Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 9: “Ngươi chắn người của ta ở đây là muốn…”.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Tiểu nương tử chớ vội đi. Kẻ trước đó cũng vội như vậy, giờ gãy chân còn nằm liệt trên giường đấy.”

Khách uống trà xung quanh thấy thế đều lảng xa.

“Các vị, các vị… có gì từ từ nói…” Tiểu nhị bị xô ngã lại muốn tiến lên can, nhưng hai tên khác đã đẩy hắn ra, vỏ hạt dưa suýt bắn vào mặt hắn:

“Lo nấu trà của ngươi đi, đừng xen chuyện!”

Tiểu nhị không dám đắc tội đám địa đầu xà này, đành ôm chiếc mũ nỉ bị xô rơi, ba bước một ngoái về phía bếp.

Ánh mắt mấy kẻ kia rơi trên người Ôn Du đầy vẻ dâm tà, khiến nàng sinh lòng ghê tởm. Nàng giơ tay tháo chiếc khăn che mặt xuống, để lộ gương mặt đầy hồng chẩn, ho khan mấy tiếng:

“Ta cùng các vị hảo hán không oán không thù, cớ sao chặn đường? Gần đây ta mắc ác tật, thân nổi đầy chẩn đỏ, sợ lây cho người khác nên mới che mặt. Chẳng lẽ các vị nhận nhầm người?”

“Xì…”

Mấy tên du côn hít ngược một hơi. Ban nãy đứng xa còn tưởng là tiểu nương tử trẻ trung xinh đẹp, giờ thấy gương mặt đầy chẩn đỏ, lại nghe nói có thể lây bệnh, lập tức như tránh ôn thần.

Tên đầu lĩnh đang giẫm ghế cũng vội rút chân xuống. Nét mặt cợt nhả đổi thành hung dữ, chửi:

“Con mẹ nó! Biết lây bệnh sao không mau che mặt lại? Cái mặt ghẻ còn dọa chết Diêm Vương!”

Ôn Du đưa tay đeo lại khăn, nhưng giả bộ run rẩy vì sợ hãi, mấy lần vẫn chưa buộc xong. Tên đầu lĩnh ghê tởm không dám nhìn thêm, gắt:

“Lão tử không tìm nhầm người! Tìm đúng ngươi đấy! Cả Đông thị này do lão tử che chở. Kẻ nào làm ăn ở đây mà không nộp tiền hiếu kính?”

“Ngươi với lão bà kia sang sạp vải bán khăn, một giỏ bán sạch trong chớp mắt. Có người nhìn thấy. Tự nhiên phải nộp phần hiếu kính cho lão tử!”

Ôn Du lập tức nắm được một điểm — nàng và Tiêu Huệ Nương chỉ bán mấy tấm khăn mà đã bị bọn này theo dõi, ắt có kẻ báo tin.

Chẳng rõ là tai mắt của chúng, hay tiểu thương nào đố kỵ.

Thấy chúng khí diễm ngút trời, mà khách trà cùng tiểu nhị đều không dám hé răng, nàng đoán đám này hoành hành ở Ngõa Thị đã lâu.

Ba tên tuy bị mặt nàng làm cho chán ghét, chẳng còn ý trêu ghẹo, nhưng tiền hiếu kính e khó thoát.

Nàng bèn nói:

“Chúng ta mới đến Ngõa Thị làm chút mua bán nhỏ, quả thực không rõ quy củ. Xin mời các vị hảo hán cùng huynh đệ dùng chút trà điểm, coi như hiếu kính.”

Nói rồi, nàng lấy mười văn tiền còn sót lại đặt lên bàn.

Tên đầu lĩnh liếc nhìn, giơ tay đập mạnh xuống bàn. Đôi mắt tam giác hung ác trừng nàng:

“Mười văn? Con mặt ghẻ kia, ngươi bố thí ăn mày à?”

Tiếng đập bàn khiến tai nàng ong lên. Ôn Du cau mày, cố ý ho dữ dội, như đứng không vững mà bước lên tựa vào bàn. Tên đầu lĩnh sợ lây bệnh, lập tức lùi một bước.

Ôn Du khẽ ho, nói:

“Trên người ta chỉ còn từng ấy. Mấy tấm khăn quyên đổi được bao nhiêu tiền đâu? Mong các vị chớ làm khó.”

Tên đầu lĩnh nghiến răng cười lạnh:

“Khi lão tử vào đổ phường thay người thu nợ, đánh gãy chân kẻ khác, họ cũng chẳng dám bảo lão tử làm khó. Chỉ là mặt ngươi ghê quá, lão tử lười nói nhảm. Để lại đống quyên lụa kia rồi cút đi!”

Lời th* t*c và cái giá cắt cổ ấy khiến ánh mắt Ôn Du lạnh thêm mấy phần. Trong tay nàng, đáng giá nhất chính là số lụa kia — tuyệt không thể giao.

Hai tên du côn toan xông tới cướp. Ôn Du ôm chặt trước ngực, cố ý lộ những vết chẩn trên mu bàn tay:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Hai tên kia chẳng rõ vì sợ bệnh hay vì nghe nói có người trong đổ phường, liền chần chừ, nhìn về phía đầu lĩnh.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Hắn nhổ nước bọt xuống đất, gằn giọng:

“Nói đi! Nhị gia nhà ngươi họ tên là gì? Báo đại danh cho lão tử nghe!”

Ôn Du chỉ từng nghe Trần Lại Tử gọi kẻ địa bĩ là “Tiêu Nhị ca”, còn danh húy thì không rõ. Tiêu Huệ Nương lại thường gọi “Hoan Nhi”. Dân gian đặt tên tiện dễ nuôi, chẳng lẽ hắn thực gọi Tiêu Hoan?

Nàng định thần, che giấu chút do dự trong giọng:

“Nhị gia nhà ta họ Tiêu, tên Hoan.”

Tên đầu lĩnh vừa nghe chữ “Tiêu”, sắc mặt đã biến đổi, không còn hung hăng như trước. Nhưng nghe trọn tên lại thấy không khớp, hắn quát:

“Tiêu cái gì? Nói lớn lên cho lão tử nghe!”

Ôn Du lúc trước giả ho quá đà, cổ họng khàn đặc. Bị hắn quát, nàng đành lớn tiếng:

“Nhị gia nhà ta tên Tiêu Hoan!”

Ôn Du quát xong một tiếng, liền thấy thần sắc trên mặt tên đầu lĩnh từ âm trầm chuyển sang châm chọc. Trong lòng nàng chợt hụt hẫng — chẳng lẽ tên địa bĩ kia quả thực chỉ là một tiểu tốt trong đổ phường?

Nàng ôm chặt xấp quyên lụa, hạ mi suy tính còn con đường thoát thân nào khác.

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

 

Tên đầu lĩnh cười khẩy:

“Ta còn tưởng Nhị gia nhà ngươi là nhân vật ghê gớm nào, hóa ra cũng chỉ là…”

Hai tên du côn đứng cạnh Ôn Du bỗng nhìn ra ngoài quán, sắc mặt tái mét, liều mạng nháy mắt ra hiệu với đầu lĩnh. Nước mắt lưng tròng, hai chân run như cầy sấy.

Tên đầu lĩnh phát giác khác thường, vừa định dừng lời, thì phía sau lưng đã vang lên một giọng nói nhẹ bẫng, song đủ khiến sống lưng hắn lạnh buốt:

“Chỉ là cái gì?”

Gió lạnh ngoài quán trà như trong khoảnh khắc ấy đều quất thẳng vào cổ hắn.

Tên đầu lĩnh cứng cổ quay lại. Khi nhìn thấy gương mặt tuấn tú tựa như đang mỉm cười, nhưng ánh mắt lại âm trầm lạnh lẽo của Tiêu Lệ, hai chân hắn mềm nhũn, quỵ xuống đất.

“Tiêu… Tiêu ca…”

“Ta… ta không biết nàng nói… là… là ngài…”

Gương mặt tím đỏ giờ tái nhợt thấy rõ. Lưỡi như thắt nút, lời nói lắp bắp, cả người quỳ đó run như lá rụng.

Ôn Du ngơ ngác. Nàng cũng không hiểu vì sao sự việc lại đột ngột xoay chuyển đến thế. Khi nàng báo tên, tên đầu lĩnh còn tỏ vẻ khinh miệt. Sao vừa thấy người, lại sợ hãi như cháu gặp cụ tổ?

Hắn nói không biết nàng nhắc đến ai — chẳng phải nàng đã báo đại danh rồi sao?

Chẳng lẽ trong đổ phường có nhiều người trùng tên Tiêu Hoan?

Nàng còn chưa kịp nghĩ thông, đã thấy Tiêu Lệ hơi cúi người, vỗ nhẹ lên mặt tên đầu lĩnh, nụ cười lạnh lẽo:

“Ngươi chắn người của ta ở đây là muốn làm gì?”

Tên đầu lĩnh gần như sắp khóc:

“Ta… ta không biết nàng là người của ngài! Nếu biết, cho ta một vạn lá gan ta cũng không dám…”

Ôn Du vừa thoát nạn, nhất thời chẳng rảnh để ý đến lời nói “người của ta” đầy hàm ý kia, liền tố cáo:

“Nhị gia, kẻ này thấy lão phu nhân đem khăn đến Ngõa Thị đổi bạc, liền tìm cơ hội chặn ta, đòi lấy lụa lão phu nhân vừa mua làm tiền hiếu kính!”

Tên đầu lĩnh hoảng hốt xua tay:

“Không… không phải…”

Hắn muốn biện bạch, lại phát hiện không sao nói được. Bởi Ôn Du chỉ khéo léo gạt mình ra ngoài, mà lời nàng cũng chẳng sai. Khăn là nàng cùng Tiêu Huệ Nương bán, song thực chất là của Tiêu Huệ Nương; lụa cũng là Tiêu Huệ Nương mua.

Cuối cùng hắn chỉ biết dập đầu khóc lóc:

“Tiêu ca, ta không dám… thật sự không dám… Ta đâu biết lão phụ đi cùng nàng lại là Tiêu đại nương…”

“Đều do gã hàng rong bán tạp hóa ở sạp thứ ba phía đông! Hắn nói đại nương làm ăn lớn ở sạp vải, chưa nộp tiền hiếu kính, ta mới hồ đồ tìm đến…”

Sợ hãi tột độ, hắn nói năng lộn xộn, khai sạch sành sanh.

Ôn Du nghe đến đó, khẽ nhíu mày.

Hàng rong?

Chẳng lẽ là kẻ sáng nay muốn cưỡng mua khăn của Tiêu Huệ Nương?

Khi nghe đến việc Tiêu Huệ Nương cũng bị cuốn vào, ý cười lười nhác nơi đáy mắt Tiêu Lệ lập tức đông cứng. Bàn tay đang vỗ mặt tên đầu lĩnh chợt túm cổ áo hắn, đập mạnh vào cạnh bàn.

Ánh mắt hắn sắc như lưỡi đao vừa rút khỏi vỏ, từng chữ lạnh buốt:

“Nương. Ta. Đâu?”

Tên đầu lĩnh bị bộ dạng hung sát ấy dọa đến run cầm cập, dưới thân truyền đến một trận ẩm ướt:

“Ta… ta không tìm đại nương gây chuyện! Ta thấy vị cô nương này mang đồ ngồi ở quán trà, nên… nên trực tiếp qua…”

Tiêu Lệ lúc ấy mới buông tay, hất hắn trở lại đất, từ trên cao nhìn xuống. Nửa gương mặt bị ánh dương cắt thành mảng tối, giọng nói nhẹ tênh mà sát khí ngập tràn:

“Lần sau còn tái phạm, ta không tha.”

“Cút.”

Tên đầu lĩnh như vừa chết đi sống lại, nghe được chữ ấy liền mừng như được đại xá. Nhưng hai chân mềm nhũn như bún, không nhấc nổi. Hai tên kia run rẩy tiến lên, kẻ đỡ kẻ kéo, lôi hắn bò đi.

Ôn Du nhìn bóng lưng bọn chúng chật vật rời khỏi, trong lòng trút được một cơn ác khí. Vừa quay lại, đã thấy Tiêu Lệ thần sắc u ám nhìn nàng.

Nàng tưởng hắn trách mình không đi cùng Tiêu Huệ Nương, lại ngồi đây tránh việc, bèn giải thích:

“Đại nương quay lại mua lụa, bảo ta ở đây trông đồ…”

“Ta họ Tiêu, tên Lệ.”

Hắn chậm rãi cắt lời.

Ôn Du sững người.

Nàng cuối cùng cũng hiểu — vì sao khi nàng hô “Tiêu Hoan”, sắc mặt tên đầu lĩnh lại quái dị như thế.

Hóa ra nàng… gọi nhầm tên chủ.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận