Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 14: Ngươi Không Phải Bị Hắn Mua Về Làm Tức Phụ….




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hầu Tiểu An cắn đầu đũa, ngẩn người hồi lâu mới nói:

“A Ngư tỷ tỷ, sao tỷ hiểu nhiều như vậy?”

Đũa của Ôn Du đang khẽ gẩy hạt cơm liền dừng lại. Dù nàng không ngẩng đầu, cũng cảm nhận được ánh mắt người bên cạnh nhìn mình, sắc bén như muốn đục xuyên cả người nàng.

Nàng khẽ bới cơm trong bát, mỉm cười đáp:

“Gia phụ trước kia từng buôn bán nhỏ ở Lạc Đô. Ta nghe ông nhắc nhiều, tai nghe mắt thấy, cũng biết lõm bõm đôi điều.”

Tiêu Lệ không lên tiếng. Hầu Tiểu An lại cười đùa xoa dịu bầu không khí:

“Với ngộ tính của A Ngư tỷ tỷ, đúng là mầm non kinh thương hiếm có đấy!”

Ôn Du nói:

“Thời thế gian nan, nhặt lại được một mạng, còn có thể đoàn tụ với người thân, đã là ông trời rủ lòng thương. Không dám cầu mong gì khác.”

Hầu Tiểu An vốn là kẻ hoạt náo, trên bàn ăn lại chuyển sang đề tài khác, câu chuyện cũng rất nhanh bị lấp đi.

Sau bữa cơm, Ôn Du không còn giao mắt với Tiêu Lệ. Hắn dường như còn có việc, sau khi báo với Tiêu Huệ Nương một tiếng, liền dẫn Hầu Tiểu An ra ngoài.

Ôn Du vẫn nhớ chuyện chiếc giường. Khi giúp Tiêu Huệ Nương thu dọn bát đũa, nàng thuận miệng nói:

“Hôm nay ta mới biết mấy đêm nay Nhị gia vẫn ngủ tạm trên ghế dài bên bếp lửa. Nghĩ mãi, làm vậy lâu dài cũng không ổn. Đại nương thấy sao, hay là đóng thêm một chiếc giường thấp đặt trong phòng người? Sau này ta ngủ chung phòng, cũng tiện chăm sóc sinh hoạt của người.”

Tiêu Huệ Nương đáp:

“Ta chỉ ho khan dữ dội, tay chân vẫn còn linh hoạt, đâu đến mức không tự lo được. Nhưng lời con nói cũng có lý. Trong nhà chỉ có hai chiếc giường, lỡ có khách tới, quả thực không đủ chỗ. Để ta hỏi thợ mộc xem, có kịp đóng xong trước Tết không.”

Tiêu Huệ Nương là người nghĩ đến đâu làm đến đó. Dọn dẹp trong ngoài xong xuôi, bà liền chống ô ra ngoài, nói là đi hỏi mấy phụ nhân goá chồng xem có muốn nhận việc thêu khăn hay không, tiện đường ghé thợ mộc.

Ôn Du ở nhà một mình, bèn dập lửa trong bếp, đổi sang nhóm một chậu than. Nàng đốt cháy đen mấy que gỗ nhỏ, vẽ sơ trên nền đất vài đồ án khăn thêu đơn giản mà bắt mắt, rồi lấy kim chỉ, dựa theo hình trên đất mà phác một góc khăn.

Loại hoa văn giản dị này, chỉ cần trong lòng đã có hình, nàng có thể thêu tay không cần phác thảo. Nhưng nếu là mặt quạt Từ gia yêu cầu, hoa dạng quá tinh tế phức tạp, nhất định phải dùng bút mực vẽ nền lên lụa, đợi khô rồi mới hạ kim.

Nghĩ đến bút và mực, tay nàng chợt khựng lại.

Phải rồi, nàng quên dặn Tiêu Huệ Nương mua thêm bút mực.

Ôn Du nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết lớn như bông ngỗng. Cân nhắc giữa việc lúc này tự mình ra ngoài mua, hay chờ tối nói với hai mẫu tử kia, nàng quyết định đợi sau hãy nói.

Đúng lúc ấy, ngoài cổng viện vang lên tiếng gõ cửa, loáng thoáng có giọng nữ hỏi:

“Tiêu đại nương có nhà không?”

Ôn Du đặt kim chỉ xuống, chuẩn bị ra mở cửa. Nghĩ một thoáng, sợ vết chẩn trên mặt làm người khác hoảng sợ, nàng liền đeo thêm một tấm khăn lụa trắng che mặt.

“Đến đây.”

Nàng bước nhanh xuống bậc đá, mở cổng viện, thấy một cô nương trẻ tay xách giỏ quần áo. Tay và mặt cô ta đỏ ửng vì lạnh, đôi mắt tròn trịa khá đáng yêu. Vừa thấy Ôn Du, đáy mắt liền lộ vẻ nghi hoặc, lắp bắp hỏi:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Phải. Nhưng đại nương vừa ra ngoài. Nếu cô có việc tìm người, có thể vào trong đợi.”

Cô nương vội lắc đầu, đưa giỏ trong tay ra phía trước, căng thẳng đến nói lắp:

“Không… không cần. Ta đến đưa quần áo giặt xong cho nhà đại nương. Mẫu thân ta bệnh rồi, đến cuối năm không thể nhận việc giặt thuê nữa. Phiền… phiền tỷ tỷ nói lại giúp.”

Nói xong, nàng ta cúi đầu, mặt đỏ đến tận vành tai, rõ ràng không quen nói dối.

Ôn Du thấy cô nương này có chút kỳ lạ, nhưng cũng không định hỏi nhiều. Nàng nhận lấy giỏ, chỉ khẽ gật đầu đáp một tiếng.

Song cô nương kia vẫn chưa rời đi, nhìn nàng thêm lần nữa, vẻ như muốn nói lại thôi.

Ôn Du đành hỏi:

“Cô nương còn chuyện gì chăng?”

Khăn che kín từ sống mũi trở xuống, chỉ còn đôi mắt trong veo như trăng mờ khói sương lặng lẽ nhìn người, không buồn không vui.

Cô nương kia hai tay siết chặt, tựa như lấy hết dũng khí mới dám hỏi:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Một là vì cô nương này vừa gặp đã cho rằng nàng bị mua về. Hai là vì cách gọi Tiêu Lệ.

Ác bá?

Ngẫm lại, dường như cũng khá thích hợp.

Trong lòng nàng chợt thấy buồn cười, lại có chút khó hiểu. Nàng lắc đầu:

“Không phải. Sao cô nương lại nói vậy?”

Cô nương kia lắp bắp:

“Người quanh đây đều biết, tên ác bá ấy không phải người tốt. Nghe nói tám tuổi đã giết người, từng ngồi ngục mấy năm. Ra tù rồi, ngày ngày không ở đổ phường thì cũng chui vào thanh lâu… ăn không ngồi rồi, chẳng lo chính sự. Tiêu đại nương lo hôn sự cho hắn lắm, nhưng với bộ dạng con trai bà như thế…”

Nàng ta dường như không tiện nói quá đáng, chỉ nói:

“Cô nương nhà lành nào mà để mắt đến hắn? Hàng xóm đều bảo, sau này… e là tìm đại một nữ tử nơi yên hoa ngõ hẻm mà sống tạm, hoặc mua một tức phụ về.”

Nàng lại nhìn Ôn Du, giọng đầy phẫn nộ:

“Ngươi không phải bị hắn mua về làm tức phụ thì tốt rồi. Chớ có bị vẻ ngoài của hắn lừa. Ta từng thấy mấy cô nương chặn đường hắn mà khóc, vậy mà hắn bạc tình, đến một ánh mắt cũng chẳng buồn cho.”

Ôn Du nghe những lời ấy, thần sắc vẫn điềm nhiên:

“Đa tạ cô nương có lòng nhắc nhở. Nhưng cô nương lo xa rồi, ta chỉ là hạ nhân trong nhà họ.”

Cô nương kia há miệng, rõ ràng đầu óc còn chưa kịp phản ứng, chỉ khô khốc “ồ” một tiếng.

Cửa viện khép lại, Ôn Du trở vào phòng, cầm kim chỉ tiếp tục phác thảo hoa dạng. Hàng mi dài khẽ rũ, không hề rung động.

Vì chuyện Trịnh Hổ cùng Vương Khánh động thủ, Tiêu Lệ đến giấc ngủ cũng chẳng kịp bù. Dùng xong bữa trưa liền tới đổ phường.

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

 

Nhưng vừa đến nơi, quản sự đã báo đông gia không có ở đó, nói là sang Túy Hồng Lâu tra sổ sách. Có để lại lời, bảo hắn chiều qua đó một chuyến.

Trên mặt Tiêu Lệ vẫn treo nụ cười lơ đãng, đáp một tiếng “được” với quản sự, quay lưng bước khỏi đổ phường, ánh mắt liền trở nên âm trầm u ám.

Chỉ vài huynh đệ thân cận biết gốc gác của hắn mới hiểu, hắn chán ghét Túy Hồng Lâu đến nhường nào.

Mấy người ấy theo sát phía sau, hỏi:

“Nhị ca, có cần bọn ta đi cùng không?”

Tiêu Lệ không dừng bước:

“Ta tự đi. Các ngươi làm việc của mình.”

“Nhưng mà…”

Tiêu Lệ khựng lại, liếc bọn họ một cái:

“Lần trước ta cùng Vương Khánh động thủ, đông gia đã khó xử. Lần này lão Hổ lại bốc đồng gây chuyện, thế nào cũng phải để đông gia nắm thóp răn dạy một phen. Các ngươi đi theo, chẳng phải khiến đông gia cho rằng ta cố ý đối đầu với ông ấy sao?”

Mấy người đành thôi.

Hầu Tiểu An chạy theo vài bước, chỉ vào mình hỏi:

“Nhị ca, còn ta thì sao?”

Tiêu Lệ vỗ vào gáy hắn một cái:

“Ngươi chẳng phải vừa tìm cho mình một việc hai đồng tiền sao?”

Hầu Tiểu An nghe thế liền cười tươi:

“Được! Vậy coi như nhị ca cho ta đi chạy việc cho A Ngư tỷ tỷ rồi nhé!”

Hai người đi xa, mấy tên lưu manh theo phe Vương Khánh đứng dưới mái hiên cắn hạt dưa, nhìn theo bóng họ nhổ một bãi:

“Xem con khỉ gầy kia vui chưa kìa. Sao, họ Tiêu định dẫn hắn tới Túy Hồng Lâu khai vị à?”

Kẻ bên cạnh chua giọng:

“Họ Tiêu dạo này đắc ý lắm. Cũng chẳng biết đông gia rốt cuộc xử lý chuyện Trần Lại Tử thế nào. Ta nghe nói từ khi Trần Lại Tử đem một con bé gán nợ cho hắn, không ít con bạc khi hắn đi đòi nợ cũng muốn đưa muội muội hay thê tử mình tới hầu hắn. Đúng là diễm phúc không cạn!”

Lời ấy khiến mấy kẻ khác càng thêm bất mãn:

“Trịnh Hổ còn nói gì mà Trần Lại Tử đưa cho hắn là một ả nữ nhân xấu xí đầy mặt chẩn. Ai tin nổi? Ta nói chứ, đông gia thiên vị quá đáng. Trước kia thiên vị Tống Khâm, nay lại thiên vị họ Tiêu. Đáng thương Vương ca chúng ta trung thành với đổ phường bao năm, Hà gia làm vận chuyển đường thủy mấy lần chìa cành ô liu mời chào, Vương ca đều không đi, nay lại rơi vào cảnh này.”

Một tên già đời bỗng hạ giọng nói:

nội dung bảo vệ

Tiêu Lệ đứng trước Túy Hồng Lâu. Dù bao năm trôi qua, nhìn tấm biển treo đèn kết hoa kia, hắn vẫn thấy chói mắt.

Hắn nhấc chân bước vào.

Lão bà vốn đang tươi cười đón khách, vừa nhìn rõ là hắn, sắc mặt lập tức thành cười giả lả, liếc hắn nói:

“Ôi chao, khách quý hiếm thấy nhỉ!”

Trong lầu có mấy cô nương định tiến lên, thấy vậy cũng nhìn nhau rồi dừng bước.

Tiêu Lệ chẳng bận tâm, nhếch môi:

“Bên ngoài lầu của ma ma vắng vẻ quá. Chẳng nói đến người, đến chim sẻ bay qua cũng hiếm.”

“Ngươi!” lão bà trừng mắt.

Tiêu Lệ không để ý nữa, đi thẳng vào đại sảnh, ném ra một tấm thẻ bài cho đầu lĩnh hộ vệ canh cầu thang, hỏi:

“Đông gia ở đâu?”

Túy Hồng Lâu nay cũng là sản nghiệp của Hàn đại đông gia. Đầu lĩnh hộ vệ hiển nhiên nhận ra hắn. Sau khi xem thẻ bài, liền tránh sang một bước, đáp:

“Phòng Thiên tự số năm.”

Tiêu Lệ bước lên lầu. Động tĩnh vừa rồi dường như đánh thức khách trong một phòng nào đó. Chỉ thấy cửa một gian mở ra, một nữ tử dung mạo diễm lệ, nơi khóe mắt đã hằn nếp nhăn rõ rệt, nửa dựa lan can, ngáp dài nhìn hắn:

“A Hoan lại đến đổ phường làm việc sao?”

Tiêu Lệ đổi sang nụ cười khác:

“Làm phiền Mẫu Đơn tỷ tỷ thanh tịnh, thật là tội lỗi.”

Nữ tử cũng cười. Dẫu xuân sắc không còn, vẫn xứng bốn chữ phong tình vạn chủng. Trong phòng có người gọi, nàng nhíu mày quay đầu nhìn lại, nói:

“Rảnh rỗi thì thay ta hỏi thăm mẫu thân ngươi.”

Dứt lời, nàng ung dung trở vào phòng.

Dưới lầu, một cô nương trẻ bị gương mặt tuấn lãng ngang tàng của chàng trai làm loạn nhịp tim, khẽ hỏi một nữ tử lớn tuổi ở cạnh:

“Vị công tử kia là ai? Trông thân quen với Mẫu Đơn tỷ tỷ lắm. Thường đến đây sao?”

Người bị hỏi nhìn nàng một cái:

“Hắn lớn lên trong lầu này. Ngươi nói có thân hay không?”

Cô nương trẻ khẽ “a” một tiếng, nhìn theo bóng lưng kia, trong lòng dâng chút tiếc nuối.

Thì ra là con của kỹ nữ, sinh ra đã thuộc tiện tịch, thấp kém hơn người.

Tiêu Lệ đẩy cửa bước vào, hướng về phía nam nhân trung niên đang ngồi bên cửa sổ xem sổ sách nói:

“Đông gia, Trịnh Hổ hắn…”

“Chuyện ta nói với ngươi lần trước, ngươi đã suy nghĩ đến đâu rồi?”

Hàn đại đông gia đặt sổ sách xuống, ngẩng đầu nhìn hắn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận