Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 18: Nợ giữa ngươi và ta, cũng nên tính toán….




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trời đông giá rét, sương dày phủ nặng, đám cỏ khô rạp bên bờ sông đều kết thành một tầng băng mỏng.

Nước sông tuy chưa đông cứng, nhưng trong tiết trời thế này, hễ chạm vào là cái lạnh thấu tận xương.

Bên bờ đặt một giỏ quần chăn đã giặt sạch. Mặt sông vốn phẳng lặng bỗng gợn sóng. Tiêu Lệ từ dưới nước trồi lên, tay xách hai con cá xỏ bằng dây cỏ nước. Tiếng nước “ào” một cái vang dội, nhất thời lấn át cả tiếng quẫy đuôi vùng vẫy của hai con cá trong tay hắn.

Giữa tiết trời sương lạnh gió buốt như vậy, hắn lại để trần thân trên. Tóc ướt nhỏ giọt, từng giọt nước men theo lồng ngực rắn chắc mà chảy xuống.

Không còn y phục che chắn, cơ bắp nơi vai lưng cuồn cuộn, đường nét liền mạch đẹp đẽ, theo động tác mà khẽ nổi lên, tựa hồ tích tụ đầy sức lực. Chỉ có nơi xương bả vai lộ ra một vết sẹo, trông như từng bị bỏng.

Hắn lắc mạnh đầu, mái tóc đen hất tung, nước bắn tung toé. Nhìn hai con cá trong tay, hắn cười sang sảng:

“Xem như các ngươi có phúc, đêm nay tế cho ngũ tạng miếu nhà Tiêu gia ta!”

Hai con cá lại quẫy mạnh, nước tanh bắn thẳng lên mặt hắn.

Tiêu Lệ “phi” một tiếng, vung tay ném cá lên bờ, vốc nước rửa mặt, tiện thể vuốt mái tóc ướt trước trán ra sau, rồi mới nhấc chân bước lên bờ.

Chân tóc hắn vẫn còn nhỏ giọt. Theo từng bước lên cạn, mực nước dần hạ, có thể thấy rõ cơ bụng thắt chặt, từng khối phân minh.

Mặt trời ló nửa vầng. Bên tai hắn, một giọt nước đọng trên sợi tóc như rơi chưa rơi, được ánh dương chiếu tới, tựa như nam tử dị tộc đeo khuyên tai, vô cớ sinh thêm mấy phần tà khí mê hoặc.

Giờ này bờ sông còn chưa có ai đến giặt áo.

Tiêu Lệ lên bờ, ngồi trên bãi cát vắt khô nước trong ống quần, rồi tiện tay vắt mái tóc ướt, dùng dây buộc lại.

Sau đó hắn đứng dậy, đánh một bộ quyền bên mép sông. Chẳng bao lâu, chiếc quần dài ướt sũng đã được nhiệt khí trên người hong cho nửa khô.

Bộ quyền này là năm xưa hắn học được trong ngục.

Khi ấy, trong lao có một lão già điên. Lão không đánh thì mắng, còn ép hắn học đủ thứ quái lạ. Khi đó Tiêu Lệ mới tám chín tuổi, chỉ biết rằng luyện bộ quyền này có thể cường thân kiện thể, giúp hắn trong ngục dùng nắm đấm mà giành miếng ăn. Còn những điều khác lão dạy là gì, hắn hoàn toàn chẳng hiểu, song vẫn nghiêm túc học lấy.

Mãi đến khi ra khỏi ngục, hắn vẫn chưa hiểu những hình vẽ văn tự lão già điên bắt hắn thuộc lòng rốt cuộc để làm gì.

Về sau, một lần tình cờ nghe kể chuyện ở chỗ Cát lão đầu, nghe lão nói đến chuyện đại tướng triều trước dùng “Hành Ách trận” phá địch, hắn mới chợt rùng mình.

Trong những thứ lão già điên từng dạy hắn thuộc lòng, có cả “Hành Ách trận”.

Hắn một chữ cũng không biết, vốn chẳng rõ đó là thứ gì. Chỉ vì sợ lão già điên đánh đòn hung ác, lại ở trong ngục suốt bảy năm, nên mới dựa vào cách chết ghi nhớ mà thuộc làu làu.

Từ chỗ Cát lão đầu biết được “Hành Ách trận” chính là một loại trận pháp bày binh bố trận, hắn bèn thường xuyên đi nghe kể chuyện. Hễ Cát lão đầu nhắc đến chuyện võ tướng các triều, ắt lại bật ra vài thuật ngữ hắn từng nghe qua.

Hắn liền dựa vào cách ấy, tự lần mò đem những điều mình ghi nhớ máy móc đối chiếu với sự tích danh tướng các đời, chậm rãi nghiền ngẫm từng thế cờ trong mỗi trận chiến.

Tuy nói nghe qua có vẻ rảnh rỗi, nhưng mỗi khi suy nghĩ đến những điều ấy, đầu óc hắn lại đặc biệt tỉnh táo.

Hầu Tiểu An cứ tưởng hắn chỉ thích nghe chuyện vương hầu tướng tướng các triều đại. Mỗi lần nghe kể xong, lại về thuật cho hắn nghe. Hắn không biết phải giải thích thế nào, nên cũng chưa từng nói nhiều.

Đợi nhiệt khí trên người tan bớt, Tiêu Lệ mặc lại áo nâu đặt bên cạnh, xách cá, bưng giỏ áo mà trở về.

Trên đường lại gặp mấy phụ nhân kết bạn đi ra sông giặt giũ.

Hắn nhìn một phụ nhân trong số đó, khẽ nhíu mày:

“Phương đại nương? Chẳng phải bà nói nhiễm bệnh, đến cuối năm không nhận giặt áo nữa sao?”

Phụ nhân bị gọi tên dường như có phần e sợ hắn, ôm chậu gỗ, ánh mắt né tránh, lắp bắp chẳng dám đáp.

May nhờ một phụ nhân bên cạnh lên tiếng đỡ lời:

“Tiêu gia tiểu huynh đệ, chuyện… chuyện nhà ngươi đã truyền khắp Nam Tam Hạng rồi. Phương tẩu tử đâu chỉ giặt đồ cho riêng nhà ngươi. Nhà khác nói… nếu áo quần nhà ngươi trộn lẫn mà giặt, e là không sạch. Phương tẩu tử còn phải dựa vào nghề giặt giũ mà sống, cũng chẳng thể vì nhà ngươi mà mất hết mối làm ăn khác…”

Tiêu Lệ nghe ra điều bất thường, hỏi:

“Nhà ta xảy ra chuyện gì?”

Mấy phụ nhân nhìn nhau. Thấy hắn quả thật chưa hay biết, người vừa nói mới hạ giọng:

“Mấy tên du côn chiếm lấy sạp kể chuyện của Cát lão đầu. Hai ngày nay khắp nơi rêu rao… nói mẫu thân ngươi từng là đầu bài ở Túy Hồng Lâu…”

Mấy chữ ấy tựa như chạm phải nghịch lân. Sắc mặt Tiêu Lệ lập tức âm trầm hẳn xuống.

Ôn Du không quen đường lối nơi này, hoàn toàn dựa vào Hầu Tiểu An chỉ dẫn, dìu hắn đi về phía y quán.

Song Hầu Tiểu An bị đá không ít cái, chẳng rõ có tổn thương đến tạng phủ hay không. Giờ được nàng đỡ, bước đi cũng hết sức khó nhọc.

Ôn Du lo lắng nói:

“Ngươi không cho ta nói với Nhị ca ngươi, nhưng thương tích thế này, không mười ngày nửa tháng e khó mà khỏi. Ngươi giấu sao nổi?”

Hầu Tiểu An che miệng khẽ ho, đáp:

“Cứ giấu được bao lâu hay bấy lâu…”

Hắn nhấc con mắt bị đánh sưng mà nhìn đường, thấy người đứng nơi ngã rẽ phía trước, sắc mặt biến đổi mấy lần, mới lắp bắp gọi:

“Nhị ca…”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Nhị ca, ta… ta không cẩn thận bị ngã…”

Tiêu Lệ không nói một lời. Hắn từ tay Ôn Du đỡ lấy người, xoay lưng cõng Hầu Tiểu An lên, rồi lặng lẽ bước về phía y quán.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Hắn cũng biết lời dối trá mình bịa ra quá mức vụng về, song trong lúc nguy cấp, thực sự chẳng nghĩ ra được cớ nào hay hơn.

Đến y quán, Tiêu Lệ không hỏi thêm Hầu Tiểu An điều gì, chỉ gọi đại phu tới xem thương thế.

Đại phu cởi áo trên của Hầu Tiểu An, thấy lồng ngực gầy yếu và vùng eo bụng chi chít vết bầm tím do bị đá, không khỏi liên tục thở dài:

“Tuổi còn nhỏ thế này, sao lại bị người ta đánh ra nông nỗi ấy…”

Ôn Du vì lời cầu xin trước đó của Hầu Tiểu An, không tiện lên tiếng, chỉ lặng lẽ phụ giúp, đưa cho đại phu một chiếc khăn nóng, để lau vết máu nơi mặt hắn.

Tiêu Lệ dường như rất có kinh nghiệm với những vết thương do va đập này. Hắn đổ dầu thuốc vào lòng bàn tay, xoa nóng rồi xát lên người Hầu Tiểu An.

Hầu Tiểu An liếc nhìn sắc mặt Tiêu Lệ, lòng càng thêm bất an, miễn cưỡng kéo khóe môi cười:

“Nhị ca, ta… ta thật không đau chút nào…”

Tay Tiêu Lệ bỗng tăng lực xoa dầu. Hầu Tiểu An không kìm được hít mạnh một hơi lạnh, bàn tay nổi gân siết chặt mép giường.

Đại phu thấy vậy liền nói:

nội dung bảo vệ

 

Hầu Tiểu An đau đến nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh rịn đầy trán. Nhận ra sự trầm mặc khác thường của Tiêu Lệ, trong lòng hắn càng thêm thấp thỏm. Muốn nói đôi lời, song toàn bộ sức lực đều dồn vào việc cắn răng chịu đựng, không sao mở miệng nổi.

Ôn Du nhìn mà không đành lòng, khẽ cụp mắt xuống.

Đợi xoa thuốc xong, chân tóc Hầu Tiểu An cũng đã ướt đẫm mồ hôi, nằm ngửa th* d*c.

Đại phu còn phải kê thêm thuốc uống. Ôn Du thấy Tiêu Lệ rửa tay xong ngồi một bên, từ đầu đến cuối không hề mở lời, đoán huynh đệ họ hẳn có chuyện muốn nói riêng, bèn theo ra ngoài lấy phương thuốc.

Lúc này Tiêu Lệ mới lên tiếng:

“Tiểu An, có phải ngươi thấy Nhị ca vô dụng lắm không?”

Hầu Tiểu An hoảng hốt, vội đáp:

“Không phải! Ta chưa từng nghĩ vậy, Nhị ca…”

“Vậy vì sao bị lũ tạp chủng đánh, cũng còn muốn giấu ta?”

Tiêu Lệ đột ngột ngẩng mắt. Quá nhiều cảm xúc phức tạp giao thoa nơi đáy mắt hắn, trộn lẫn với lệ khí, ép thành một tầng huyết sắc hung hãn.

Hầu Tiểu An cứng họng. Hắn giấu Tiêu Lệ, là không muốn hắn biết Tiêu Huệ Nương bị đám khốn kiếp kia bịa đặt nhục mạ đến thế nào.

Nhưng Tiêu Lệ nhìn chằm chằm hắn, đôi mắt đen trầm lạnh:

“Đánh ngươi, bôi nhọ mẫu thân ta… là những kẻ nào?”

Môi Hầu Tiểu An run run. Thấy quả nhiên hắn đã biết hết, cũng không giấu nữa, thành thật đáp:

“Là mấy tên Trần Tứ, Vương Ngũ, Phùng Lão Thất dưới trướng Vương Khánh.”

Tiêu Lệ lập tức đứng dậy, bước ra ngoài.

Hầu Tiểu An thấy thế vội ngăn, nhưng thương thế quá nặng, không xuống giường nổi, chỉ có thể lớn tiếng:

“Nhị ca! Đừng đi một mình! Tam ca và các huynh đệ hôm qua bị phạt, giờ vẫn còn nằm liệt giường. Đợi chúng ta khỏi thương rồi hẵng đi trút giận!”

Ôn Du ở quầy thuốc nghe tiếng hét trong phòng, vừa quay đầu đã thấy Tiêu Lệ sắc mặt âm trầm vén rèm bước ra.

Hầu Tiểu An nhìn thấy nàng, vội kêu:

“A Ngư tỷ! Tỷ giúp ta ngăn Nhị ca lại! Ngăn huynh ấy! Đừng để huynh ấy đi!”

Ôn Du thấy quanh thân Tiêu Lệ lệ khí bức người, ắt là muốn tìm đám du côn cùng kẻ đứng sau chúng để báo thù. Ánh mắt hai người chạm nhau, nàng liền nói:

“Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn. Chớ vì nhất thời mà hành sự…”

Tiêu Lệ lướt qua nàng, chỉ để lại một câu:

“Trông chừng Tiểu An giúp ta.”

Ôn Du nhíu mày, còn muốn khuyên nữa, nhưng hắn đã sải bước vào màn phong tuyết.

Trong phòng chỉ còn tiếng Hầu Tiểu An nức nở:

“Nhị ca… không thể đi…”

Ôn Du không biết chuyện hôm nay có liên quan đến việc Trần Lại Tử đem mình gán nợ cho Tiêu gia hay không. Nhưng nếu Tiêu Huệ Nương đã bị liên lụy, nàng tuyệt không thể khoanh tay đứng nhìn.

Nàng vén rèm bước vào, nói với Hầu Tiểu An đang khóc sướt mướt:

“Ngươi có biết rốt cuộc là chuyện gì không? Ân oán giữa bọn chúng với Nhị ca ngươi thế nào, kể ta nghe.”

Bên ngoài giá lạnh thấu xương, nhưng bên trong Càn Khôn Đổ Phường lại ấm nóng bức người.

Dưới mỗi bàn cược đều đặt chậu than. Người đặt cược chen chúc thành đoàn, tiếng hô “mua lớn, mua nhỏ” dậy sóng, tưởng như có thể hất tung mái nhà. Hơi nóng hun đến mức những kẻ mặc áo bông dày đều đỏ mặt, mồ hôi rịn ướt lưng.

Vương Khánh liên tiếp thắng mấy ván, hứng trí dâng cao. Hắn đẩy hết bạc trước mặt ra, quát lớn:

“Ván này lão tử mua lớn!”

Mấy tên du côn thường theo hắn liếc nhau, lập tức cũng móc bạc đặt theo:

“Chúng ta theo Khánh ca!”

Những con bạc không rõ nội tình thấy hắn thắng liên tiếp, đều tưởng hôm nay hắn đỏ vận, cũng ào ào theo cược.

Đám hỏa kế của đổ phường giả làm khách cược thì lặng lẽ đặt một nén bạc vào cửa “mua nhỏ”, cười gằn:

“Lão tử không tin tà, lão tử mua nhỏ!”

Con bạc cười nhạo hắn cứng đầu. Chỉ có những kẻ cấu kết bày cục mới lộ vẻ hiểu ngầm.

Hỏa kế cầm chén xúc xắc lắc mạnh, tiếng xóc kêu lách cách. Con bạc trừng mắt dõi theo từng động tác, tựa hồ tròng mắt cũng muốn rơi ra khỏi hốc.

Khi chén xúc xắc đặt mạnh xuống bàn, đám người đồng thanh hô:

“Mở! Mở!”

Hỏa kế vừa định mở nắp, chợt nghe ngoài cửa vang lên một tiếng nổ lớn.

Mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy hai bóng người bị đá bay vào trong, đập nát cửa gỗ chạm trổ, rơi thẳng xuống bàn cược, làm chén đĩa văng tứ phía.

Con bạc nào từng thấy cảnh tượng ấy, lập tức hoảng loạn kêu thét, cúi rạp người né tránh.

Chỉ có Vương Khánh vẫn ngồi giữa bàn, chậm rãi ngẩng mắt nhìn thanh niên bước vào với khí thế lạnh lẽo.

Tiêu Lệ tay không tấc sắt bước vào nội đường. Đám tay chân dưới trướng Vương Khánh thấy hắn, vội dàn thành hình quạt vây quanh. Nhưng ai cũng biết sự lợi hại của hắn, lại bị uy thế hiện giờ của hắn áp chế, không một kẻ nào dám thực sự xông lên.

Tiêu Lệ coi bọn chúng như không khí, thẳng chân bước về phía Vương Khánh, khớp ngón tay siết lại kêu răng rắc.

Vương Khánh nhướng mi, giả bộ đứng dậy, miệng còn trêu chọc:

“Ô kìa, chẳng phải là…”

Chưa dứt lời, Tiêu Lệ đã tung một cước lật tung bàn cược.

Vương Khánh nghiêng người lấy khuỷu tay đỡ, nhưng bàn nặng ầm ầm rơi xuống đất. Hắn bị Tiêu Lệ túm cổ áo kéo ngang, ngay sau đó là một quyền mạnh như búa bổ nện thẳng vào cằm.

Vương Khánh bị đánh bay ra, không kìm được phun ra một ngụm thức ăn chưa tiêu. Hắn nghe như có tiếng xương gãy răng rắc, rồi cả cằm lẫn đầu đều tê dại, thân người rơi xuống đè sập một mảng bàn ghế phía sau.

Tất cả chỉ diễn ra trong khoảnh khắc.

Đám du côn phía dưới như bị điểm huyệt, sững sờ đứng chết trân tại chỗ.

Tiêu Lệ nhìn Vương Khánh nằm dưới đất giãy giụa như chó chết, toan bò dậy, liền bước tới, một chân giẫm lên lưng hắn, ép đến mức miệng mũi trào máu, mặt nghiêng áp sát nền đất bẩn thỉu, rồi lạnh lẽo cất lời:

“Ngươi và ta… món nợ này, nên tính cho rõ rồi.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận