Henry và Trần Ý An chỉ tiếp xúc với nhau trong công việc, anh ta hỏi Hoắc Thanh Lan, “Chắc tôi không hỏi được mấy câu hóc búa như sếp đâu, dù sao mắt chọn người của sếp cũng chuẩn hơn tôi, hay là sếp hỏi luôn đi?”
“Ừ.” Hoắc Thanh Lan không có biểu cảm gì thừa, cũng không lo lắng cho Trần Ý An.
Cho nên lúc Trần Ý An bước vào, anh có thể nhìn ra cô hoàn toàn không căng thẳng, mà chính sự bình thản ấy của cô khiến người ta cảm thấy thoải mái dễ chịu.
“Tự đánh giá về kế hoạch của em?” Hoắc Thanh Lan ngồi đó, vẻ mặt nghiêm túc lạnh nhạt, “Coi như làm một bản tắt ngắn gọn là được.”
“Em tự cho mình 88 điểm ạ.” Trần Ý An nói, “Địa điểm có đổi mới, những điều đồng nghiệp bên phòng quảng cáo nói em tự nhận là phần cộng điểm cho mình, nhưng em thấy mình làm vẫn chưa đủ tốt, thứ nhất là phần phản hồi theo thời gian thực, lẽ ra em phải chú ý hơn, Hedy nói tối 30 đó trên nền tảng của tập đoàn Kenton có nổi lên một chủ đề bùng nổ nhỏ, em thấy hơi đáng tiếc, nếu em chú ý hơn thì có lẽ đã có thể dùng nó để đẩy thêm một đợt tăng nhiệt nữa ở giai đoạn duy trì, em nên chuẩn bị thêm mấy ý tưởng dự phòng linh hoạt nữa cho vài thời điểm đặc biệt. Thứ hai là em quên tính đến yếu tố thời tiết, may mà mùa này phương Bắc luôn nắng, lần sau em sẽ chú ý hơn, có thể nhắc phòng chăm sóc khách hàng gửi dự báo thời tiết cho người dùng 24 tiếng trước chuyến đi, thứ ba là, lần sau sẽ chủ động phối hợp với đồng nghiệp ở các phòng ban hơn, theo dõi sát hướng gió dư luận trên nền tảng của tập đoàn Kenton, giữ độ nhạy bén của mình.”
Trần Ý An nói rành rọt có trật tự, hoàn toàn không hoang mang sợ hãi, sắp xếp các ý thoả đáng, không có điểm nào quá cần bắt bẻ.
“Nếu em được giao phụ trách dự án marketing cho Tô Châu, em sẽ làm gì?”
Trong lúc Trần Ý An đang nghĩ xem tiếp theo Eric hoặc Henry sẽ hỏi vấn đề kiểu gì, cô chợt nghe thấy Hoắc Thanh Lan đặt câu hỏi.
“Em có theo dõi không?” Anh hỏi.
Trần Ý An ngẩng đầu lên, không phải Hoắc Thanh Lan làm khó cô, anh chỉ đang đặt ra một câu hỏi đơn giản.
Đó là dáng vẻ của anh khi làm việc, duy trì sự nghiêm nghị lạnh lùng trước sau như một, duy trì sự tập trung xuyên suốt quá trình.
Trần Ý An không dám phân tâm, “Có theo dõi ạ.”
”…”
“Nếu là em, có thể em sẽ dùng cách marketing giống như kế hoạch Thanh Đảo, giao cho KOL hoặc KOC, trọng tâm là không khí đời thường Giang Nam, mùa này Tô Châu có nhiều món ăn nổi tiếng, có thể để các travel blogger quay cảnh những quán ăn vỉa hè nghi ngút khói, cảnh vườn Giang Nam có thể kết hợp với đồ ăn ngon, thậm chí thiết kế một vài phương pháp tuyên truyền cảnh rừng vườn với Hán phục, ví dụ như là một ngày dạo quanh Tô Châu,” Trần Ý An nói ngắn gọn, “Nhưng cụ thể sắp xếp thế nào thì phải tham gia buổi hội chợ thương mại xong mới quyết định, cũng phải cân nhắc phía đối tác nữa.”
Rốt cuộc Henry đã hiểu được Hoắc Thanh Lan nghĩ gì.
Thái độ với công việc của Bella và Lilian gần như nằm ở hai thái cực khác nhau.
Người trước chỉ coi đây là công việc, làm xong, không phạm lỗi gì lớn là được.
Người sau thì khác, có thể cảm nhận rõ sự nhiệt huyết của cô, cô yêu thích công việc này, cho nên lúc làm sẽ dốc hết sức, làm tốt phần việc của mình.
Cô cẩn thận, nghiêm túc, còn rất táo bạo.
Mà Bella, chính là hình ảnh thu nhỏ của rất nhiều nhân viên thực tập đã bị loại trước đó.
Tại thị trường đang dần bão hoà này, chỉ coi đây là công việc miễn cưỡng hoàn thành cho xong không còn đủ nữa, nhất là với ngành nghề của bọn họ, luôn cần sự mới mẻ và nhiệt huyết.
Hoắc Thanh Lan nhìn Trần Ý An, giờ phút này hoàn toàn là ánh mắt tán thưởng của một cấp trên với cấp dưới của mình.
Anh thừa nhận, ban đầu anh cũng có thành kiến, thậm chí gắn cho cô cái nhãn không đáng tin, sau này mới phát hiện ra không phải vậy.
Cô tích cực, lạc quan, nỗ lực, phản ứng nhanh, đầu óc linh hoạt, còn có rất nhiều ý tưởng mới lạ, năng lực suy một ra ba, cô không giống những người khác.
Cô không giống phần đa số người trên thế giới này.
“Được rồi, em về làm việc tiếp đi.” Henry gật đầu.
Trần Ý An đứng lên nói cảm ơn, rồi quay lại làm việc.
Hedy hoàn toàn không lo lắng gì cho cô, “Căng thẳng không?”
“Cố hết sức mình, còn lại nghe ý trời đó ạ,” Trần Ý An nháy mắt với cô ấy, “Em thấy câu trả lời của mình không có vấn đề gì, cần nói gì đã nói hết, cũng không bỏ sót gì cả.”
“Đúng rồi, giống thi cuối kỳ ấy, làm xong là xong, ra ngoài còn chạy đi so đáp án cũng để làm gì đâu,” Hedy nói, “Chị tin em nha!”
Trần Ý An gật đầu thật mạnh, hôm nay thứ Sáu, mai là cuối tuần rồi.
Cô quyết định hôm nay không tăng ca.
Trần Ý An chờ đến bảy giờ, cùng Hedy và Max đi chấm công, kết thúc một tuần làm việc tốt đẹp.
Cô định tự thưởng cho mình một nồi lẩu Haidilao, sau đó đi xem một bộ phim.
Sau đó mở ra đáp án còn chưa biết.
Thật ra lúc 18:38 cô đã nhận được mail của công ty.
Nhưng Trần Ý An không muốn kết quả làm ảnh hưởng tâm trạng, quyết định ăn Hadilao xem phim xong rồi mới mở.
Hedy và Max đã về rồi.
Trần Ý An cũng dọn dẹp rồi rời khỏi công ty, chuẩn bị đến ga tàu điện ngầm.
Đã là bảy giờ hơn nhưng người chờ tàu không nhiều, Trần Ý An ngồi xuống chờ tàu đến.
Sau đó chuông điện thoại vang lên, tên hiển thị là Eric.
Cô hít sâu một hơi, bắt máy.
“Tan làm rồi?”
“Vâng, em đang ở ga tàu.”
“Định đi đâu?”
“Việc riêng ạ.”
“Tôi có thể biết không?”
“Haidilao, rồi xem phim.” Trần Ý An nín thở, “Có chuyện gì thế ạ?”
“Có kế hoạch mời tôi đi cùng không?” Hoắc Thanh Lan nói, “Tôi bao.”
Thời điểm ra khỏi ga tàu điện ngầm, Trần Ý An tự nói với chính mình, cô đồng ý là Hoắc Thanh Lan nói anh trả tiền đó thôi.
Tiền của người giàu không dùng thì phí.
Hiện tại cô đã quên hết ngượng ngùng lúc trước, chuyện đã xảy ra rồi thì ngại cũng chẳng thay đổi được gì.
Cho nên lúc Hoắc Thanh Lan lái xe đến Haidilao, đây là chuỗi quán lẩu lấy chất lượng phục vụ làm điểm nhấn, trùng hợp hôm nay có bàn tổ chức sinh nhật nên bên trong cực kỳ náo nhiệt, người rất đông, Hoắc Thanh Lan hiếm khi đến những nơi đông người thế này, nhưng Trần Ý An thì lại hòa nhập rất nhanh, lịch sự nói chuyện với nhân viên mặc kimono, sau đó được tặng thêm đồ ăn vặt và trái cây.
Một cô gái rất ấm áp.
Hoắc Thanh Lan ngồi đó, nhìn Trần Ý An.
Hai má cô hơi đỏ lên, chắc vì hơi nóng từ nồi lẩu uyên ương, một bên cay một bên cà chua.
Dưới ánh đèn tông ấm, đôi má hồng hồng của cô khá là đáng yêu.
Bọn họ đi xem một bộ phim hài, cô cười đến mức ngã trái ngã phải, hoàn toàn không dè dặt hay căng thẳng.
Đến khi xem xong thì đã là mười một rưỡi đêm.
Hoắc Thanh Lan đưa cô về.
Xe dừng lại bên đường.
“Đã xem mail chưa?” Anh hỏi.
“Vẫn chưa ạ, sếp cũng đừng nói trước nha, để em về nhà tự xem,” Màu đỏ trên má Trần Ý An vẫn chưa giảm bớt, “Dù sao trời đất bao la tâm trạng của em là lớn nhất, tốt thì coi như em chúc mừng bản thân trước, xấu thì coi như em cổ vũ chính mình.”
Hoắc Thanh Lan không cười, anh im lặng mấy giây, sau đó nghiêng đầu nhìn cô, “Những lời lúc trước em uống say nói ra còn tính không?”
“Dạ?” Trần Ý An thầm nghĩ, không trốn được rồi à, sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện đó chứ.
Cô chột dạ hê hê hai tiếng.
“Đừng hê hê, đang nói hôm em uống rượu đó.”
“Em đâu có mất trí nhớ…” Chột dạ thật đấy, nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. “Sao vậy ạ?”
“…” Hoắc Thanh Lan giận đến mức bật cười, “Không sao cả, anh đồng ý rồi.”
“…”
“Đúng là em tỏ tình trước, nhưng anh không thích bị người ta theo đuổi ngược cho lắm, vậy nên chuyện này sẽ do anh chủ động, hai ta coi như hòa nhau,” Hoắc Thanh Lan không hề nương tay bổ thêm một đao, “Ngoài ra, bức mail kia là hợp đồng chính thức của em. Em cũng không cần nghĩ nhiều, đây là thành quả em dùng năng lực của bản thân để giành lấy. Nhưng chuyện anh đồng ý hôm nay, dù em có ở lại hay không, anh đều sẽ làm như vậy.”
Lượng thông tin quá lớn, Trần Ý An đơ luôn rồi.
Cô ngồi trên ghế phụ, ngây ngốc nhìn chằm chằm Hoắc Thanh lan, “Làm gì cơ?”
“Theo đuổi em.” Hoắc Thanh Lan bình tĩnh nhìn cô, “Em nói đúng, đúng là anh có ý với em, là anh phát tín hiệu mập mờ cho em, em không hiểu sai đâu. Nhưng anh không muốn em nghĩ là mình được lại Kenton nhờ anh. Cho nên không cần biết hôm nay em ở hay đi, anh đều sẽ nói với em điều này, đúng là anh có ý với em.”
— Lời tác giả —
Bật chế độ yêu đương!!! Hahahahaha mai gặp lại!!!