Tìm nàng sao?
Ôn Du ở trong phòng thoáng suy tính một phen, rồi lấy một chiếc khăn mới cắt xong, còn chưa thêu hoa văn, che lên mặt, đoạn mới bước ra khỏi phòng.
Chiếc khăn thêu có ám huy buổi sáng mới bán đi. Dù là thân tín của nàng tại Ung thành, muốn dò hỏi chỗ ở của nàng cũng phải mất một phen công phu, tuyệt không thể nhanh đến thế đã tìm tới cửa.
Vậy nên người tìm đến lúc này, phần nhiều là kẻ của vị quý phụ nhân kia.
Hầu Tiểu An đứng ở cửa viện, nghe phía sau vang lên tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, hai mắt tức thì trợn tròn.
Cô nương kia, khi che mặt và khi không che, tựa như hai người hoàn toàn khác biệt.
Khăn mỏng vừa phủ nửa gương mặt, cả người nàng liền trở nên xa cách khó lường. Dù trên người vẫn là chiếc áo bông xám cũ kỹ, cũng khiến kẻ khác không dám sinh lòng khinh thị.
Ngay cả cái sân nhỏ không có gì bày biện này, chỉ vì nàng yểu điệu đứng nơi ấy, cũng dường như bớt đi mấy phần tiêu điều.
Hầu Tiểu An còn đang trợn mắt như chuông đồng, Ôn Du đã nhìn ra phía cổng.
Ngoài cửa đứng một nha hoàn mặt tròn cùng hai tiểu tư. Y phục dùng vải liệu đều rất chỉnh tề. Nha hoàn chắp tay trong tay áo đứng trên bậc thềm, hai tiểu tư bưng khay đứng phía dưới.
Ôn Du thấy nha hoàn kia lạ mặt, không phải người buổi sáng từng gặp, bèn hỏi:
“Có phải người của Từ phủ chăng?”
Nha hoàn nhìn quanh nơi này có phần tàn tạ, đáy mắt vốn còn mang vài phần cao ngạo. Nhưng khi đối đáp, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Ôn Du, chỉ thấy nữ tử kia ánh mắt ôn hòa, vậy mà bản thân lại vô thức hạ thấp khí thế.
“Đúng vậy. Cô nương chính là tú nương thay phu nhân nhà ta thêu mặt quạt đó sao?”
Ôn Du gật đầu, nói:
“Phiền các vị đi một chuyến.”
Nha hoàn liên thanh nói không dám, chỉ là thay chủ tử làm việc. Thấy Ôn Du ngôn từ bất phàm, khí chất càng không tầm thường, trong lời nói cũng không dám lộ vẻ khinh mạn nữa. Nàng ra hiệu cho hai tiểu tư bưng khay tiến lên, nói:
“Đây là lụa lăng và quyên. Mẫu thêu đặt ở dưới lớp vải. Chỉ là loại phu nhân đặc biệt mang về từ Tô Châu, toàn bộ đều nhuộm từ tơ thật, Ung thành không mua được. Phu nhân dặn rằng, nếu cô nương thêu sai, lụa lăng còn dư, nhưng chỉ thì không có thừa. Mong cô nương hạ kim thật tinh tế.”
Ôn Du chỉ khẽ gật đầu:
“Lẽ tất nhiên.”
Nha hoàn liền bảo hai tiểu tư bưng khay mang đồ vào. Hầu Tiểu An đứng nép bên cửa, vội chui ra nói:
“Đưa ta là được! Tỷ tỷ và hai vị tiểu ca vào uống chén trà chứ!”
Nha hoàn nhìn sân viện còn bừa bộn vì vừa xử lý thịt heo, không chọn bước vào, chỉ nói chủ gia còn có việc, không tiện quấy rầy.
Mấy người quay lưng rời đi, Hầu Tiểu An một tay ôm hai khay xếp chồng, một tay nhiệt tình vẫy theo bóng họ.
Đợi khép cổng viện lại, Hầu Tiểu An mới tựa lưng vào cửa, nâng khay lên ngắm nghía mãi không thôi. Lại nhìn về phía Ôn Du, hai mắt lấp lánh như thỏi vàng nguyên bảo:
“Ôi chao, Tài Thần tỷ tỷ của ta ơi! Tỷ làm sao mà kết giao được với Từ gia cao môn đại hộ như thế? Phải biết rằng hai mươi năm trước, cả Ung thành này, cửa hàng nào cũng mang họ Từ đấy! Chỉ là nay có phần suy vi, bị đông gia chúng ta cùng Hà gia – kẻ nắm giữ việc vận chuyển đường thủy ở Ung thành – chia bớt phần lợi. Nhưng nói gì thì nói, lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa. Tỷ có thấy không? Hạ nhân ra ngoài làm việc mà Từ gia cũng phái xe ngựa! Xe dừng ở đầu ngõ, cả ngõ người người thò đầu ra nhìn!”
Ôn Du đáp:
“Chỉ là sáng nay ở Ngõa Thị bán khăn thêu, tình cờ nhận được một mối làm ăn.”
Trong lòng lại không khỏi suy nghĩ, nếu như lời Hầu Tiểu An nói là thật, Từ gia ở Ung thành đã thế lực như vậy, thì người có thể khiến vị phu nhân kia dụng tâm chuẩn bị lễ nghi chu đáo thế này, e rằng lai lịch còn lớn hơn nữa.
Hầu Tiểu An bưng khay theo sát phía sau nàng, hỏi tiếp:
“Tỷ tỷ, mối này kiếm được bao nhiêu vậy? Nhà đại hộ xuất thủ luôn rộng rãi, ít nhất cũng phải bảy tám trăm tiền chứ?”
Tiêu Huệ Nương biết đứa trẻ này hễ thấy tiền là chẳng bước nổi, bật cười nói:
“Tiền đặt cọc họ đưa cho A Ngư tỷ tỷ của ngươi đã đủ một lượng bạc rồi đấy!”
Hầu Tiểu An suýt trượt chân ngã, trợn tròn mắt nhìn Tiêu Huệ Nương:
“Bao… bao nhiêu?”
Ôn Du bình thản nói:
“Tiền đặt cọc một lượng. Thêu đơn diện, thù lao năm lượng. Nếu thêu song diện, thù lao năm mươi lượng.”
Nghe đến con số cuối cùng, Hầu Tiểu An cảm thấy bạc mình nghe thấy đã không còn là bạc nữa.
Ôn Du còn muốn bước vào phòng, chợt thấy bóng người trước mắt loáng lên. Hầu Tiểu An bưng khay chặn đường quỳ xuống, hai hàng nước mắt chảy dài, giọng vô cùng chân thành:
“Tỷ tỷ, dạy ta thêu đi!”
Ôn Du có phần lúng túng:
“Ngươi đứng lên trước đã.”
Tiêu Lệ chẳng biết từ khi nào đã ra khỏi nhà bếp. Thấy Hầu Tiểu An như vậy, chỉ cảm thấy mất mặt, giơ tay che trán:
“Sau này ra ngoài đừng nói là huynh đệ của ta.”
Tiêu Huệ Nương vừa rửa rau bên chum nước, vừa cười:
“Ngươi tưởng năm mươi lượng dễ kiếm lắm sao? A Ngư tỷ tỷ của ngươi là Tô tú, không có mười năm công phu làm nền, sao đạt được hỏa hầu như vậy? Huống hồ chủ gia cần gấp, chỉ cho một tháng. Nhiều nhất cũng chỉ kịp thêu đơn diện. Thêu song diện vừa hao thời gian vừa tổn mắt, không biết bao nhiêu tú nương vì thế mà mù lòa.”
Hầu Tiểu An để mặc những hạt tuyết nhỏ lất phất rơi trên mặt, thần sắc nghiêm túc đến mức không còn giống nói đùa:
“Nếu có ai cho ta năm mươi lượng, bảo ta mù thì đã sao…”
Tiêu Lệ bỗng lạnh giọng:
“Chui vào lỗ tiền rồi sao?”
Hầu Tiểu An lúc ấy mới rạng rỡ cười, ngoảnh đầu nhìn Tiêu Lệ, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ xíu:
“Nhị ca đừng hung dữ vậy chứ, chỉ là nói đùa thôi mà!”
Nói rồi, hắn xoay người, vẻ mặt hết sức nịnh nọt, hướng về phía Ôn Du:
“A Ngư tỷ tỷ, sau này có việc gì cần đến Tiểu An, cứ việc sai bảo!”
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
“Hắn xưa nay thấy tiền là sáng mắt. Ngươi nếu có việc sai khiến, cho hắn một đồng tiền, bảo đảm hắn chạy còn hăng hơn con la kéo cối xay.”
Hầu Tiểu An lập tức bất mãn kêu lên:
“Nhị ca, huynh nói vậy là sao chứ…”
Tiêu Huệ Nương sớm đã quen cảnh hai huynh đệ này đấu khẩu, bà giúp Ôn Du bê một khay vào phòng, rồi mới nói:
“Để cô nương chê cười rồi. Hai huynh đệ này từ trước đến nay vẫn vậy, sau này con ở lâu ắt sẽ rõ.”
Ôn Du vẫn chưa biết lai lịch của thiếu niên kia, nghe vậy chỉ nói:
“Ta thấy Nhị gia và vị tiểu huynh đệ này thân thiết, chẳng kém gì ruột thịt.”
Tiêu Huệ Nương nghe thế thì cười, rồi lại thở dài:
“Tiểu An cũng là đứa trẻ khổ mệnh. Phụ thân nó đi phục dịch mà chết, trong nhà chỉ còn mẫu thân và một vị a nãi bệnh lâu năm. Mẫu thân nó dựa vào việc giặt giũ thuê mà sống qua ngày. Năm ấy cũng là một ngày tuyết lớn, nàng giặt áo bên sông, chẳng rõ là lạnh quá trượt chân rơi xuống nước, hay vì cùng quẫn mà tìm cái chết. Khi người ta phát hiện, nàng đã cùng lớp băng dưới sông đông cứng lại với nhau…”
Tiêu Huệ Nương nhắc lại chuyện cũ, trên mặt đầy vẻ bi mẫn.
Ôn Du vừa nghe nói phụ thân Hầu Tiểu An chết vì phục dịch, lòng liền nặng trĩu.
Phu dịch thuế khóa vốn là căn cơ của quốc gia, nhưng cũng là tảng đá lớn đè lên đầu lê dân bách tính.
Nàng nghe Tiêu Huệ Nương tiếp tục kể:
“Mất mẫu thân rồi, chỉ còn nó và a nãi bệnh nặng ở nhà. Giữa trời tuyết, đứa trẻ ấy quỳ dọc phố xin ăn, nhưng không bị thương nhân đuổi thì cũng bị bọn ăn mày chiếm địa bàn đánh đập. Nó đói quá, đi trộm mấy cái màn thầu vừa ra lò, bị người ta bắt được đánh đến thừa sống thiếu chết. May mà Hoan Nhi nhìn thấy, nhặt nó về. Ta nấu cho nó bát mì bảo ăn khi còn nóng, bụng nó sôi ùng ục như trống dồn, vậy mà vẫn lắc đầu nói không đói, hỏi ta có thể mang về cho a nãi ăn không. Ta bảo trong nồi còn, nó mới bưng bát ăn ngấu nghiến.”
Tiêu Huệ Nương lắc đầu:
“Đáng thương thay đứa nhỏ ấy, ôm bát mì chạy giữa tuyết về nhà, cuối cùng vẫn không kịp để a nãi ăn miếng cuối cùng…”
“Những năm này, ta mấy lần bảo nó dọn đến ở cùng, nó lại không chịu, chỉ coi đổ phường như nhà mình. Mỗi dịp năm mới lễ tết, mới qua đây ăn một bữa.”
Ôn Du nghe những lời lải nhải ấy, chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm nặng nề.
Nàng nào ngờ thiếu niên nhìn như vô tâm vô phế kia, lại có thân thế như vậy.
Sự khéo léo, lanh lợi, biết quan sát sắc mặt người khác của hắn, hẳn đều là mài giũa qua năm tháng mưu sinh.
Phụ vương và huynh trưởng nàng vẫn khởi xướng cải cách, chỉnh đốn lại triều cục, song đối với cự thú mục nát khắp mình kia, hiệu quả vẫn quá đỗi nhỏ nhoi.
Nàng biết phụ vương vẫn đang chờ, chờ ngày ngồi lên ngôi cao nhất, rồi sẽ đại đao khoát phủ phế bỏ cựu chế, lập tân pháp, dùng liều thuốc mạnh cứu lấy cự thú kia.
Chỉ tiếc binh loạn nổi lên, bao chí hướng và mưu hoạch của phụ huynh đều khó bề thi triển.
Nhưng điều đó chẳng khiến nỗi áy náy trong lòng Ôn Du vơi đi.
Thiên hạ vạn dân nộp thuế dịch để nuôi dưỡng hoàng tộc Ôn thị cùng bách quan triều đình. Vạn dân đã khổ, nàng – một người thuộc hoàng tộc được nuôi dưỡng ấy – há có thể không thẹn?
Bởi mấy lời vô tâm của Tiêu Huệ Nương, đến lúc dùng cơm Ôn Du vẫn thất thần.
Tiêu Huệ Nương thấy nàng chỉ gắp cơm từng chút một, bèn gắp cho nàng một đũa măng xào thịt, nói:
“Không hợp khẩu vị sao? Sao không thấy con động đũa?”
Ôn Du thuận miệng đáp:
“Đang nghĩ cách kiếm thêm tiền.”
Tiêu Huệ Nương bật cười:
“Tiền nào có kiếm cho hết. Nha đầu này, sao cũng giống Tiểu An, một lòng chui vào lỗ tiền vậy?”
Hầu Tiểu An nghe thế, vừa bới cơm vừa sáng mắt nói:
“Ta nguyện vì A Ngư tỷ tỷ mà làm kẻ tiền phong hậu mã, gọi một tiếng là đến!”
Tiêu Lệ dùng đầu đũa gõ vào đầu hắn một cái:
“Là ‘yên tiền mã hậu’.”
Hầu Tiểu An ôm đầu cười hì hì:
“Đều vậy thôi, hiểu ý là được!”
Lời đã đến mức ấy, Ôn Du gắp một đũa cơm nhỏ đưa vào miệng, trầm ngâm một lát rồi nói:
“Vậy làm phiền Hầu tiểu huynh đệ thay ta đến Ngõa Thị dò hỏi tin tức từ Lạc Đô và Phụng Dương. Mỗi khi mang về một tin, ta trả cho ngươi… hai đồng tiền.”
Tiêu Lệ bỗng ngẩng mắt nhìn nàng.
Hầu Tiểu An nghe có tiền, tuy vui mừng, nhưng vẫn khó hiểu hỏi:
“Tỷ tỷ, chuyện này liên quan gì đến kiếm tiền?”
Ôn Du vốn chỉ muốn biết thời cuộc cùng chiến sự hiện nay ra sao. Nàng đơn thân độc mã, e lại rơi vào tay kẻ xấu, không thể mạo hiểm lên đường một mình. Chỉ đành chờ thân tín tới đón, rồi mới khởi hành về Nam Trần.
Nhưng phản tặc sau khi đánh hạ Lạc Đô, để tiếp tục đả kích sĩ khí Đại Lương, tất nhiên chí tại tất đắc Phụng Dương – nơi phụ huynh nàng đang lui giữ.
Nàng không khỏi lo lắng chiến cục bên ấy.
Lúc này bị hai người nhìn chằm chằm, nàng đành tìm một lý do:
“Chiến sự liên miên, ắt ảnh hưởng đến trà mã hỗ thị các nơi. Thương lộ một khi đứt đoạn, hàng hóa phương Nam không vận lên phương Bắc được, phía Bắc thiếu hàng, giá chẳng phải sẽ tăng sao? Ngược lại, hàng hóa tồn đọng ở phương Nam, nếu không thể cất giữ lâu, ắt phải hạ giá. Chúng ta tuy không có đường dây chuyển hàng từ Nam ra Bắc, nhưng biết được hướng chiến sự, ắt có thể đoán trước thứ hàng nào chẳng bao lâu nữa sẽ khan hiếm, tăng giá.”
Ánh mắt Tiêu Lệ nhìn nàng, chợt lại trở nên sắc bén như ưng chuẩn bị săn mồi, dò xét không rời.