đứng trên đỉnh núi cao hơn bất cứ ai. Y không muốn làm nô lệ bị giấu trong cung điện chỉ để ngắm nhìn, y muốn là kẻ có quyền thế đứng trên vạn người.
Chỉ tiếc, Ứng Trì Nguyệt không hiểu y.
Có lẽ với một đại yêu đã sống qua trăm ngàn năm tháng như Ứng Trì Nguyệt mà nói, quyền lực, tài phú, địa vị đều chỉ là những thứ hư vô mờ mịt. Hắn vĩnh viễn sẽ không hiểu vì sao Khương Tuế lại phải khát cầu những áng mây trôi ấy.
Những thứ Khương Tuế đòi từ Ứng Trì Nguyệt ngày càng nhiều: trân bảo, linh dược, đồ tinh xảo… vô số kỳ trân dị bảo chất đầy kho nhỏ của y. Nhưng y lại ngày càng không vui.
Ứng Trì Nguyệt nuôi y, chẳng khác nào nuôi một con mèo con chó. Lúc tâm trạng tốt thì dỗ dành, trêu chọc vài câu; lúc tâm trạng không tốt, cũng có thể tùy ý vứt bỏ. Con xà yêu này trông thì thâm tình chân thành, nhưng thực chất lòng dạ lạnh lẽo, khiến người ta không sao nắm bắt.
Một ngày nọ, bọn họ ở nhân gian xem gánh xiếc biểu diễn ảo thuật. Đúng dịp Thượng Nguyên, đèn đuốc sáng rực, người chen chúc đè vai, vô cùng náo nhiệt. Chợt có mấy người dáng vẻ thần tiên đạo cốt đi ngang qua, khí chất cao ngạo, ánh mắt nhìn những kẻ xung quanh chẳng khác nào nhìn lũ kiến đang vật lộn trong khổ đau.
Khương Tuế nghe thấy đám đông bàn tán:
“Nghe nói đó là tiên nhân trừ ma do quan phủ mời tới!”
“Nhìn qua quả thực ai nấy đều phong thần tuấn tú, không hổ là tiên quân.”
“Tiên nhân? Tiên nhân chẳng phải nên sống trên trời sao?”
“Ha ha ha, nhóc con không hiểu chuyện! Bọn họ là người tu tiên, cả đời cầu đạo phi thăng. Tuy chưa vào Tiên giới, nhưng cũng chẳng còn là phàm phu tục tử nữa!”
Khương Tuế ngẩn ngơ nhìn nhóm “tiên nhân” vừa lướt qua đầu hẻm, nắm lấy tay áo người bên cạnh là Ứng Trì Nguyệt, ngẩng đầu hỏi hắn:
“Phu quân, em cũng có thể tu tiên được không?”
Ứng Trì Nguyệt mỉm cười dịu dàng, giọng điệu hờ hững:
“E là không được.”
“Vì sao?” Khương Tuế sốt ruột, ánh mắt mong mỏi nhìn hắn, “Vì sao bọn họ đều có thể, còn em thì không?”
“Tu tiên phải xem căn cốt và tiên duyên.” Ứng Trì Nguyệt đưa tay bóp nhẹ sau cổ y, một thân hồng y rực rỡ giữa đêm tối, người qua đường không nhịn được mà liếc nhìn thêm mấy lần. Hắn chẳng hề để tâm, cúi xuống hôn nhẹ vành tai Khương Tuế, nói:
“Em không có phần tiên duyên này.”
Khương Tuế cắn chặt khóe môi, gần như cắn đến bật máu.
“Vì sao đột nhiên hỏi chuyện này?” Ứng Trì Nguyệt nắm tay y, thong thả bước giữa giàn pháo hoa trong mấy ngày, dáng đi lười nhác, tùy ý, “Tuế Tuế của ta cũng muốn tu tiên sao?”
Khương Tuế nói:
“Em sẽ chết.”
Bước chân Ứng Trì Nguyệt khựng lại.
Trước kia hắn dường như chưa từng suy nghĩ đến vấn đề này, bởi đây cũng là lần đầu tiên hắn nuôi dưỡng một nhân loại.
Từ những gì hắn từng thấy, Ma tộc, người tu tiên, yêu vật… mỗi một chủng tộc đều có thọ mệnh dài lâu. Người tu tiên tuy không bằng Ma tộc, Yêu tộc sinh ra đã chiếm ưu thế về tuổi thọ, nhưng sau khi kết Kim Đan, dung mạo già nua sẽ chậm lại. Theo tu vi tăng trưởng, thọ mệnh cũng không ngừng kéo dài, sống một hai trăm năm hoàn toàn không phải chuyện khó.
Nhưng Khương Tuế là một người phàm.
Y sẽ già đi, sẽ chết, toàn bộ quá trình ấy có lẽ còn chưa tới một trăm năm.
“Nếu em chết rồi, phu quân có vì em mà đau lòng không?” Khương Tuế nghiêng đầu nhìn hắn, “Khi em còn nhỏ, hàng xóm có một vị thúc thúc mất vợ, ở góa hơn mười năm vẫn không tái giá. Nếu em chết, phu quân có ở bên người khác không?”
“……” Ứng Trì Nguyệt cười, “Em sẽ không chết.”
“Em sẽ.” Khương Tuế cúi đầu, nghiêm túc nói, “Em còn sẽ già đi nữa. Nếu em trở nên xấu xí, phu quân có phải sẽ không cần em nữa không?”
Ứng Trì Nguyệt không trả lời.
Nhưng đến ban đêm, hắn liền hiện ra nguyên hình, quấn lấy Khương Tuế, dùng chiếc lưỡi rắn lạnh băng hôn lên cổ y. Thiếu niên không ngừng rơi nước mắt, dường như vô cùng sợ hãi, nước mắt thấm ướt một mảng lớn đệm giường. Ứng Trì Nguyệt trầm tư rất lâu, cuối cùng đột nhiên hóa lại thành hình người.
Khương Tuế rúc vào lồng ngực lạnh buốt của hắn, ấm ức nói:
“Sau này em không nhắc đến chuyện tu tiên nữa, phu quân đừng dọa em.”
Ứng Trì Nguyệt đặt tay lên vòng eo mảnh khảnh của y, bế y lên, đặt bên cửa sổ. Đây là tầng một khách đ**m, đêm Thượng Nguyên không cấm đi lại, phố xá bên ngoài vẫn náo nhiệt vô cùng. Hắn đẩy cửa sổ ra, gió thổi tung mái tóc dài của Khương Tuế, khiến y hoảng sợ chui thẳng vào lòng hắn.
“Đừng ở đây……”
Ứng Trì Nguyệt rũ mắt nhìn đôi mắt đỏ hoe của y, cúi xuống hôn lên giọt lệ, “Sẽ không có ai nhìn thấy đâu.”
“Nhưng ta……” Khương Tuế còn định nói gì đó, môi đã bị hắn chặn lại.
Thân rắn vốn lạnh, cho dù Ứng Trì Nguyệt đã hóa thành hình người, nhiệt độ cũng tựa băng giá. Hắn lại đặc biệt thích, mỗi lần hôn môi đều biến lưỡi mình thành lưỡi rắn, l**m dọc yết hầu Khương Tuế, dùng răng nanh sắc bén nghiền nát đôi môi mềm mại kia. Quá đáng hơn, hắn còn lưu lại dấu răng trên th*n th* tr*ng n*n của y. Có lúc sẽ mang theo độc, có lúc lại không, hoàn toàn tùy tâm trạng của Ứng Trì Nguyệt.
Lần này, tâm trạng của hắn hiển nhiên không mấy tốt. Vết cắn trên cổ Khương Tuế tuy bề ngoài đã nhanh chóng khép lại, mịn màng như mới, nhưng độc rắn đã theo máu lan khắp cơ thể.
Rõ ràng đang ngồi trong gió, trên người chỉ khoác một chiếc áo ngoài của Ứng Trì Nguyệt, toàn thân Khương Tuế lại nóng bừng, cổ và mặt đều đỏ rực, hơi thở dồn dập.
Y nắm chặt vạt áo trước ngực hắn, khàn giọng nói:
“Ngươi lại… hạ độc em.”
Ứng Trì Nguyệt vỗ nhẹ lưng y trấn an, “Sẽ không ảnh hưởng đến thân thể em.”
Độc rắn không gây hại cho Khương Tuế, nhưng bản thân Ứng Trì Nguyệt lại có ảnh hưởng rất lớn đến y.
Ngồi bên cửa sổ vốn đã khiến Khương Tuế vô cùng khiếp đảm, Ứng Trì Nguyệt lại còn dữ dội như vậy. Y luôn lo sợ mình sẽ rơi xuống, càng căng thẳng thì lại càng đ*ng t*nh, mà y càng đ*ng t*nh, Ứng Trì Nguyệt lại càng hưng phấn.
Khương Tuế thậm chí cảm thấy, mình có thể sẽ bị Ứng Trì Nguyệt làm cho chết ngay tại đây.
Đến khi y đã mơ mơ màng màng, gần như mất hết ý thức, Ứng Trì Nguyệt mới ôm y về giường. Trong cơn mê man, Khương Tuế cảm thấy cổ chân bỗng lạnh đi, dường như Ứng Trì Nguyệt đã buộc lên đó thứ gì đó.
Ngày hôm sau tỉnh lại, Khương Tuế vẫn còn nhớ chuyện này. Y ngồi dậy xem thử, liền thấy trên cổ chân trắng nõn của mình, treo một viên đá đen trông vô cùng yêu dị, được buộc bằng sợi tơ đỏ. Y thử cởi ra, nhưng sợi dây ấy không hề có mối nối. Dùng dao găm cắt, lưỡi dao còn bị mẻ, sợi dây lại không hề sứt mẻ.
Ứng Trì Nguyệt bưng bát canh từ ngoài bước vào, thấy y mồ hôi đầm đìa liền hỏi:
“Không thích sao?”
Khương Tuế không nói ra suy nghĩ của mình, rằng y cảm thấy thứ này giống hệt Xuân Phong Ấn vì sợ làm hắn không vui.
Trong mắt y, hai thứ ấy vốn chẳng khác nhau là bao. Xuân Phong Ấn là dấu ấn chủ nhân khắc lên nô lệ, còn Ứng Trì Nguyệt đeo cho y thứ này, cũng là một cách tuyên bố quyền sở hữu.
“Phu quân, đây là cái gì vậy?” Khương Tuế nhỏ giọng hỏi.
“Chỉ là món đồ chơi nhỏ thôi, xấu lắm sao?” Ứng Trì Nguyệt ngồi xuống mép giường, múc một muỗng canh đưa đến bên môi y, “Đeo chơi cho vui, đừng để tâm.”
Khương Tuế ngoan ngoãn uống canh, không nhắc lại chuyện muốn tháo nó xuống nữa.
“Em nói em muốn tu tiên, ta đã cho người đi tìm những bảo vật trên trời dưới đất dùng để tẩy kinh phạt tủy.” Ứng Trì Nguyệt bỗng nói, “Tẩy kinh phạt tủy(*)rất đau, Tuế Tuế, em thật sự muốn tu tiên sao?”
Tẩy (洗):Rửa sạch.
Kinh (经):Chỉ kinh mạch - hệ thống các "đường ống" trong cơ thể để vận chuyển linh khí (năng lượng tu luyện).
Phạt (伐):Đốn, chặt, loại bỏ (ở đây hiểu là thanh lọc, đào thải).
Tủy (髓):Chỉ "xương tủy", tượng trưng cho phần tinh túy, cốt lõi bên trong cơ thể.
Khương Tuế nghĩ, bao nhiêu năm đau khổ như vậy, y đều đã chịu được cả rồi.
Chỉ cần là để đạt được thứ mình muốn, bất luận đau đớn đến đâu, y cũng có thể chịu được.
Ứng Trì Nguyệt đan chặt mười ngón tay với y, cong cong khóe mắt cười:
“Người thì nhỏ, tính tình lại chẳng nhỏ chút nào.”
“Đợi sau khi tẩy kinh phạt tủy xong, em gả cho ta, được không?”
Khương Tuế sững sờ, lập tức ngẩng đầu:
“Cái gì?”
Ứng Trì Nguyệt vẫn mang dáng vẻ lười biếng quen thuộc ấy, nói:
“Ta sẽ giúp em kết đan. Đến lúc đó, em sẽ không còn là người phàm nữa. Làm yêu hậu của ta, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau… được không?”
Rất lâu sau, Khương Tuế vẫn không nói lời nào.
“Sao vậy, Tuế Tuế?” Ứng Trì Nguyệt cau mày, “Em không muốn sao?”
Sắc mặt Khương Tuế dần trở nên lạnh lẽo. Dường như trong khoảnh khắc y chợt nhớ ra điều gì đó, rồi khẽ cười.
“…… Thì ra là ảo cảnh.”
Gần như ngay lúc y thốt ra câu ấy, mọi thứ xung quanh bắt đầu vặn vẹo, méo mó. Bình hoa rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ thanh thúy. Nhà cửa ầm ầm sụp đổ thành phế tích.
Ứng Trì Nguyệt nhìn chằm chằm Khương Tuế:
“Tuế Tuế, em đang nói gì vậy? Ta không phải ảo cảnh. Ta là thật.”
“Ảo thuật của ngươi đúng là rất lợi hại, đến mức trước đó ta vẫn không phát hiện ra.” Khương Tuế nghiêng đầu, chậm rãi nói, “Nhưng… có phải ngươi không đủ hiểu về Ứng Trì Nguyệt rồi không?”
“Ta ở bên hắn suốt năm năm. Hắn chưa từng một lần nói với ta rằng… hắn muốn cưới ta.”
Khi y nhìn thấu trận giả, phá tan ảo cảnh, trận pháp lập tức mất hiệu lực hoàn toàn. Khương Tuế lạnh mặt, vừa định triệu hồi bội kiếm, đã thấy một đạo kiếm quang xé gió từ chân trời lao tới.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Trước mắt Khương Tuế tối sầm lại, y lắc đầu, mở mắt ra lần nữa, đâu còn Bất Dạ Thiên đèn đuốc huy hoàng, xung quanh chỉ là núi hoang, tiêu điều, sâu hun hút. Y đang đứng giữa một bãi cỏ dại um tùm.
Trên mặt đất, một sinh vật toàn thân trắng như tuyết, trông nửa như chó nửa như linh vật quái dị, bị thanh kiếm ba thước xuyên thẳng qua thân thể, không ngừng r*n r*.
Khương Tuế bước lên hai bước, kinh ngạc thốt lên:
“Mộng ma?!”
Mộng ma là loại ma thú chuyên dùng ảo cảnh để vây khốn con mồi. Chỉ cần trong lòng còn chấp niệm, cho dù tu vi cao đến đâu cũng sẽ sa vào ảo cảnh, không thể tự thoát ra, bị hút cạn tu vi rồi trở thành món ngon trên bàn của ma thú.
Bởi vậy, dù là yêu ma hay tu sĩ, đều đặc biệt căm ghét thứ này.
Cũng vì quá khiến người ta ghê tởm, mộng ma đã sớm tuyệt tích. Không ngờ trong thượng cổ bí cảnh này lại còn sót lại một con!
“Sư tôn!” Mạnh Lệnh Thu hớt hải chạy tới, “Ngài có bị thương không?!”
“……” Nhìn thấy Mạnh Lệnh Thu, sắc mặt Khương Tuế khẽ đổi, “Con… vẫn luôn ở đây sao?”
“Sau khi vào bí cảnh, con bị lạc với mọi người, vừa rồi mới tìm được tới đây.” Mạnh Lệnh Thu biết Khương Tuế có lòng tự trọng cực mạnh, tuyệt đối không muốn ai biết quá khứ bùn lầy của mình, nên mặt không đổi sắc, hỏi tiếp, “Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì.” Khương Tuế khẽ thở ra một hơi.
Nếu mọi chuyện trong ảo cảnh vừa rồi bị Mạnh Lệnh Thu nhìn thấy… y thật sự sẽ phải cân nhắc việc giết người diệt khẩu ngay tại đây.
Bản thân mộng ma vô cùng yếu ớt, sức chiến đấu chẳng khác gì heo, đến người phàm cũng có thể chế phục. Chỉ vì chúng thường bất ngờ bày mê trận nên mới khiến người ta khó đề phòng. Nay con mộng ma này đã chết dưới kiếm của Mạnh Lệnh Thu, hẳn là không thể gây họa nữa.
Khương Tuế liếc nhìn xung quanh, không thấy tung tích những người khác.
Mạnh Lệnh Thu nhìn sắc mặt vẫn còn tái nhợt của Khương Tuế, trong lòng nhất thời ngổn ngang trăm mối.
Nếu những chuyện ấy là do chính Khương Tuế nói ra, hắn sẽ không tin nổi nửa chữ, Khương Tuế vốn giỏi lừa người, mười câu nói có một câu thật đã là may mắn. Nhưng cố tình… hắn đã tận mắt chứng kiến.
Như thể những năm tháng khổ sở nhất trong đời Khương Tuế, sỉ nhục, tra tấn, đau đớn đều dội thẳng vào chính hắn.
Mạnh Lệnh Thu phải dùng đến ý chí cực lớn mới miễn cưỡng giữ được vẻ bình tĩnh.
“Sư tôn, chúng ta có nên đi tìm Tiên Tôn và tiểu sư muội không?”
“Ừ.” Khương Tuế lên tiếng.
Vừa thoát khỏi bí cảnh, y vẫn chưa thể thoát ra khỏi cơn phẫn nộ năm xưa. Sắc mặt y trắng bệch đến đáng sợ, các ngón tay siết chặt thành nắm đấm.
Sau này, y đã giết họ Lương, giết ông chủ Lý, thậm chí còn diệt khẩu toàn bộ mấy tên quản sự ở Nhất Lần Xuân Phong. Nhưng giống như vết sẹo để lại sau khi tẩy đi, Xuân Phong Ấn cho dù y có che giấu thế nào, bóng ma ấy vẫn bám theo như hình với bóng.
Khi bước đi, viên đá đen gắn sát da kia lạnh buốt đến thấu xương, tựa như vĩnh viễn cũng không thể ấm lên.
Khi còn ở bên Ứng Trì Nguyệt, y không biết đó là thứ gì, chỉ cảm thấy đó là sợi xích chó mà hắn tròng lên người y, từng giây từng phút nhắc nhở y rằng, y chỉ là một nô lệ được hắn mua về.
Còn những dịu dàng, yêu chiều kia của Ứng Trì Nguyệt… con xà yêu ấy vốn là kẻ đa tình tùy tiện, trêu đùa một món sủng vật mà thôi, sao có thể có thiệt tình?
Sau khi trốn khỏi Yêu giới, y nghĩ đủ mọi cách để tháo viên đá ấy xuống, nhưng tất cả đều vô ích.
Kiếp trước, lần nữa gặp lại Ứng Trì Nguyệt, là sau khi Mạnh Lệnh Thu tố giác tội trạng của y. Khi đó, y bị giam trong thủy lao của Huyền Nhất Môn, tu vi tan sạch, toàn thân đầy thương tích, hơi thở thoi thóp.
Ứng Trì Nguyệt xuất hiện trước mặt y, tựa như một vị thần từ trên trời giáng xuống.
Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Khương Tuế. Ánh mắt vừa dữ dội vừa lạnh lẽo.
Khương Tuế sợ đến mức toàn thân run rẩy.
Từ trước đến nay, Khương Tuế luôn sợ nhất dáng vẻ không cảm xúc của Ứng Trì Nguyệt, bởi điều đó có nghĩa là hắn thật sự nổi giận.
Y muốn nói gì đó, nhưng lại không dám mở miệng.
Chỉ riêng chuyện giả chết trốn khỏi Yêu giới đã đủ để Ứng Trì Nguyệt nghiền y thành tro bụi. Huống chi sau đó y còn kết làm đạo lữ với Sầm Tễ, lại dây dưa không minh bạch với Thân Đồ Dụ… Chuyến này Ứng Trì Nguyệt đến đây, e rằng là muốn đích thân lấy mạng y.
Quả nhiên, Ứng Trì Nguyệt chặt đứt xiềng xích huyền thiết, bóp lấy cổ y, giọng nói lạnh băng:
“Em đúng là vĩnh viễn không biết ngoan.”
Khương Tuế khóc lóc gọi hắn là phu quân, cầu xin hắn buông tha cho mình ư? Không, Ứng Trì Nguyệt chẳng thèm quay đầu lại, trực tiếp lôi y ra khỏi thủy lao.
Khương Tuế hiểu rất rõ thủ đoạn đối phó phản đồ của hắn, cái hang rắn kia đã chôn vùi vô số sinh mạng.
Nhưng y không thể chết trong bụng rắn.
Y sao có thể cam tâm chết trong bụng rắn được?!
Vì thế, khi Mạnh Lệnh Thu phát hiện Ứng Trì Nguyệt đến cướp ngục, hai người giao chiến long trời lở đất, Khương Tuế nhân cơ hội muốn trốn đi. Thế nhưng một đạo kiếm quang chém xuống, cắt đứt đường lui của y.
Mạnh Lệnh Thu cười lạnh, giọng nói âm trầm:
“Khương Tuế, ngươi có biết nếu bị Ứng Trì Nguyệt mang đi, ngươi sẽ có kết cục gì không?!”
Khương Tuế kinh hoảng nhìn hắn.
Mạnh Lệnh Thu tránh được một chiêu sát của Ứng Trì Nguyệt, nhìn chằm chằm Khương Tuế:
“Bóp nát nội đan của hắn, ta bảo đảm, ta sẽ không giết ngươi.”
“Cái gì?” Khương Tuế hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì, “Ta không biết nội đan của hắn là thứ gì…”
Mạnh Lệnh Thu nhếch môi cười lạnh:
“Yêu Vương bệ hạ đã đem cả nội đan của mình giao cho ngươi, vậy mà đến giờ ngươi còn không biết đó là gì sao?”
Khương Tuế theo bản năng cúi xuống nhìn viên đá đen kỳ dị trên mắt cá chân mình. Trong vô số thứ Ứng Trì Nguyệt từng cho y, chỉ có nó là vẫn còn ở bên y.
“Chính là nó.” Giọng Mạnh Lệnh Thu vang lên bên tai y, “Bóp nát nó. Ta lấy danh nghĩa mẹ ta mà thề, tuyệt đối không giết ngươi.”
Mạnh Lệnh Thu từng sống nương tựa lẫn nhau với mẹ. Sau khi bà qua đời, hắn mới trở thành ăn mày nơi đầu đường xó chợ. Mẹ đối với hắn có ý nghĩa vô cùng quan trọng, lời thề này, hiển nhiên đáng tin đến cực điểm.
Khương Tuế chậm rãi siết chặt viên đá ấy.
Trong ánh kiếm đỏ như máu, Ứng Trì Nguyệt dường như nhìn y một cái, lại dường như không hề.
Khương Tuế nhắm chặt mắt, cắn răng, nhẫn tâm bóp nát viên đá.
Ứng Trì Nguyệt lập tức phun ra một ngụm máu lớn. Mạnh Lệnh Thu nhân cơ hội ép lên, một kiếm xuyên thẳng tim hắn.
Khương Tuế kinh hoảng kêu lên:
“Mạnh Lệnh Thu!”
“Thế nào, muốn cản ta?” Giọng Mạnh Lệnh Thu tràn ngập sát khí tanh nồng, “Khương Tuế, hắn mà còn sống, nhất định sẽ lấy mạng của ngươi. Đến lúc này rồi, ngươi lại mềm lòng sao?”
Khương Tuế hiếm hoi rơi vào mê mang.
Đối với Ứng Trì Nguyệt, y là gì?
Là nô lệ.
Là bình hoa.
Là sủng vật.
Đường đường Yêu Vương lại bị một sủng vật lừa gạt suốt mấy chục năm, bị đùa bỡn trong lòng bàn tay, Ứng Trì Nguyệt sẽ đối xử với con sủng vật này ra sao?
Lột da rút gân. Băm thây vạn đoạn.
Đó chính là kết cục của Khương Tuế nếu rơi vào tay Ứng Trì Nguyệt.
“…… Khương Tuế.”
Trong đôi mắt xanh thẫm của Ứng Trì Nguyệt phản chiếu gương mặt trắng như tuyết của y. Hắn dường như muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ phun ra thêm một ngụm máu lớn.
Khương Tuế bước lên hai bước, dường như muốn chạm vào hắn, nhưng rồi lại run rẩy rụt tay về.
Ứng Trì Nguyệt… giống như một ông chủ Lý khác trong đời y.
Ông chủ Lý đối xử tốt với y vì tiền.
Ứng Trì Nguyệt đối xử tốt với y vì sắc.
Mạnh Lệnh Thu rút mạnh trường kiếm ra. Máu tươi từ ngực Ứng Trì Nguyệt bắn thẳng lên mặt Khương Tuế.
Ngay khoảnh khắc đó, Khương Tuế mới biết...Thì ra máu của rắn… cũng không hề lạnh.
……
“Sư tôn?” Mạnh Lệnh Thu lo lắng nhìn Khương Tuế, “Sao sắc mặt người khó coi như vậy? Có phải do ảo cảnh—”
“Ta không sao!” Khương Tuế đột ngột cắt ngang hắn, rồi lại thấp giọng lặp lại, “Ta không sao.”
Trước khi chết, Ứng Trì Nguyệt rốt cuộc muốn nói với y điều gì?
Đời trước, Khương Tuế luôn cho rằng hắn định thốt ra những lời lạnh lùng nhục nhã. Nhưng hôm nay, khi tim y đập dồn dập đến đau đớn, y lại cảm thấy có lẽ khi ấy, Ứng Trì Nguyệt muốn nói… là những lời khác.
“…… Xin lỗi, ta bị ảnh hưởng bởi ảo cảnh.” Khương Tuế hít sâu một hơi, nói với Mạnh Lệnh Thu, “Không làm con sợ chứ?”
“Không.” Mạnh Lệnh Thu đỡ lấy y, “Sư tôn, trong ảo cảnh… người đã thấy gì?”
“Một ít thôi.” Khương Tuế mím môi, “Chỉ là những chuyện cũ chẳng mấy vui vẻ.”
Vì hoàn toàn không hiểu gì về bí cảnh này, họ chỉ có thể tùy tiện chọn một hướng mà đi. May mắn thay, vận khí không tệ, rất nhanh đã gặp được Chúc Thành Lăng đang bị mấy con yêu thú vây quanh tấn công.
Mạnh Lệnh Thu tuy mù mắt, kinh mạch bị phế, nhưng tay vẫn còn. Hắn không mấy tình nguyện ra tay cứu Chúc Thành Lăng, còn lời cảm tạ của đối phương thì hắn hoàn toàn coi như không nghe thấy.
“Chúng ta không phải cùng nhau tiến vào sao? Vì sao lại có thể bị lạc?” Khương Tuế cau mày hỏi.
Chúc Thành Lăng gãi đầu, lúng túng đáp:
“Con cũng là lần đầu vào đây… Thực xin lỗi sư tôn, con không biết lại xảy ra chuyện như vậy… Nhưng bí cảnh này không lớn, hẳn là rất nhanh sẽ hội hợp lại thôi!”
Khương Tuế cũng không quá lo lắng cho Sầm Tễ. Với thực lực của hắn, nếu không bổ đôi cả bí cảnh này ra thì đã là may mắn lắm rồi. Điều khiến y bận tâm hơn là Đồng Khỉ, nha đầu kia còn chưa kết đan, lại mang thân phận đặc thù, nếu trong bí cảnh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, y thật sự không biết ăn nói thế nào với Đồng Túc Ân.
Mạnh Lệnh Thu cười lạnh một tiếng:
“Ngay cả bí cảnh của nhà mình cũng chưa từng vào, đúng là đồ phế vật.”
Chúc Thành Lăng: “……”
Khương Tuế liếc Mạnh Lệnh Thu một cái:
“Lệnh Thu, nói chuyện với sư đệ kiểu gì thế?”
Mạnh Lệnh Thu bĩu môi:
“Con đâu có nói oan cho hắn.”
Khương Tuế bất đắc dĩ, đành an ủi Chúc Thành Lăng vài câu. Ba người cùng nhau tiến về trung tâm bí cảnh, rốt cuộc muốn rời khỏi đây, nhất định phải tìm được trận tâm. Sầm Tễ thì khỏi cần nói, mà Đồng Khỉ hẳn cũng hiểu rõ đạo lý này.
Có Chúc Thành Lăng dẫn đường, việc tìm lối đi thuận lợi hơn rất nhiều. Chẳng bao lâu sau, họ tiến vào một sơn động sâu thẳm. Nơi đây hẳn từng là chỗ phi thăng của thượng cổ đại năng, tiên khí mờ mịt, ngay cả những loài dã thú trong động cũng mang linh tính, chẳng những không sợ người mà còn tò mò quan sát họ.
Đi thêm một đoạn, phía trước không còn đường nữa hoặc có lẽ nên nói là con đường trở nên cực kỳ khó đi.
Chỉ thấy hang động bỗng nhiên tách ra một khe nứt khổng lồ. Thạch đá quái dị, lởm chởm, phía dưới khe là một mảnh đen kịt, không nhìn rõ thứ gì. Mạnh Lệnh Thu đánh bật mồi lửa, ném xuống dưới, chút ánh sáng yếu ớt kia rất nhanh đã bị cái hố sâu nuốt chửng, sâu không thấy đáy.
Nối liền hai bên hang động dựng đứng ấy là một cây cầu đá hẹp hòi lơ lửng giữa không trung, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy nguy hiểm.
Mạnh Lệnh Thu hỏi:
“Không thể ngự kiếm bay qua sao?”
Chúc Thành Lăng vội vàng giải thích:
“Nơi này không thể tùy tiện vận dụng linh khí, rất dễ đánh thức thủ mộ cự thú (con thú khổng lồ canh giữ mộ/lăng mộ). Thứ đó là thượng cổ hung thú(*), cực kỳ phiền phức.”
(*) Những quái thú hung tàn, sức mạnh kinh khủng, tồn tại từ thuở hồng hoang
Mạnh Lệnh Thu không kiên nhẫn “chậc” một tiếng:
“Ý là… chỉ có thể đi qua cầu đá?”
“Đúng vậy.” Chúc Thành Lăng gật đầu, “Trước mắt xem ra là thế. Nhưng theo lời tổ tiên ta để lại, đoạn đường này không có gì nguy hiểm. Vậy nhé sư tôn, sư huynh, ta đi trước.”
Nói xong, hắn bước lên cầu đá. Cây cầu tuy treo lơ lửng giữa không trung, nhưng vững vàng bất động, đủ thấy mức độ kiên cố của nó.
“Lệnh Thu, ngươi có ngửi thấy mùi gì không?” Khương Tuế nhìn quanh, khẽ cau mày, “Hình như có mùi hương.”
Sắc mặt Mạnh Lệnh Thu hơi cổ quái.
Hắn lúc nào cũng ngửi thấy mùi hương, đó là hương lạnh nhàn nhạt toát ra từ người Khương Tuế, đủ khiến lòng người xao động.
“…Không có a, sư tôn.” Mạnh Lệnh Thu tỏ vẻ ngơ ngác, “Ta không ngửi thấy gì cả.”
Thấy Chúc Thành Lăng đã đi được nửa cây cầu, Khương Tuế cũng không tiếp tục để ý đến mùi hương kia nữa, chỉ quay sang nói với Mạnh Lệnh Thu:
“Ta đi trước, kéo con theo.”
Ngực Mạnh Lệnh Thu khẽ thắt lại.
Đời trước, hắn từng thật lòng xem Khương Tuế là người mình kính trọng và ngưỡng mộ nhất. Bởi vì chỉ cần Khương Tuế muốn đối xử tốt với ai, sự dịu dàng ấy sẽ thấm tận xương tủy, ngay cả thần tiên cũng khó lòng cự tuyệt.
Mạnh Lệnh Thu chậm rãi nắm lấy tay Khương Tuế, khẽ nói:
“Được, con đi theo sư tôn.”
Khương Tuế hoàn toàn không hay biết trong đầu đại đồ đệ của mình đang nghĩ gì. Y bước lên cầu đá, nắm tay Mạnh Lệnh Thu chậm rãi tiến về phía trước. Chúc Thành Lăng đứng chờ ở giữa cầu, Khương Tuế đang định hỏi hắn về chuyện thủ mộ thú thì bỗng nghe dưới chân vang lên một tiếng “rắc”.
Sắc mặt y lập tức thay đổi.
Chỉ thấy tảng đá dưới chân đã phủ đầy những vết nứt như mạng nhện, trong chớp mắt liền vỡ toác. Cả người Khương Tuế rơi thẳng xuống vực sâu vô tận. May mắn thay, Mạnh Lệnh Thu kịp thời nắm chặt tay y.
“Sư tôn!”
Khương Tuế sợ đến hồn vía bay tán loạn, giọng run rẩy:
“Lệnh Thu…”
Mạnh Lệnh Thu nằm sấp bên mép cầu đá bị gãy, dùng hết sức kéo Khương Tuế lên. Bỗng nhiên, bên tai hắn vang lên một tiếng cười khẽ:
“Mạnh Lệnh Thu, y hại ngươi thảm như vậy, ngươi còn muốn cứu y sao?”
Thanh âm kia lúc nam lúc nữ, lúc già lúc trẻ, như một đám mây khói quấn quanh Mạnh Lệnh Thu, hì hì cười nói:
“Y đào tiên cốt của ngươi, phế kinh mạch của ngươi, ném ngươi xuống Vạn Ma Chi Uyên, khiến ngươi mang trên lưng bao nhiêu tội danh… Còn y thì lả lơi ong bướm, dây dưa không rõ với biết bao kẻ khác. Mạnh Lệnh Thu, ngươi còn do dự cái gì?”
“Buông tay đi… Buông tay đi…”
“Hãy để tên ngụy quân tử vô tình vô nghĩa như Khương Tuế nếm thử những đau khổ ngươi từng chịu! Cứ để y rơi xuống như thế, báo thù cho chính ngươi!”
Giọng nói kia càng lúc càng chói tai. Mạnh Lệnh Thu đột nhiên giơ tay, phong bế toàn bộ ngũ cảm của mình, hoàn toàn cách ly thanh âm mê hoặc lòng người kia.
“Em ấy đã đủ khổ rồi.”
Mạnh Lệnh Thu siết chặt tay Khương Tuế, thấp giọng thì thầm:
“Em ấy không nên phải chịu thêm đau khổ nữa.”