Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 16: Hắn cao lớn, chỉ cần cúi đầu liền….




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hắn đứng dậy, bước chân hơi phù, song không đến nỗi loạng choạng, xem ra cũng chưa say đến mức không biết trời đất.

Ôn Du nghiêng mình nhường cho hắn một lối đi. Đêm nay gió lớn, tóc mai nàng bị gió đêm thổi rối, một lọn tóc rơi xuống che ngang khóe mắt. Nàng vừa đưa tay định vén lọn tóc ấy đi, chợt cảm thấy trước mặt tối sầm, đầu mũi xộc vào một mùi rượu nồng gắt.

Tim Ôn Du đột nhiên đập mạnh, thân thể đã lùi về sau nửa bước, cả tấm lưng dán chặt lên cánh cửa dựa tường.

Tiêu Lệ một tay chống lên khung cửa. Hắn thân hình cao lớn, chỉ cần hơi cúi đầu đã như vây nàng trong khoảng không chật hẹp ấy, đường nét cằm dưới được ánh lửa phía sau phác họa càng thêm rõ ràng.

Gió đêm thổi phần váy áo của hai người khẽ chạm vào nhau.

Ôn Du toàn thân căng cứng, đôi mắt dù trong bóng tối cũng lộ rõ sự đề phòng cùng sắc bén.

Nhưng Tiêu Lệ chỉ chống cửa để giữ vững thân hình, rồi cúi xuống nhặt then cửa khi nãy Ôn Du làm rơi. Sau khi ngẩng lên, trông thấy nàng như con nhím xù gai, hắn nói:

“Để ta then cửa.”

Dứt lời, hắn cầm then cửa lùi lại một bước, sang phía cánh cổng còn lại để khép lại.

Trong lòng bàn tay Ôn Du rịn một tầng mồ hôi mỏng. Nàng vô thức thả chậm nhịp thở, nhưng giữa từng hơi hít vào vẫn phảng phất mùi rượu nhàn nhạt.

Gần như theo bản năng, nàng lùi thêm hai bước rồi mới nói:

“Vậy ta xin vào trước.”

Nói xong liền xoay người, bước nhanh vào phòng.

Nàng thu dọn giỏ kim chỉ, định mau chóng trở về phòng mình, thì Tiêu Lệ đã then xong cửa viện, bước vào chính phòng.

Hắn dường như say rồi đau đầu, không để ý đến Ôn Du, một tay day giữa mi tâm, ngả người lên chiếc ghế nằm cạnh hỏa đường. Y phục trên người bị lửa hong qua, băng sương tan chảy thấm thành ẩm ướt, hắn cũng chẳng buồn bận tâm.

Mái tóc lòa xòa trước trán cũng vì tuyết tan mà ẩm nhẹ, khiến khí chất ngạo nghễ lạnh lẽo của hắn bỗng thêm vài phần chật vật như chó nhà có tang.

Ôn Du vốn đã định bưng giỏ kim chỉ vào phòng, thấy vậy không khỏi chần chừ.

Với dung mạo hiện giờ của nàng, tên địa bĩ này hẳn sẽ không nảy sinh ý niệm phi phận gì. Chuyện khi nãy… hẳn chỉ là ngoài ý muốn.

Từ ngày nàng đến nay, hắn vẫn nhường lại gian phòng của mình cho nàng ở. Cứ thế bỏ mặc một kẻ nửa say nửa tỉnh nơi đây, trong lòng Ôn Du cũng khó tránh khỏi áy náy.

Sau thoáng do dự, nàng nhẹ tay đặt giỏ kim chỉ xuống, dùng kìm sắt gạt chiếc giá ba chân thường ngày Tiêu Huệ Nương dùng nấu nướng đặt lên trên đống lửa, rồi đặt ấm trà lên đun nước.

Chờ một ấm nước sôi xong, nàng tìm một chiếc bát gốm rót cho hắn một bát, đặt trên ghế dài cho nguội bớt, tự thấy đã tận tâm tận lực, bèn nói:

“Ta đã nấu nước nóng cho ngài, lát nữa ngài uống một chút.”

Nói rồi nàng định bưng giỏ kim chỉ trở vào phòng, người vốn nhắm mắt lại bỗng mở ra, nhìn theo bóng lưng nàng, cất tiếng:

“Nàng biết chữ, phải không?”

Tim Ôn Du khẽ siết lại. Nàng còn đang cân nhắc nên đáp lời thế nào, lại nghe hắn nói tiếp:

“Dưới gầm giường trong phòng nàng có một chiếc rương, trong đó có một quyển sách. Lấy ra đây.”

Đây không còn là dò hỏi thử thách, mà đơn thuần là sai nàng làm việc.

Ôn Du nhất thời chưa rõ ý đồ của hắn, liền bưng giỏ kim chỉ vào phòng, theo lời tìm quyển sách kia.

Nói là sách, kỳ thực bìa cũng đã mất từ lâu. Ôn Du lật sơ qua một lượt, phát hiện đó là một quyển diễn nghĩa về các bậc vương hầu tướng lĩnh qua các triều đại. Trang sách cũ kỹ, mực in cũng thô ráp.

Ôn Du biết loại thoại bản này trong dân gian rất được ưa chuộng. Những người kể chuyện ngoài phố, đều thuộc lòng vô số câu chuyện bên trong.

Nàng không rõ tên địa bĩ ấy giữa đêm khuya lấy quyển thoại bản này để làm gì, song sau thoáng nghi hoặc, vẫn mang sách ra ngoài:

“Ta đã lấy sách cho ngài, cũng đặt trên ghế dài…”

“Đọc cho ta một đoạn.”

Lời nàng còn chưa dứt đã bị hắn cắt ngang. Giọng hắn sau khi say càng thêm phần khàn đục khác lạ. Hàng mi dài phủ xuống dưới, dù đã khép mắt, đỉnh mày vẫn lộ vẻ sắc bén.

Nhất thời khó phân biệt hắn nhắm mắt là để nghỉ ngơi, hay đang suy tính điều gì.

Ôn Du thoáng cân nhắc giữa việc giả vờ không biết chữ và thừa nhận mình biết chữ, cuối cùng chọn vế sau. Tên địa bĩ này không phải kẻ ngu ngốc. Ôn Du thậm chí mơ hồ cảm thấy hắn đã nhận ra lai lịch nàng không hề đơn giản, chỉ là hắn không truy cứu, nên trước mắt vẫn còn xem như bình yên vô sự.

Nay hắn đã điểm phá việc nàng biết chữ, nếu nàng vẫn một mực giả ngu che giấu, e rằng lại khiến hắn sinh nghi, tra xét thêm nhiều điều.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Đối phương chỉ đáp gọn một câu:

“Nàng cứ đọc.”

Ôn Du bèn mượn ánh đèn dầu cùng ánh lửa hỏa đường, cất giọng đọc quyển diễn nghĩa kia:

“Đạo… tam hoàng ngũ đế, công danh Hạ Hậu Thương Chu. Anh hùng ngũ… gì đó náo Xuân Thu, khoảnh khắc hưng vong qua tay. Thanh sử mấy hàng danh tính…” [1]

Nàng giả vờ không nhận ra những chữ phức tạp kia, lại sợ làm Tiêu Huệ Nương thức giấc, nên cố ý hạ thấp giọng. Thanh âm vì thế giữa vẻ trong trẻo lại thêm vài phần khàn dịu, pha lẫn khẩu âm Lạc Đô, càng tăng thêm một tầng dư vị khác lạ.

Bên ngoài tuyết cuồng gió dữ, luồng gió lạnh lùa qua khe cửa làm ngọn lửa trong hỏa đường cũng nghiêng ngả. Chỉ có tiếng đọc sách êm dịu kia vẫn đều đều vang lên trong phòng, không gấp không chậm.

Đọc xong hồi đầu tiên, Ôn Du ngẩng mắt nhìn Tiêu Lệ, thấy hắn nhắm mắt không nói gì, không biết đã ngủ hay chưa.

Nàng cũng không hỏi thêm, chỉ nhẹ tay đặt quyển thoại bản xuống ghế dài, rồi thêm hai khúc củi vào hỏa đường mới xoay người vào phòng.

Nằm trên chiếc giường tuy không êm ái nhưng đủ tránh gió rét, trong đầu Ôn Du vẫn quanh quẩn nội dung trong quyển diễn nghĩa. Người đời thường nói lấy sử làm gương để biết hưng suy; kẻ nay cười vương hầu thuở trước, nào hay hậu thế mai sau lại luận bàn về những vương hầu tướng tướng của hôm nay ra sao?

Nghĩ đến phụ mẫu cùng huynh tẩu đang bị vây khốn ở Phụng Dương, lòng nàng liền trĩu nặng. Trên đường đi Nam Trần, dẫu có thân tín hộ tống, nàng vẫn nhiều phen bị truy sát; khi rơi vào tay bọn buôn người, lại càng đêm đêm không thể an giấc.

Đêm nay khơi dậy sầu tư, chỉ cảm thấy chẳng biết còn phải phiêu bạt đến bao giờ, trằn trọc mãi khó vào giấc ngủ.

Lần nữa xoay người, khi quay mặt về phía cửa phòng, nàng vô tình trông thấy ánh lửa mờ mờ hắt qua khe cửa. Nghĩ đến tên địa bĩ kia đang ngủ trên ghế nằm ngoài kia, ít nhất cũng chẳng còn kẻ đạo tặc nào dám bén mảng, không hiểu sao trong lòng lại dần dần an ổn hơn nhiều.

Bất luận ngày sau thế nào, chí ít giờ phút này, nàng vẫn có thể tạm yên nơi góc nhỏ này.

Trời vừa hửng sáng, Tiêu Lệ đã tỉnh.

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

 

Củi trong hỏa đường đã cháy hết, chỉ còn một đốm than đỏ rực trong đống tro trắng.

Ngủ tạm một đêm trên ghế nằm, khó tránh khỏi mỏi cổ đau gáy. Hắn ngồi dậy, đưa tay xoa cổ, vẻ trầm uất đêm qua đã không còn hiện trên mặt.

Chỉ là khi chuẩn bị đứng lên, nhìn thấy bát nước đã nguội trên ghế dài, hắn khẽ khựng lại.

Hắn nhớ rõ tiếng đọc sách trầm lắng chìm trong tiếng gió tuyết đêm qua.

Một luồng gió lùa qua khe cửa, mặt nước trong bát khẽ gợn sóng.

Tiêu Lệ nhìn chằm chằm bát nước hồi lâu mới đứng dậy. Hắn đưa tay vào vạt áo, định lấy bạc hôm qua Hàn đại đông gia ban cho đưa Tiêu Huệ Nương, lại chạm phải một chiếc khăn tay.

Hắn lấy cả hai ra xem. Vết máu trên khăn lụa chói mắt, nơi góc khăn còn thêu một đóa u lan bằng thủ pháp Tô tú, càng thêm nổi bật.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng có chút không biết phải làm sao.

Nghe thấy cửa phòng Tiêu Huệ Nương khẽ động, hắn gần như theo phản xạ lập tức nhét chiếc khăn trở lại vào ngực áo.

Tiêu Huệ Nương thấy nhi tử, liền cằn nhằn:

“Đêm qua con về khi nào? Sao không ngủ thêm một lát?”

Tiêu Lệ đáp qua loa:

“Trịnh Hổ bọn họ tìm con uống rượu, nên về muộn chút.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Tiêu Huệ Nương nhấc túi tiền cân thử, liền nhíu mày:

“Sao nhiều vậy? Hoan Nhi, con làm ở đổ phường thì thôi, chớ dính tay vào chuyện khác.”

Tiêu Lệ biết bà ám chỉ điều gì, chỉ cười mang vẻ du côn:

“Mẫu thân nghĩ đi đâu vậy? Con bán sức cho đông gia, đông gia tự nhiên trọng dụng. Tống đại ca vừa đi, ông ấy còn muốn đề bạt con ngồi vào vị trí của Tống đại ca nữa kìa!”

Đang lúc hai người trò chuyện, rèm cửa gian giữa đã bị vén lên. Ôn Du bước ra, hướng về hai người thi lễ:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“A Ngư cũng dậy rồi à.”

Bà dặn Tiêu Lệ:

“À phải, lát nữa con dẫn A Ngư ra chợ xem thử. A Ngư cần mua bút mực để vẽ nền quạt. Nhà tẩu tử họ Phương chuyên giặt y phục nói là bị bệnh, trước Tết không nhận việc nữa. Một lát ta phải thay hết chăn đệm trong nhà, mang ra bờ sông giặt.”

Thân thể bà vốn đã yếu, Tiêu Lệ tất nhiên không để bà làm việc ấy, liền nhíu mày:

“Sao đột nhiên lại bệnh?”

Tiêu Huệ Nương đáp:

“Trời lạnh thế này, ngày ngày giặt đồ cho người ta, thân thể đâu phải sắt đá, sao không bệnh cho được?”

Tiêu Lệ nói:

“Vậy mẫu thân cứ đưa chăn đệm cần giặt cho con, con đi giặt.”

Tiêu Huệ Nương trách:

“Chẳng phải bảo con dẫn A Ngư đi mua bút mực sao?”

Đúng lúc ấy, ngoài viện vang lên tiếng gõ cửa, cùng giọng to của Hầu Tiểu An:

“Đại nương! Nhị ca!”

Tiêu Lệ nói:

“Để Tiểu An dẫn nàng đi.”

Hầu Tiểu An bước vào, tay xách một túi bánh bao nóng hổi, chào Tiêu Lệ cùng Tiêu Huệ Nương xong, liền hớn hở chạy đến trước mặt Ôn Du:

“A Ngư tỷ tỷ, ta dò la được tin rồi!”

Ôn Du nghe vậy, mi mắt khẽ nhướng.

Hầu Tiểu An đặt bánh bao lên bàn, ngồi xuống rồi nói một mạch:

“Phụng Dương đã bị phong tỏa thương đạo, tạm thời chưa có tin gì truyền ra. Nhưng Lạc Đô thì loạn lắm. Nghe nói vị Tiết độ sứ Ngạc Châu là Bùi Tụng, kẻ đã công phá vương cung Lạc Đô, tại Thượng Hoa Cung trông thấy bức họa của Hạm Dương Ông Chủ, vừa gặp đã sinh lòng ái mộ. Chỉ tiếc Hạm Dương Ông Chủ đã theo Trường Liêm Vương trốn về Phụng Dương. Bùi Tụng liền sai họa sư sao chép chân dung Hạm Dương Ông Chủ, đang khắp nơi tìm kiếm nữ tử có dung mạo tương tự.”

Tiêu Huệ Nương rót cho hắn một bát trà nóng. Hắn uống xong lau miệng, nói tiếp:

“Ta nghe thương nhân ở Ngõa Thị nói, những châu phủ quy thuận Bùi Tụng, ngoài cổng thành đều dán chân dung Hạm Dương Ông Chủ. Chỉ cần dân gian có cô nương nào giống nàng ấy, báo quan phủ sẽ được thưởng mười lượng bạc. Trên phố còn có quan binh tuần tra, hễ nữ tử nào che mặt đều bị gọi lại tra hỏi.”

Nói xong, hắn khinh bỉ:

“Xem ra vị Tiết độ sứ Ngạc Châu ấy đúng là kẻ háo sắc đến đói khát!”

Ôn Du nghe những lời ấy, sống lưng lại dấy lên một luồng hàn ý.

Bùi Tụng đang tìm nàng!

Hắn biết nàng bí mật đến Nam Trần cầu viện. Chỉ cần chặn được nàng, phụ huynh nơi Phụng Dương không có viện binh, ắt khó chống đỡ lâu dài.

Thấy sắc mặt nàng quá mức khó coi, Hầu Tiểu An gãi đầu, có phần ngơ ngác hỏi:

“Cái đó… A Ngư tỷ tỷ, tin này vô dụng sao?”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận