Ôn Du khép kỹ cửa viện, xoay người đi vào nhà. Chưa bước được mấy bước, tiếng gõ cửa lại vang lên.
Nàng tưởng là nam nhân kia chưa chịu bỏ cuộc, chẳng buồn để ý, tiếp tục đi. Nhưng người bên ngoài chờ một hồi không thấy ai mở, lại gõ thêm lần nữa.
Ôn Du nhịn hết nổi, quay phắt lại, mở cửa lớn, buột miệng:
“Ngươi còn chưa chịu thôi sa—”
Lời chưa dứt đã nghẹn lại.
Đứng ngoài cửa không ai khác, chính là Tiêu Lệ.
Tuyết lớn như muối như bông phủ trên tóc, trên vai hắn. Đôi mắt đen trầm lặng nhìn Ôn Du. Vệt máu khô nơi gò má đã đông thành màu sẫm, tựa một con sói cô độc mang thương trở về.
Ôn Du thấy máu trên mặt hắn, tim thắt lại:
“Nhị gia? Ngài bị thương sao?”
Nàng bước qua bậc cửa, tà váy lay động trong gió lạnh như cánh bướm, đưa tay đỡ hắn.
Đầu ngón tay vừa chạm đến khuỷu tay hắn, hắn như bừng tỉnh, khẽ né đi:
“Máu của kẻ khác.”
Ánh mắt lại không dám dừng trên người nàng thêm lần nào.
Hắn bước vào viện, hỏi:
“Mẫu thân ta đâu?”
Ôn Du không phát giác chút khác thường ấy, vừa cài then cửa lại vừa đáp:
“Đại nương đến y quán thăm Tiểu An rồi, dặn ta ở nhà đợi ngài.”
Nàng tiện thể kể sơ qua chuyện vừa xảy ra.
Tiêu Lệ múc nước từ chum nước ngoài sân đã kết một lớp băng mỏng, vốc lên rửa qua vệt máu trên mặt, nói:
Tiêu Lệ hít sâu luồng không khí rét buốt giữa trời tuyết, chớp mắt một cái, để giọt nước đọng trên mi rơi xuống. Nào ngờ trong tầm mắt bỗng hiện ra một chiếc khăn vải bông.
Bàn tay cầm khăn thon dài trắng trẻo, xương thịt cân đối. Dù mu bàn tay còn lờ mờ vết ửng đỏ do chẩn, vẫn đẹp đến lạ.
Ánh mắt hắn dời lên, nhìn thấy gương mặt bình tĩnh dịu dàng của Ôn Du. Nàng dường như biết dung mạo mình khiến người ta sợ hãi, nên hiếm khi đối diện thẳng người khác—lúc này cũng vậy.
Nhưng trong dáng vẻ ấy không hề có nửa phần tự ti hay e dè, trái lại còn phảng phất một thứ thương xót và ôn nhu đối với thế gian.
Gió tuyết quá lớn, lấp mất nhịp tim hắn trong khoảnh khắc ấy.
Ôn Du thấy hắn không nhận khăn, cũng không nói gì, chỉ ngẩn ngơ nhìn mình, đành đưa khăn thêm lần nữa:
“Ngài lau mặt đi. Trời lạnh thế này, dễ sinh bệnh lắm.”
Tiêu Lệ lúc ấy mới hoàn hồn, khẽ nói một tiếng cảm tạ, nhận lấy khăn, tùy tiện lau qua mặt.
Ôn Du cho rằng hắn đang phiền lòng vì chuyện hôm nay, chủ động mở lời:
“Ngài đã động thủ với người ta?”
Tiêu Lệ khẽ gật đầu.
Bên ngoài gió tuyết dần lớn. Chỉ đứng một lát, trên người đã phủ một lớp tuyết mịn. Hắn lau khô tay, nói:
“Vào trong rồi nói.”
Hai người bước vào chính phòng. Tiêu Lệ thêm củi vào hỏa đường, ngọn lửa vốn sắp tàn lập tức bùng lên sáng rực.
Ôn Du nói:
“Ta nghe Tiểu An kể sơ về nguyên do chuyện này. Người trong đổ phường lợi dụng chuyện Trần Lại Tử giở trò đem ta gán cho đại nương làm cớ, chuyện này ít nhiều cũng có liên quan đến ta…”
Tiêu Lệ cầm một cành khô nhỏ, vẽ loạn trong đống tro, nghe vậy liền nói:
“Đây là ân oán giữa ta và Trần Lại Tử.”
Lời nàng bị cắt ngang, trong lòng lại dâng lên một tia kinh ngạc.
Ý hắn là… chuyện này không liên quan đến nàng sao?
Ôn Du đối với hắn lại âm thầm đổi khác đôi phần, tiếp lời:
“Đại nương đối đãi ta không tệ, nay lại vô cớ chịu tai họa, ta thực lòng áy náy. Tiểu An nói bọn kia là tay chân dưới trướng Vương Khánh. Trong đổ phường tam giáo cửu lưu đông đúc, những kẻ lâu năm phần nhiều đều biết gia sự của ngài. Nhưng ngài với Vương Khánh bất hòa đã nhiều năm, bọn chúng trước kia chưa từng nghĩ đến việc lấy đại nương ra chọc giận ngài, vậy mà hai ngày nay lại làm quá mức như thế…”
Nàng nói đến đây khựng lại, nhìn Tiêu Lệ một cái rồi mới tiếp:
“Ta nghĩ, có phải Vương Khánh tự cho mình đã có chỗ dựa, hoặc được ngầm ra hiệu gì đó, cho rằng từ nay có thể đè ngài xuống một đầu, nên mới dám làm đến mức tuyệt tình như vậy?”
Bàn tay Tiêu Lệ đang khẽ khua trong đống tro bỗng dừng lại. Trong tròng mắt hắn phản chiếu ánh lửa:
“Nói tiếp.”
Ôn Du tự thấy đã ám chỉ đủ rõ. Đây vốn là thủ đoạn chế hành quen dùng của kẻ ở trên. Hai người họ tranh chấp vặt vãnh thì còn khác, nhưng đến mức thương cân động cốt thế này, ắt hẳn đã nắm được ý tứ của kẻ đứng đầu.
Bằng không, Tiêu Lệ quay đầu báo thù xong, Vương Khánh lại đuối lý, không được che chở, chẳng phải mọi hành vi đều thành tự chuốc họa?
Ôn Du tuy khinh thường hạng người ấy, nhưng từ triều đình đến chốn thị tỉnh, loại gió chiều nào theo chiều ấy chưa bao giờ thiếu.
Nàng không tiện nói trắng ra, bèn hỏi:
“Hôm nay ngài tranh chấp với Vương Khánh, đông gia của các ngài… đã nói gì?”
Tiêu Lệ ném cành khô trong tay vào lửa. Trong chớp mắt, nó bị ánh lửa nuốt chửng. Hắn cúi mắt nhìn ngọn lửa, khẽ cười:
“Hóa ra là dùng cách này để ép ta…”
Phạt đám huynh đệ dưới tay hắn, dung túng người của Vương Khánh bôi nhọ, nhục mạ mẫu thân hắn giữa xóm giềng, đánh Hầu Tiểu An đến trọng thương.
Khiến hắn hận chính mình vô dụng, nóng lòng đè Vương Khánh xuống, bảo vệ gia nhân huynh đệ, thà vĩnh viễn để lại một món nợ giết người trong tay kẻ khác.
Ôn Du thấy hắn dường như đã nghĩ thông, tuy không rõ hắn nói “ép” là thế nào, nhưng cũng không hỏi thêm, chỉ khẽ rũ mắt mà hiến kế:
“Nếu đông gia đổ phường thực sự trọng dụng Vương Khánh, thì tình cảnh của ngài hiện giờ quả thật khó khăn. Nhưng nếu để ông ta phát hiện Vương Khánh không trung thành như tưởng tượng, ắt lại nâng ngài lên để chế hắn.”
Sợ hắn nghi ngờ vì sao nàng biết những điều này, nàng chủ động nói:
“Phụ thân ta trước kia làm công cho một phú thương, người ấy cũng đối đãi với phụ thân ta và những hỏa kế khác như vậy.”
Chốn triều đình, hai đảng thế lực tranh đấu qua lại, cũng chẳng ngoài đạo lý ấy.
Chưa từng có ai là kẻ thắng mãi mãi, bởi trong tay đế vương không thể chỉ có một thanh đao.
Lưỡi đao quá cùn sẽ bị thay thế, quá sắc bén lại bị kiêng dè.
Làm sao giữ được cái mức vừa phải—đó là điều bao đời thần tử đều phải dò dẫm mà học.
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
Tiêu Lệ nghe vậy chỉ cười:
“Không sao, hắn không dùng được Vương Khánh nữa.”
Nụ cười ấy hững hờ mà lạnh lẽo.
Trong mắt Ôn Du thoáng hiện nghi hoặc, nhưng Tiêu Lệ không nói thêm, ngẩng đầu hỏi nàng:
“Có gì ăn không? Ta hơi đói.”
Sáng sớm hắn chỉ ăn qua loa hai cái bánh bao đã ra khỏi nhà, giờ trời đã gần hoàng hôn.
Ôn Du đáp:
“Trong bếp có, ta đi múc cho ngài.”
Chốc lát, nàng bưng tới một bát cơm.
Phía trên phủ lớp rau xanh non mỡ màng, xào chưa quá lửa, nhìn qua rất ngon mắt.
Tiêu Lệ đã từng thấy nàng ngay cả nhóm lửa còn chưa thạo. Câu hỏi ban nãy chỉ để chuyển đề tài, không ngờ nàng thật sự nấu cơm.
Hắn quá quen tay nghề của mẫu thân, liếc một cái đã biết đĩa rau này không phải do Tiêu Huệ Nương làm. Đối với “trù nghệ” đột nhiên lộ diện của Ôn Du, trong lòng ít nhiều có chút kinh ngạc.
Tiêu Lệ nhận bát đũa, nói lời cảm tạ. Vì còn đang bất ngờ, hắn không nhìn thấy ánh mắt thấp thỏm xen chút mong đợi của Ôn Du khi chờ hắn nếm thử.
Một đũa rau vào miệng—mặn đến mức hắn tưởng mình đang ăn dưa muối chôn mười tám năm.
Tiêu Lệ suýt thì phun ra tại chỗ, nhưng trước mặt nàng, hắn cố nhịn. Khi Ôn Du hỏi vị thế nào, hắn nuốt vội, đáp:
“Cũng được… cũng được…”
Rồi lập tức và cơm thật nhanh, mong át đi vị mặn gắt nơi đầu lưỡi.
Nào ngờ cơm vừa vào miệng, lần này thật sự không nhịn nổi, hắn phun thẳng ra.
Trời đã nhá nhem, trong phòng ánh sáng yếu. Khi nãy hắn không để ý cơm đã chín chưa. Lúc này đưa gần lửa soi mới ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Ôn Du:
“Còn sống?”
Lại còn có mùi khê.
Ôn Du cũng lúng túng, khô khan hỏi:
“Chưa chín sao?”
Tiêu Lệ đáp:
“Vừa nấu xong chưa lâu…”
Nàng vẽ xong phác thảo quạt giấy, đợi mực khô, nghĩ Tiêu Huệ Nương phải chăm Hầu Tiểu An ở y quán, Tiêu Lệ lại không biết khi nào về, mới muốn chủ động làm chút việc, liền vào bếp nấu bữa cơm này.
Tiêu Lệ xoa mặt, bưng bát đi vào bếp:
“Không sao, thêm nước nấu lại là được.”
Ôn Du thấy hắn vào bếp, càng thêm bối rối, vội đuổi theo:
“Để ta nấu lại…”
Nhưng đã muộn. Tiêu Lệ mở nắp nồi gỗ cháy sém một góc, nhìn lớp cơm cháy đen dính đáy nồi, hồi lâu không nói.
Ôn Du đứng nơi cửa bếp, áy náy đến mức không dám bước vào, lúng túng nói:
“Ta không biết dùng chõ hấp cơm. Trước kia thấy đại nương cũng đổ nước vào nồi nấu, nên bắt chước…”
Ở vương phủ, nàng từng được đầu bếp chỉ dạy cách xào rau, biết rằng xào không nên cho quá nhiều nước.
Cho nên khi đổ gạo vào nồi, nàng nghĩ là nấu cơm khô, không phải nấu cháo, nên cũng không thêm nhiều nước. Nào ngờ chưa bao lâu đã khét thành thế này.
Tiêu Lệ hỏi:
“Trước đây ngươi chưa từng vào bếp mấy phải không?”
“Vậy sau này ngươi vẫn đừng vào bếp nữa.”
Ôn Du vừa xấu hổ vừa ngượng ngập:
“Chỗ gạo cháy và củi lửa lãng phí này, đợi ta nhận được tiền thêu ở Từ Ký, sẽ bồi hoàn theo giá.”
Tiêu Lệ nhìn nàng:
“Ta bảo ngươi bồi thường à?”
Ôn Du càng không hiểu ý hắn, chỉ đáp:
“Là lỗi của ta, bồi hoàn cũng là nên.”
Hầu kết Tiêu Lệ khẽ động, dường như còn muốn nói gì đó, song rốt cuộc vẫn im lặng. Hắn cầm xẻng sắt xúc lớp cơm cháy trong nồi, nói:
“Nửa canh giờ nữa ăn cơm. Ngươi ra ngoài hong lửa đi.”
Ôn Du cảm thấy mình nên làm gì đó. Hắn tự tay nấu cơm trong bếp, còn nàng ra ngoài ngồi chờ, nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quặc, bèn nói:
“Ta có thể nhóm lửa giúp ngài.”
Nàng định bước ra sau bếp lò, Tiêu Lệ liền nói:
“Không cần.”
Như muốn che đậy điều gì, hắn thêm một câu:
“Ngươi nhóm lửa tốn củi.”
Ôn Du càng thêm ngượng, chỉ cảm thấy tên địa bĩ này hôm nay bỗng trở nên khắc bạc lạ thường.
Nàng nói:
“Trong thời gian được ngài và đại nương thu lưu, ăn mặc chi tiêu, sau này ta đều sẽ hoàn lại.”
Dứt lời liền quay người rời đi.
Nghe tiếng bước chân nàng xa dần, Tiêu Lệ bỗng buông xẻng, hai tay chống lên mép bếp, nhìn nồi cơm cháy thật lâu xuất thần.
Gia đình thế nào mới nuôi dưỡng được một cô nương ngay cả đá lửa cũng không biết dùng, ít vào bếp, mà lại kiến thức rộng rãi, khí độ bất phàm như vậy?