Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 30.




Trần Ý An rơi vào trạng thái bồn chồn. Nói chính xác hơn, là bắt đầu từ lúc lên nhà, cô đã bị cái cảm giác bồn chồn khó nhịn này quấn lấy.

Cô nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ.

Cô tính toán thời gian đoán xem lúc nào Hoắc Thanh Lan về đến nhà, trong lòng có cả đống lời muốn nói, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Lại đợi thêm mười lăm phút, đoán chắc anh về đến nhà rồi, bèn thử gửi cho anh một cái emoji.

Hoắc Thanh Lan trả lời rất nhanh, hỏi cô làm sao thế.

Trần Ý An nằm trên giường suýt thì xoắn người lại thành que bim bim xoắn, khoé môi cong lên không ép xuống nổi, cô gõ rồi xoá, cẩn thận lựa chọn dùng từ: Cho nên, bây giờ tính là?

Hoắc Thanh Lan không thích đánh chữ biểu đạt tình cảm, anh không trả lời, chỉ hỏi cô mai là cuối tuần có kế hoạch gì không.

Trần Ý An nói cô vẫn chưa biết.

Hoắc Thanh Lan nhớ lại chuyến hồ Trân Châu lần trước bị anh xen ngang, bèn hỏi cô có muốn đi hồ Trân Châu nữa không.

Trong lòng Trần Ý An có hơi hụt hẫng.

Cô nói được, rồi chúc anh ngủ ngon.

Hoắc Thanh Lan đáp ngày mai gặp.

Cứ thế kết thúc cuộc trò chuyện mà cô mong chờ.

Trần Ý An đặt điện thoại xuống, nhìn trần nhà, hít sâu một hơi.

Cảm giác ấy thật ra là: Đây hẳn là một mối quan hệ tốt, nhưng cô sẽ chẳng nắm được bao nhiêu quyền chủ động.

Trước khi ngủ, Trần Ý An thử giả tưởng một hồi, cô rất thích tìm kiếm nguyên nhân, vậy nguyên nhân nhất định là, hiện tại cô quá bình thường, không có gì nổi bật, công việc còn chưa ổn định, trong tay cũng không có lá bài chưa lật nào.

Nếu bây giờ cô được thăng chức đến cấp bậc bằng Henry, thì cô nhất định sẽ nghĩ: Chia tay thì chia tay.

Sao mà còn chưa chính thức bên nhau đã nghĩ đến chia tay rồi…

Trần Ý An đặt báo thức, trở mình một cái, thầm nghĩ, ừ, yêu đương là chuyện của yêu đương, công việc vẫn phải xếp hàng đầu.

Đó mới là chỗ dựa chân chính của đời người.

Sáng hôm sau, Trần Ý An dậy khá sớm, cũng không cố sức ăn diện chải chuốt gì, dù sao với leo núi đi bộ thì thoải mái vẫn là quan trọng nhất.

Hôm qua Hoắc Thanh Lan nói tám giờ sáng thì phải chuẩn chỉnh tám giờ.

Trần Ý An không biết những người khác có buổi hẹn đầu tiên sau khi tỏ tình thành công sẽ như thế nào, dù sao thì cô định cứ cư xử như bình thường, thế là lưng đeo ba lô ngồi vào xe, vẫn là dáng vẻ vui tươi hớn hở kia, “Chào buổi sáng ạ.”

“Chào buổi sáng.” Hoắc Thanh Lan biết cô chưa ăn sáng, nên đã đặt sẵn bữa sáng ở ghế phụ.

Trần Ý An cũng không khách sáo.

“Anh không thích gõ chữ để nói chuyện quan trọng, chữ nghĩa lúc nào cũng có thể đẹp đẽ hơn thực tế, nhưng nói chuyện trực diện sẽ cảm nhận được rõ thái độ của đối phương hơn,” Hoắc Thanh Lan không quên lời hôm qua cô nói trước khi ngủ, “Vậy em nghĩ em đã đủ hiểu anh chưa?”

“Dạ? Hiểu gì cơ ạ?” Trần Ý An gặm sandwich hỏi anh, “Chắc là chưa hiểu lắm đâu.”

“Hiểu đến một mức độ nhất định để có thể bắt đầu một mối quan hệ là được,” Hoắc Thanh Lan nói, “Những thứ khác thì phải từ từ tìm hiểu và dung hợp trong quá trình bên nhau.”

“Vậy thì đủ rồi…” Trần Ý An ăn một miếng cơm lại uống một ngụm sữa đậu nành, bình tĩnh mà xem xét, thì với mức độ hiểu hiểu biết hiện tại của cô, Hoắc Thanh Lan có cảm xúc ổn định, có học thức, là người từng trải, với cô vậy là đã quá đủ rồi, “Ừm… còn lại thì từ từ hiểu thêm.”

“Nếu em cũng thấy không có vấn đề gì,” Hoắc Thanh Lan hắng giọng, “Vậy có lẽ chúng ta nên xác nhận mối quan hệ rồi.”

(*) cười ghê tưởng 2 ông bà đang bàn chuyện làm ăn không đó :)))))))

“À, vâng, được, xác nhận ạ.” Trần Ý An khẽ đảo mắt, hai má nóng lên, người khác yêu đương có nghiêm túc thế này không, có trang trọng thế này không.

Cô và Hoắc Thanh Lan bắt đầu quá trang trọng rồi.

Lần đầu hẹn hò còn đi bộ.

Xe dừng lại, Trần Ý An đeo balo nhảy xuống, giang tay, nhắm mắt lại hít thở không khí trong lành, “Một ngày đẹp trời bắt đầu bằng tám cây đi bộ, anh đi được không ạ?”

Cô nghiêng đầu nhìn anh, hôm nay Hoắc Thanh Lan cũng ăn mặc khá thoải mái, không còn phong thái tổng tài đi bàn chuyện lớn như ngày thường, đúng là nhìn trẻ trung hởn hẳn, bảo anh hơn hai mươi tuổi cô cũng tin.

“Sao lại không được?” Hoắc Thanh Lan cũng nhìn cô, trời xanh mây trắng, trăm dặm trời quang, gió thổi nhè nhẹ, cô hướng mặt về phía mặt trời, cũng rất vừa mắt, ít nhất là ở độ tuổi này của cô, da mặt vẫn căng tràn collagen.

Hoắc Thanh Lan cũng sẽ nghĩ, con người ở với nhau, miễn không trái ngược quá nhiều, cảm giác là quan trọng nhất, mà anh thích cảm giác Trần Ý An mang đến cho mình: Tự nhiên, thoải mái.

Đường không rộng lắm, vừa đủ cho hai người đi sóng đôi, đá tảng và cây khô, mang đến một sự tĩnh lặng khác biệt, lớp băng dày trên mặt hồ chưa tan, nhưng giữa hồ nước vẫn có sóng nước lấp lánh ánh sáng, Hoắc Thanh Lan có hơi bất ngờ, Yên Kinh ô nhiễm không khí nghiêm trọng như thế, không ngờ lại có một nơi đẹp đẽ mà khác biệt thế này.

“Bình thường có hay ra ngoài đi bộ không?” Hai người sóng vai ngồi xuống một tảng đá, Trần Ý An lấy một quả cam trong túi ra bóc vỏ, mùi thơm tươi mát toả ra, giống ngày hôm đó ở sân bay.

“Vâng, em không giống những người trẻ tuổi bây giờ cho lắm, em không thích chìm đắm trên các trang mạng xã hội, cuộc sống hiện thực thú vị hơn nhiều, nhìn núi nhìn sông, hít thở không khí trong lành,” Trần Ý An nói, “Chứ suốt ngày lướt mạng chắc em trầm cảm mất. Em nhớ trong sách của George Orwell có câu, ờm, em quên nguyên văn rồi, đại khái là, một vài từ lóng theo xu hướng trên mạng khiến tư duy của con người bị thu hẹp lại, cuối cùng không thể dùng từ chính xác để biểu đạt điều mình nghĩ…”

“1984.” Hoắc Thanh Lan nhẹ nhàng đáp.

(*) Một chín tám tư là tên sách

“Đúng rồi.”

“Hai năm trước anh cũng hay đi leo núi cắm trại trượt tuyết, nhưng sau khi thăng chức thì không còn thời gian nữa, cuối tuần chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi, nghỉ đông thì đi chơi với bạn bè, thời điểm đó sẽ không ai liên lạc được với anh.”

“Bạn bè anh nói…”

“Ừ, chính là hai người em gặp ở bệnh viện hôm đó, Cố Tịnh Niên và Tống Nhất Hàng.” Hoắc Thanh Lan đáp, “Người mặc đồ hiệu từ đầu xuống chân là Tống Nhất Hàng, bọn họ không xấu, chỉ là không được đứng đắn cho lắm.”

“Có thể nhìn ra ạ,” Trần Ý An hỏi anh, “Thế anh đi những đâu rồi?”

“Trừ châu Phi, phần lớn đều đã đi, một nửa là anh được nghỉ phép rồi tự đi, một nửa là đi công tác,” Hoắc Thanh Lan nhìn cô, “Sau này nghỉ phép có thể đi cùng nhau.”

“Được ạ.” Trần Ý An rất thích lời mời này, “Bắt đầu từ Yên Kinh.”

Hôm đó trời rất đẹp, có được một ngày nắng rực rỡ hiếm thấy giữa mùa đông, ba giờ chiều ánh nắng cũng không quá gay gắt, hai người bắt đầu xuống núi, gió lạnh, Trần Ý An giẫm lên hòn đá bị trượt chân, Hoắc Thanh Lan lập tức nắm lấy cánh tay cô.

Trần Ý An cố gắng đứng vững, đỏ mặt cám ơn anh.

Hoắc Thanh Lan tiện tay nhấc ba lô của cô lên, “Nặng thế này, em mang những gì thế?”

“Em tự đeo được…”

Cô cũng chỉ kịp nói vậy, vì Hoắc Thanh Lan đã khoác ba lô của cô lên lưng, rồi vươn ra một bàn tay.

“A… Thế này không tốt lắm nhỉ…” Trái tim Trần Ý An bắt đầu treo lơ lửng.

“Lên núi dễ xuống núi khó.” Hoắc Thanh Lan giục cô, “Một tiếng nữa trời tối rồi.”

“À vâng.” Trần Ý An nắm lấy tay anh, trái tim cũng nóng lên theo, lòng bàn tay anh rất ấm, mà tay cô lại lạnh ngắt.

Hoắc Thanh Lan bèn nhét luôn tay cô vào túi áo mình.

Khuôn mặt Trần Ý An đỏ bừng, trong lòng có một con nai con nhảy tung tăng.

Ngồi vào xe, Hoắc Thanh Lan nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô, “Dây an toàn. Sao mặt em đỏ thế?”

“Khụ…” Trần Ý An cúi đầu cài dây, rồi đặt tay trên đầu gối, trái tim lâng lâng, “Hình như em nói hơi nhiều..”

“Tự do ngôn luận.” Hoắc Thanh Lan đã nhìn ra, “Em muốn nói gì thì cứ nói đi, dù sao anh còn phải lái hai tiếng nữa quay về, đoạn đường này nhờ em cả đấy.”

“Dạ? Em phải nói hai tiếng á?” Trần Ý An đáp, “Cái đó cũng được thôi, nhưng anh đừng chê em phiền nha.”

“Chê cũng muộn rồi,” Hoắc Thanh Lan cố ý trêu cô, “Hình như anh đang hẹn hò với em đây.”

Trần Ý An vui vẻ, “Cái này phải cẩn thận sắp xếp nha, hai tiếng lận, vậy em có thể nói thoái mái rồi.”

“Em nói đi.” Hoắc Thanh Lan thật sự cảm thấy cô gái này quá thú vị.

Nhặt được báu vật rồi.

“Em chưa yêu ai bao giờ, nói chính xác thì đây là lần đầu em nắm tay, đương nhiên em phải ngượng ngùng rồi.”

“Yêu sớm cũng không?”

“Yêu sớm bao giờ chứ, cũng không phải là anh không biết chỗ em học hành áp lực thế nào, cấp hai thì học thêm đủ loại, càng đừng nói đến cấp ba, buổi sáng sáu giờ bốn mươi lăm vào trường, buổi tối tự học đến chín rưỡi, cuối tuần cũng phải đến trường ngồi tự học hai ngày,” Trần Ý An nhớ lại quá khứ chói lọi của mình, “Nhưng cấp ba vẫn có người theo đuổi em đó nha, chỉ là em thích làm liều mà không có gan thôi, trường học cấm yêu sớm, ngày ngào giám thị cũng đứng rình, bắt được con gái ngồi sau xe con trai thôi cũng thông báo bố mẹ…”

(*) Bé An ở Sơn Đông, nếu Bát nhớ không nhầm thì Sơn Đông là quê hương của Khổng Tử, ở đây cực kỳ tôn sư trọng đạo, rất là chú trọng việc học, hình như Bạch Lăng Lăng của bộ Mãi mãi là bao xa cũng ở Sơn Đông á, nên hồi nghe tin con gái yêu thầy giáo của mình mẹ nữ 9 rất là sốc luôn, thầy giáo như cha mà, yêu đương thầy trò là loạn luân đó kiểu kiểu vậy : D

“Cấp ba thì yêu sớm gì chứ, yêu sớm phải tính từ cấp hai.”

“Ầu, sao nghe anh nói cứ như kinh nghiệm đầy mình thế.”

“Anh không có kinh nghiệm đầy mình, Tống Nhất Hàng yêu đương từ cấp hai, từng có tới tám cô,” Hoắc Thanh Lan nói, “Anh thấy em mới là kinh nghiệm lý thuyết đầy mình.”

“Tất nhiên rồi,” Trần Ý An khá là tự hào, “Dù gì em cũng làm quân sư quạt mo cho bạn thân mà, nhưng cậu ấy sắp học lên tiến sĩ ở Anh rồi.”

“Tức là hơn hai mươi nay em chưa từng yêu đương với ai.”

“Nhưng cũng từng có người theo đuổi mà,” Trần Ý An không cảm thấy có gì phải xấu hổ, “Hồi đó có người theo đuổi em, em còn đang suy nghĩ có nên đồng ý hay không, thì tự nhiên anh ta quay sang mắng em khó trị, rồi bảo em trả lại tiền trà sữa anh ta đã mời… Thế là lúc vừa mới hai mươi tuổi đó em mất niềm tin vào tình yêu.”

“…” Cô cảm thấy nên vá lại một xíu, thế là bổ sung, “Giờ lấy lại niềm tin rồi.”

Hoắc Thanh Lan nói cô đúng là kiểu gì cũng nói được.

“Hai tiếng này cũng không thể để em nói suốt được đúng không, anh thì sao?” Trần Ý An giả bộ như đang phỏng vấn ảnh, “Kể em nghe đi.”

“Chưa từng yêu đương,” Hoắc Thanh Lan cũng không giấu diếm, “Trước đây được theo đuổi khá nhiều lần, nhưng không đúng lúc, anh sắp phải ra nước ngoài, cảm thấy không cần thiết phải lôi kéo người ta yêu xa, mấy lần khác thì là lúc anh đang tập trung vào sự nghiệp, không có hơi đâu đi lo cả chuyện tình cảm.”

“Bây giờ sự nghiệp đã ổn định nên anh mới yêu đương.” Trần Ý An tiếp lời, trong lòng bỗng chua xót, “Không phải em thì cũng có người khác.”

“Nghĩ nhiều rồi,” Hoắc Thanh Lan bất đắc dĩ nói, “Nghĩ gì vậy chứ. Em nghĩ anh thừa tình cảm không xả đi đâu được, gặp ai nhìn thuận mắt cũng yêu sao?”

“Vậy em là thế nào?” Trần Ý An nhoài người sang, thật lòng mà nói, loại tán gẫu nhạt nhẽo thế này khiến tâm trạng cô tốt hơn hẳn, nhất là khi được khen.

Cho nên Hoắc Thanh Lan nhìn ra tâm tư nho nhỏ này của cô, nói thẳng, “Hai người ở bên nhau không có nhiều khuôn mẫu như vậy, thấy thoải mái là được, anh với em đều thoải mái khi ở bên nhau, bởi vì em là em, không phải một từ hình dung nào đó có thể bị đóng khung và giới hạn. Anh lại chẳng rảnh đến mức phải tìm bừa ai đó để yêu đương.”

Lời này nghe đúng là thích chết đi được.

Trần Ý An ngồi ở ghế lái phụ, quay đầu nhìn ra đường cao tốc bên ngoài thưa thớt xe.

Hoắc Thanh Lan cũng liếc sang nhìn cô một cái.

Trần Ý An hiện tại rất khác với thời điểm ở công ty, cô ở giờ phút này thả lỏng hơn, thoải mái hơn, giống một con mèo đang sưởi nắng, cảm xúc viết hết lên mặt.

Sau này nếu Trần Ý An cần nghĩ xem cô thích điểm nào của Hoắc Thanh Lan.

Chắc chắn phải có một ý, đó là anh hoàn toàn không keo kiệt trong việc bày tỏ tình cảm, thậm chí là thẳng thắn hơn cô rất nhiều.

Giống như lúc này, Hoắc Thanh Lan nói, “Vì anh thật sự thích em.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận