Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 10: “Ngươi nói ai là kẻ mặt người dạ thú?”.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chiều muộn gió nổi, trên không trung lại lác đác tuyết bay.

Ôn Du ngồi nơi quán trà, khuỷu tay chống bàn, lặng đợi Tiêu Huệ Nương cùng kẻ đã đi đón bà… Nay phải gọi hắn là Tiêu Lệ mới đúng.

Một mảnh tuyết mỏng rơi vào bát trà đất nung, dấy lên từng vòng gợn nhỏ.

Đầu ngón tay nàng vương chuỗi mười đồng tiền đồng xâu bằng dây mảnh, khẽ lắc nhè nhẹ.

“Lệ”, chữ cổ nghĩa là đá mài đao; nay lại hàm ý tôi luyện lưỡi đao, khiến cho sắc bén hơn.

Tiêu Huệ Nương đối với hắn thương yêu hết mực, cớ sao lại đặt cho hắn một danh xưng sát khí hiển lộ như thế?

Ngõa Thị đã gần giờ bãi thị, mà mẫu tử Tiêu Huệ Nương vẫn chưa quay lại. Ôn Du bất giác ngẩng mắt nhìn về lối cũ, chợt nghe mấy kẻ thu sạp ngang qua bàn luận:

“Gã họ Lưu ở sạp thứ ba phía đông kia cuối cùng cũng chịu báo ứng rồi! Ngày thường chuyên thông phong báo tín cho ba tên lưu manh, ỷ mình quen biết chúng, hễ thấy ai buôn bán phát đạt hơn liền đến trước mặt chúng mà nhỏ thuốc độc. Nay thì đá ném trúng chính mu bàn chân mình!”

Kẻ khác không rõ nội tình, xen miệng hỏi:

“Hôm nay sạp ta không ở bên ấy, chẳng thấy gì, mau nói xem đầu đuôi ra sao?”

Người nọ cười hả hê:

“Hôm nay chẳng rõ vì cớ chi, ba tên lưu manh nổi giận lôi đình, kéo đến đập nát sạp hàng của hắn, lại còn đánh cho một trận bầm dập, mặt mũi tím tái, thật khiến người hả dạ!”

Kẻ phía sau tiếp lời:

“Chưa hết đâu! Ngươi đi sớm nên không trông thấy. Sau khi ba tên kia rời đi, gã họ Lưu nhặt nhạnh hàng hóa còn dùng được, vừa bỏ vào giỏ xong, lại xuất hiện một tên địa bĩ, hung tợn hơn cả ba kẻ kia. Hắn đá một cước lật tung giỏ hàng. Gã họ Lưu sợ đến mức khóc cha gọi nương mà cầu tha, thực nực cười!”

Ôn Du nghe đến đó, khẽ nhướng mày. Sạp thứ ba phía đông… chẳng phải chính là nơi gã hàng rong mà ba tên kia đã khai ra trước đó bày sạp sao?

Chẳng lẽ ba tên lưu manh lần này đá phải tấm sắt, quay về tìm gã hàng rong trút giận? Còn tên địa bĩ đến gây sự lần thứ hai kia, nghe lời miêu tả, rất giống Tiêu Lệ. Mẫu thân hắn ở Ngõa Thị làm ăn bị kẻ khác giở thủ đoạn, hẳn hắn đã đến cảnh cáo đối phương?

Giữa lúc suy tính, trong đám người đã thấp thoáng bóng dáng mẫu tử Tiêu Huệ Nương. Không biết bà lại mua thêm thứ gì, hai người tay xách nách mang đầy ắp.

Ôn Du đứng dậy nghênh đón:

“Đại nương!”

Tiêu Huệ Nương vừa thấy nàng đã hỏi dồn:

“Ta nghe Hoan Nhi nói có kẻ gây sự, con có bị dọa chăng?”

Ôn Du đáp:

“May nhờ Nhị gia đến kịp, chỉ kinh mà vô hiểm…”

Nhớ lại chuyện khi nãy lỡ gọi sai danh xưng của Tiêu Lệ trước mặt ba tên lưu manh, nàng tự biết thẹn, ánh mắt không dám liếc sang phía đối diện.

Tiêu Huệ Nương nói: “Vậy thì tốt.”

Ánh nhìn Tiêu Lệ thản nhiên lướt qua người Ôn Du, rồi thu lại, chỉ nói:

“Ta đi gọi một chiếc ngưu xa.”

Hắn đặt đồ xuống, sải bước dài rời đi.

Ôn Du phụ Tiêu Huệ Nương đặt đồ lên bàn trà, không khỏi hỏi:

“Đại nương sao lại mua nhiều như vậy?”

Tiêu Huệ Nương cười hiền:

“Áo cũ của ta cho con mặc, trông già dặn quá. Ta mua cho con một chiếc áo mới, lại sắm ít bông và nhung vải, ngày sau may cho con đôi hài.”

Ôn Du lần nữa vì tấm lòng ấy mà thấy bối rối. Tay đặt đồ khựng lại, khẽ nói:

“Làm đại nương tốn kém rồi.”

Tiêu Huệ Nương lườm yêu:

“Con bé này, nói chi lời khách sáo!”

Đợi Tiêu Huệ Nương uống xong một bát trà, ngưu xa cũng đến. Tiêu Lệ chất hết đồ lên xe, dặn chủ xe đưa Tiêu Huệ Nương và Ôn Du về trước.

Phía sau ngưu xa chật hẹp, đồ đạc lại nhiều, hai người ngồi đã chật, còn phải ôm thêm ít đồ trong lòng.

Ôn Du lần đầu ngồi loại xe không mui không bọc kín này, không kịp nắm chặt lan can thấp như Tiêu Huệ Nương. Lão bá đánh xe quất roi, bánh gỗ lăn qua một ổ gà, nàng chỉ thấy thân mình chúi về trước, chiếc áo mới ôm trong lòng cũng rơi ra ngoài.

Nàng cuống quýt, một tay vươn tìm chỗ vịn, tay kia với theo áo.

Trong khoảnh khắc, bóng người lướt qua. Cánh tay nàng tìm điểm tựa bỗng bị một bàn tay lớn như kìm sắt siết chặt, đỡ lấy khuỷu tay cho nàng mượn lực. Tay kia vừa túm được bọc áo rơi xuống, liền thuận thế nắm lấy cổ tay nàng, ngăn nàng ngã khỏi xe.

Trong cơn hoảng loạn, Ôn Du ngỡ mình đâm phải bức tường đồng vách sắt. Song mùi bồ kết thoang thoảng nơi đầu mũi lại rõ ràng không thể lẫn. Cảm giác siết chặt trên tay càng thêm chân thực.

Nàng ngẩng mắt, bắt gặp đôi con ngươi đen như mực của nam nhân. Ánh nhìn lạnh lẽo mà thu liễm, sâu đáy mắt tựa hồ còn ẩn tàng điều gì khó lường.

“Cẩn thận.” Hắn nói.

Hạt tuyết đọng trên hàng mi dài của nàng. Ôn Du khẽ chớp mi, giãy khỏi bàn tay đang nâng giữ cánh tay mình, vịn lấy lan can xe ngồi vững. Tay kia cũng rút khỏi gọng kìm năm ngón, thu về đặt trên gối, mới ngẩng mi nói khẽ:

“Đa tạ.”

Tiêu Huệ Nương lúc ấy mới hoàn hồn, nắm chặt một cánh tay Ôn Du, còn sợ hãi nói:

“A Ngư, nắm chắc lan can, chớ để ngã!”

Lão bá đánh xe lại quất roi, nói:

“Đường này lầy lội, nhiều hố. Qua đại đạo phía trước sẽ êm hơn.”

Tiêu Lệ nhìn Ôn Du bình thản đối diện mình, nâng tay đưa bọc áo mới trả lại. Dung mạo anh tuấn, thần sắc không lộ hỉ nộ, chỉ nói:

“Lần này ngồi cho vững.”

Thân hình hắn cao lớn, khi đến gần tựa như bức tường ép sát.

Ôn Du nhận lấy bọc áo, khẽ gật đầu.

Ngưu xa lại lăn bánh. Tên địa bĩ kia đã hóa thành một chấm đen phía xa. Ôn Du ôm chặt bọc áo, song vẫn cảm thấy nơi cánh tay và cổ tay dường như còn vương vòng trói vô hình, dư âm siết chặt vẫn chưa tan.

Nàng khẽ chau mày.

Tiêu Lệ đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo ngưu xa dần khuất bóng, đoạn liếc xuống một bàn tay của mình, lẩm bẩm:

“Cánh tay gầy như cành trúc nhỏ… Chẳng lẽ Trần Lại Tử trước kia không cho nàng cơm ăn sao?”

Một thiếu niên gầy nhom như khỉ, chẳng rõ từ đâu chui ra, miệng ngậm bánh nướng, chen lời:

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

 

“Không cho ăn gì cơ? Nhị ca, huynh cũng chưa dùng triêu thực đó chăng?”

Nói rồi, hắn moi từ trong ngực ra một chiếc bánh khác, đưa tới trước mặt Tiêu Lệ:

“Vậy huynh ăn tạm cái này trước, lát nữa ta lại mua thêm một cái mang về cho Tam ca.”

Tiêu Lệ thu lại vẻ mặt thoáng kỳ quái, không nhận bánh, thản nhiên nói:

“Ngươi giữ lấy mà ăn. Trịnh Hổ vừa rời khỏi chỗ ta đã ra đầu phố ăn hoành thánh rồi.”

Thiếu niên nghe vậy liền nhét bánh trở lại vạt áo, lẩm bẩm bất mãn:

“Các huynh mở tiểu táo mà chẳng gọi ta!”

Tiêu Lệ bật cười, tiện tay ném cho hắn mấy đồng tiền đồng, nói:

“Muốn ăn gì thì tự đi mua.”

Hai mắt thiếu niên lập tức sáng rỡ. Hắn vẫn ngậm bánh, hai tay chụp lấy tiền, còn lau qua ống tay áo rồi mới trân trọng cất vào túi, bộ dạng nịnh nọt:

“Đa tạ Nhị ca! Nhị ca quả nhiên là người của Càn Khôn Đổ Phường anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, gia tư phong hậu, lại còn nhân diện thú tâm…”

Lời chưa dứt, trên đầu hắn đã bị gõ một cái. Thiếu niên ôm đầu kêu “ai da”:

“Nhị ca đánh ta!”

Tiêu Lệ cười mà không cười, lộ hàm răng trắng lạnh:

“Ngươi nói ai là nhân diện thú tâm?”

Thiếu niên ngơ ngác:

“Ơ? ‘Nhân diện thú tâm’ chẳng phải là lời khen sao? Bề ngoài tuy là người, nhưng trong lòng mang dã tâm như mãnh thú, chẳng phải cùng ý với ‘long chương phượng tư’, ‘hổ lang chi thế’ đó ư?”

Tiêu Lệ day trán:

“Ngày ngày ngươi ngồi xổm trước quán kể chuyện của Cát lão đầu ngoài phố, nghe bao nhiêu hồi thư mà chẳng tăng nổi chút học vấn nào sao?”

Thiếu niên không phục:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Được rồi, chớ tâng bốc. Chính sự ta giao, đã làm xong chưa?”

Thiếu niên lập tức nhe răng cười, vỗ ngực:

“Nhị ca giao việc, đệ nào dám chậm trễ! Bao năm nay Ngõa Thị đều do đám khốn kiếp dưới trướng Vương Khánh chiếm giữ. Đại ca vừa thoái xuống, chúng đã toan thâu tóm cả Đông thành. Lần này lại dám gây khó dễ cho đại nương, Nhị ca sai huynh đệ đoạt lại Ngõa Thị, cho dù Vương Khánh có náo lên trước mặt Đông gia, hắn cũng chẳng chiếm được lý!”

Tiêu Lệ tiện tay bứt một cọng cỏ khô bên đường, ngậm nơi khóe miệng, hờ hững nói:

“Dặn huynh đệ làm việc cho sạch sẽ. Đừng học theo đám phế vật dưới tay Vương Khánh, chỉ biết ức h**p tiểu thương.”

Thiếu niên cười hì hì:

“Ấy là lẽ dĩ nhiên! Huynh đệ nào đến nỗi hèn kém thế? Có thu hiếu kính, cũng phải tìm gian thương, hào nô mà thu!”

Nói tới đây, hắn cắn một miếng bánh, bỗng đổi giọng:

“Nha đầu bị đám bại loại dưới tay Vương Khánh làm khó, chính là nha đầu Trần Lại Tử dùng mưu đưa cho đại nương đó chăng? Ta nghe thương nhân bên phố tạp hóa nói nàng thông minh lắm. Ban đầu cùng đại nương bán khăn ở sạp tạp hóa, nhưng bên ấy tiểu thương đông, khó bán. Nàng liền dẫn đại nương sang chỗ thương nhân bán vải, bán một giỏ khăn thêu cho các nương tử đi mua vải. Bởi vậy mới khiến gã hàng rong bán thêu ở sạp thứ ba phía đông sinh lòng đố kỵ.”

Tiêu Lệ đi phía trước, nghe xong cũng chẳng tỏ thái độ, chỉ ném thêm một đồng tiền cho thiếu niên:

“Sau này mẫu thân ta dẫn nàng tới Ngõa Thị, bảo huynh đệ trông nom nhiều hơn, chớ để kẻ nào gây sự.”

Thiếu niên bị đồng tiền ấy ném trúng, mừng rỡ như hoa nở, cười tít mắt:

“Nhị ca cứ an tâm!”

Ôn Du và Tiêu Huệ Nương về đến nhà, chuyển đồ từ ngưu xa xuống sân, lần lượt thu dọn.

Tiêu Huệ Nương từ trong bọc vải vừa mua thêm lấy ra một hộp nhỏ, đưa cho Ôn Du:

“Ta thấy mụn đỏ trên mặt con đã lặn, nhưng vết sẩn còn chậm tiêu. Ở Ngõa Thị có vị lang trung quen, ta xin cho con một hộp cao dược. Sáng tối bôi một lần, chẳng mấy chốc sẽ hết sạch, không lưu sẹo đâu.”

Vết sẩn ấy vốn do Ôn Du cố ý tạo ra, nhưng Tiêu Huệ Nương chu đáo đến mức này, khiến lòng nàng như có dòng ấm chảy qua. Nàng cầm hộp cao dược chế tác tinh xảo, khẽ hỏi:

“Thứ này hẳn rất đắt?”

Tiêu Huệ Nương vừa sắp xếp lụa vừa đáp:

“Đắt hay không nào có hệ trọng? Chỉ cần mặt con khỏi mà không lưu sẹo là được. Phụ mẫu sinh cho con dung mạo tốt lành, lại rơi vào tay bọn buôn người chịu khổ một phen. Ngày sau tìm được họ, nếu thấy dung nhan con thành ra thế này, trong lòng họ há chẳng đau xót lắm sao?”

Lời ấy khiến tim Ôn Du chợt nghẹn lại. Nàng thành tâm nói:

“Đa tạ đại nương.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Đối diện sự quan tâm thuần hậu không vương chút mưu tính ấy, Ôn Du – kẻ vốn lanh lợi nơi miệng lưỡi – lại trở nên vụng về. Nàng lặng lẽ tiến lên giúp thu dọn. Trong một bọc đồ, nàng phát hiện mấy hỏa chiết tử, liền nửa mừng nửa ngờ hỏi:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Hoan Nhi nhất quyết đòi mua, nói thứ này tiện hơn. Đêm dậy không cần mò mẫm nhóm lửa…”

Bà còn đang lải nhải giải thích, Ôn Du lại nhớ đến sáng nay mình không biết dùng đá lửa, ngồi bên hỏa đường gõ lách cách đánh thức hắn, trong lòng bỗng sinh chút hư tâm.

Chẳng lẽ… hắn không muốn bị nàng làm phiền nữa nên mới sai mua?

Ý nghĩ vừa thoáng qua, ngoài cửa sân vang lên động tĩnh — tên địa bĩ kia đã trở về.

Tiêu Huệ Nương ngoảnh đầu nhìn, liền kêu lên:

“Ôi chao! Ngươi đây là mua cả một hàng thịt về rồi sao?”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận