Trong đôi mắt sói của Tiêu Lệ, sát khí cuộn trào gần như tràn khỏi đáy mắt. Chum rượu trong tay hắn bị bóp nát ngay tức khắc, nửa chum còn lại đổ xuống dưới vương tọa, mùi rượu trong điện càng thêm nồng gắt.
Năm ngón tay hắn cũng bị mảnh gốm vỡ cứa rách, máu rịn ra từng vệt. Thế nhưng hắn dường như chẳng hề cảm thấy đau, đôi mắt ánh lên sắc đỏ hung lệ nhìn Ôn Du, giọng lạnh lẽo khó giấu khàn đặc:
“Nàng đến làm gì?”
Ôn Du nhìn năm ngón tay rướm máu của hắn, mày bất giác nhíu chặt thêm, song giọng vẫn bình thản:
“Chẳng phải Tiêu quân tìm bản cung có việc muốn bàn sao?”
Nhớ lại dáng vẻ lúng túng của vị tướng râu quai nón ngoài điện, nàng đại khái cũng hiểu ra là chuyện gì, liền xoay người nói:
“Nếu không có việc, bản cung xin cáo lui, không quấy rầy Tiêu quân nữa.”
“Đứng lại.”
Thanh âm phía sau trầm khàn, từng chữ nghiến chặt, dường như ngậm một mối hận sâu nặng.
Ôn Du dừng bước, vẫn quay lưng.
Phía sau lại vang lên:
“Rót rượu cho bản hầu.”
Ôn Du không động, chỉ đáp:
“Nếu Tiêu quân thiếu người bưng trà rót nước, bản cung sẽ thay ngài truyền lời.”
Bao nhiêu cảm xúc va đập trong lồng ngực Tiêu Lệ, gần như muốn nổ tung. Hắn bỗng lạnh giọng:
“Nàng không muốn biết hôm nay bản hầu ở thiên lao đã thẩm vấn những ai sao?”
Bước chân Ôn Du vừa định cất lên liền dừng lại. Nàng quay người nhìn hắn, nói:
“Những triều thần quỳ nghênh ngươi ngày đó ở cung thành, ngươi muốn tra thế nào cũng được. Còn các đại thần khác trong thiên lao, đừng động đến.”
Tiêu Lệ hơi ngẩng mặt, trên gương mặt âm trầm hiện lên nụ cười lạnh:
“Vì trong số đó có kẻ là tình nhân của Công chúa, phải chăng?”
Ôn Du nhìn hắn rất lâu, không đáp.
Cuối cùng, như đã mệt mỏi, nàng chỉ bình tĩnh hỏi một câu:
“Tiêu Lệ, ngươi có phải đã quên, ta từng thành thân?”
“Năm đó ta xuất quan, xa giá Nam Trần, ngươi chẳng lẽ không biết ta là đi xuất giá, sinh con cho người khác?”
“Ngày tái ngộ ở Bắc cảnh, trong am trên núi, chuyện giữa ta và ngươi coi như đôi bên tự nguyện. Ta tự nhận mình không nợ ngươi điều gì.”
“Hiện giờ bên ngươi hồng nhan tri kỷ chẳng thiếu, gối bên cũng không vắng mỹ nhân, hà tất phải quan tâm chuyện khuê phòng của ta – một cố nhân ngày cũ? Huống hồ Bùi Tụng chưa chết, liên minh Lương – Tiêu còn chưa giải trừ, ngươi quay sang vây Vương đình của ta, truyền ra e chẳng dễ nghe.”
Nàng nâng mắt, không buồn không vui nhìn người trên cao, đổi xưng hô:
“Đến hôm nay, bản cung vẫn nguyện cùng Tiêu quân nghị hòa.”
Tiêu Lệ bật cười mỉa.
Bàn tay siết chặt thành quyền, gân xanh nổi rõ, máu nhớp nháp tràn qua kẽ ngón. Lòng trắng trong mắt hắn gần như bị hận ý và đố kỵ thiêu đỏ, nhìn Ôn Du mà nói:
“Lời Công chúa… nói chẳng sai chút nào.”
“Chỉ là đạo lý thành vương bại khấu, Công chúa hẳn hiểu rõ?”
Ôn Du nhìn thẳng vào đôi mắt u lệ như mang theo điên cuồng ấy hai nhịp thở, cuối cùng nhấc chân bước lên ngự đài.
Án vương ban ngày đã bị Trần Vương lật đổ, chưa kịp đặt lại. May thay hai chiếc kỷ thấp hai bên vương tọa vẫn có thể đặt trà rượu.
Ôn Du thấy trên một kỷ có đặt chén rượu bằng đồng vàng, bên cạnh không có ấm, chỉ có một chum rượu cỡ trái dưa. Nàng mở niêm phong, rót đầy chén.
Tiêu Lệ cầm lấy, ngửa đầu uống cạn, rồi đưa tay về phía nàng. Đôi mắt đỏ ngầu đầy ý vị tự hủy:
“Tiếp.”
Ôn Du nhìn thấy máu từ kẽ tay hắn nhỏ xuống theo từng giọt. Mùi tanh của máu hòa cùng mùi rượu nồng, biến thành thứ hương vị khiến tim nàng nghẹn lại.
Nàng đặt chum rượu xuống, không rót thêm nữa.
Khi Tiêu Lệ liếc mắt, định buông lời châm biếm, nàng đã rút từ tay áo một chiếc khăn, lấy chén rượu khỏi tay hắn, quấn quanh vết thương đang rỉ máu.
Đôi mắt Tiêu Lệ thoáng chốc đỏ hơn, hắn khẽ nghiêng đầu sang chỗ khác, cố nén cơn sóng đang dâng nơi đáy mắt.
Rất lâu sau, hắn mới ép giọng khàn hỏi:
“Muốn cầu tình cho đám tình nhân của nàng trong lao?”
Động tác trên tay Ôn Du khựng lại một thoáng. Thắt nút xong, nàng đứng thẳng dậy:
“Tiêu quân cứ cho là vậy.”
Nói rồi nàng định xoay người rời đi.
Nhưng cổ tay đã bị hắn dùng chính bàn tay đang bị thương kia siết chặt.
Chiếc khăn đã thấm đỏ máu, vì hắn nắm quá mạnh mà dính chặt vào da thịt hai người. Mấy lớp lụa mỏng không ngăn nổi hơi nóng bỏng nơi lòng bàn tay hắn. Chưa giữ bao lâu, Ôn Du đã cảm thấy cổ tay như bị vòng sắt nung đỏ quấn chặt.
Nàng hơi nghiêng đầu, chờ hắn mở miệng.
Gió lạnh lùa qua cửa điện chưa đóng, thổi khiến dãy cung đăng cổ dài phía trước lay động không yên.
Năm ngón tay Tiêu Lệ siết đến trắng bệch. Giọng hắn trầm đến cực điểm, khàn đặc, như biết rõ nực cười, nhưng vẫn đem con bài cuối cùng chống đỡ mình suốt bấy lâu trao ra:
“Nàng từng nói… nàng thích ta.”
Tim Ôn Du càng thêm nghẹn.
Nghĩ đến những lời đồn về hắn ở Bắc cảnh, nàng mím môi, nhắm mắt nói:
“Nhưng người rồi cũng sẽ thay đổi. Trước kia thích, nay cũng có thể không…”
Mấy chữ cuối chưa kịp dứt, nàng đã bị một lực mạnh kéo thẳng vào vòng ôm đầy mùi rượu.
Giáp trụ trên người hắn lạnh buốt cấn đau. Khuỷu tay nàng va mạnh, một tiếng rên còn chưa kịp thoát ra, cằm đã bị hắn bóp chặt.
Khuôn mặt tuấn mỹ mà góc cạnh thâm sâu ấy chỉ cách nàng trong gang tấc. Da mặt hắn căng cứng, ánh mắt hung dữ như hận không thể xé nàng ra từng mảnh mà nuốt sống. Cảm xúc đã hoàn toàn mất khống chế, hắn nghiến răng uy h**p:
“Nói tiếp đi. Ta bảo đảm, chỉ cần từ miệng nàng thốt ra thêm một chữ ta không thích, gian phu của nàng cùng nữ hài kia, ta đều lôi ra, băm thành thịt vụn cho chó ăn!”
Ôn Du trợn mắt nhìn hắn, cười lạnh:
“Quân hầu đây là làm gì? Chỉ cho quan phóng hỏa, không cho dân đốt đèn sao?”
Tiêu Lệ đã bị lửa giận nuốt trọn. Dẫu nghe ra Ôn Du thật sự hiểu lầm bên cạnh hắn có người khác, nhưng vào lúc này hắn lại chẳng thể thốt nổi một lời giải thích.
Nỗi chua xót cùng đau đớn giằng xé trong lòng. Hắn cố gắng điều hòa hơi thở:
“Nàng đừng tưởng ta nói đùa.”
Ôn Du nghe vậy, chỉ cho là hắn ngầm thừa nhận. Đôi mắt phản chiếu ánh nến lay động như kết băng. Nàng đột nhiên dùng sức bẻ tay hắn khỏi cằm mình, trên môi vẫn treo nụ cười lạnh:
“Ngươi cứ đi.”
“Ta nói cho ngươi biết, Tiêu Lệ, ngươi giết một người ta có thể tìm người thứ hai. Thiên hạ nam nhi tốt nhiều vô kể, ngươi giết hết được sao… ưm…”
Tay nàng vẫn liều mạng gỡ năm ngón tay đang kìm cằm mình, nhưng gáy đã bị ấn chặt. Ngay sau đó môi đau buốt, đến khi kịp nhận ra thì hô hấp đã bị cướp mất.
Là cắn xé.
Dã man, phẫn nộ, điên cuồng.
Ôn Du đẩy không ra, giãy không thoát. Nàng nhấc chân đá, hai chân lại nhanh chóng bị khống chế. Nước mắt không biết vì tủi hờn hay vì đau đớn mà rơi xuống, hòa vào nụ hôn ấy. Nàng giận dữ đến mức gần như phát cuồng, chửi mắng hắn.
Vị mặn lan nơi môi lưỡi. Người đang ép nàng hiển nhiên cũng nếm được, chỉ khựng lại một thoáng, rồi khi nàng lại mắng hắn, hắn gần như quyết tuyệt mở bung khớp răng nàng, quấn lấy, xâm lấn, như muốn nuốt trọn tất cả.
Ôn Du nếm được thêm vị mặn khác.
Nỗi đau và uất ức dường như không chỉ đến từ nàng.
Thế nhưng hắn quá cường thế, quá ngang tàng, như đã quyết dùng cách dã man này để chiếm giữ và bảo vệ điều gì đó.
Nụ hôn này gần như là một trận đánh.
Môi Ôn Du bị cắn đến tê dại. Tóc rối tung, mồ hôi mỏng phủ khắp người, hô hấp gấp gáp.
Người luôn siết chặt nàng cũng chẳng khá hơn. Khi hắn theo vạt áo bị nàng giằng rối mà hôn dọc xuống từ cổ trắng như sương, Ôn Du nhắm mắt nói:
“Tiêu Lệ, đừng khiến ta hận ngươi.”
Môi hắn còn áp trên làn da ấm nóng ấy, nghe vậy gần như bật cười chua chát. Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt đỏ sẫm như muốn tràn máu:
“Một năm trước là ai khơi mào trước?”
Một tay hắn nâng mặt nàng, ánh mắt vừa hận vừa đau:
“Nàng muốn xuống núi, ta không cản. Là nàng quay lại, là nàng trêu chọc ta!”
“Nàng gọi đó là trả nợ, gọi đó là không thiếu nợ?”
Hắn đột nhiên nghiến răng cắn mạnh vào vai nàng.
Lần này Ôn Du không nhịn được, khẽ rên đau. Trên làn da trắng mỏng nổi rõ dấu răng rướm máu.
Khi Tiêu Lệ buông ra, thứ dồn tụ trong mắt hắn cũng hóa thành nước mà rơi xuống.
Thần sắc hắn vẫn hung lệ:
“Ôn Du, đây là nàng nợ ta.”
Ôn Du đau đến run nhẹ. Dây áo choàng đã bị giằng rối từ lâu, chỉ vì hắn giữ chặt eo nàng nên tấm áo rộng mới chưa trượt xuống.
Tóc vụn dính bên cổ ướt mồ hôi. Xương quai xanh lõm sâu theo nhịp thở khẽ nhấp nhô, bên cạnh là dấu răng còn rỉ máu.
Nàng vừa hoàn hồn, liền vịn lên giáp vai hắn, cắn mạnh vào cổ hắn, không chịu thua mà trả lại một dấu răng.
Tiêu Lệ khẽ hừ một tiếng, lại không hề ngăn cản.
Ôn Du buông ra, còn chưa kịp thở đều đã bị hắn nắm cằm hôn tiếp.
Hắn khoác giáp cứng, nàng không có chỗ nào khác để cắn, mới liều lĩnh c*n v** c* hắn. Không ngờ hắn như phát điên, sau khi bị nàng cắn lại càng cuồng loạn hôn nàng.
Khác với nụ hôn trước đầy phẫn nộ, lần này tuy vẫn cuồng si, lại mang theo thứ khác lẫn trong mùi máu.
Ngoài điện sấm chớp đùng đoàng, mưa lạnh xối xả.
Ôn Du lại toát mồ hôi khắp người.
Giáp lạnh, áo choàng và ngoại y của nàng quấn lấy nhau rơi xuống đất.
La quần phía trong bị xé rách. Nàng run rẩy dưới đầu ngón tay không vấy máu của hắn, bị ép chặt đến mức chẳng thể nhúc nhích.
Người hắn nóng bỏng, cơ bắp vai lưng và cánh tay siết chặt như đá.
Hai tay Ôn Du bị bẻ quặt ra sau, hắn chỉ dùng một tay đã giữ được, tay kia ôm lấy eo nàng.
Từ cổ nàng hắn hôn dần xuống vai, nơi dấu răng kia. Khi tiếp tục đi xuống, nàng run dữ dội, gần như không ngồi vững, toàn nhờ bàn tay nóng rực kia giữ chặt eo.
Giữa hỗn loạn, khi hắn rốt cuộc chìm sâu vào bùn lầy mê loạn, Ôn Du run rẩy mất thần, lại bỗng thấy cổ mình lạnh buốt.
Ý thức mơ hồ dần tỉnh, nàng phát hiện chẳng biết từ khi nào hắn đã buông hai tay nàng, mà nơi cổ nàng đã bị khóa một chiếc vòng vàng ròng, mặt trong mài nhẵn. Vòng nối với xích vàng, đầu kia của sợi xích dài thượt rũ xuống tận vương tọa.
Tiêu Lệ chỉ cần hơi động, xích liền va vào nhau leng keng.
Một luồng uất khí xộc thẳng lên đầu. Ôn Du giơ tay rút trâm trên đầu chĩa vào cổ hắn, lạnh giọng:
“Ngươi muốn làm gì? Tháo ra.”
Tiêu Lệ dễ dàng siết lấy cổ tay nàng, dùng lực khéo khiến cổ tay tê buốt, cây trâm rơi xuống đất. Hắn lại bẻ quặt hai tay nàng ra sau giữ chặt, đôi mắt hung lệ u ám nhìn nàng:
“Ta biết vì sao nàng chọn đám phế vật kia.”
“Chẳng phải vì Trần Vương là kẻ nhu nhược, còn nàng muốn ngồi vững vương vị sao?”
“Ta không mạnh hơn đám phế vật nàng chọn sao?”
Hắn một tay giữ chặt eo nàng, động tác bên dưới hung hãn đến cực điểm, xích vàng lắc lư không ngừng phát ra tiếng leng keng:
“Những gì nàng muốn, nay ta đều có thể cho nàng. Nàng cũng chẳng cần phải đi gặp kẻ khác, cùng bọn họ giả vờ chu toàn.”
“Còn đám gian phu của nàng …”
Mồ hôi từ mi mắt hắn rơi xuống. Lực hắn dữ dội như vậy, từng chữ cắn ra nặng nề:
“Ta nói được làm được, nhất định sẽ lôi từng kẻ một ra, băm thành thịt vụn cho chó ăn!”
Ôn Du bị hắn chế trụ, tức đến nghẹn, liều mạng nhào lên cắn vào vai, vào cánh tay hắn không biết bao nhiêu dấu răng. Đến khi lại bị hắn kìm cằm, nàng cười lạnh hỏi ngược:
“Vậy còn đám hồng nhan của ngươi thì sao?”
Tiêu Lệ đột nhiên khựng lại.
Men rượu phát tác khiến đầu óc hắn chậm chạp. Hắn nhìn nàng rất lâu, như khó tin, lại như chưa dám xác định:
“Ôn Du… nàng đang ghen?”
Trán Ôn Du đẫm mồ hôi, thần sắc vẫn lạnh lẽo:
Hắn ép gáy nàng, ghì chặt vào mình. Men say dâng lên, đánh sập toàn bộ sự trầm ổn thường ngày của hắn. Nước từ đôi mắt đỏ sẫm kia lặng lẽ rơi xuống. Hắn nghiến răng:
“Nàng tưởng ai cũng giống nàng sao, Ôn Du?”
Sự thô bạo ấy đưa nàng đến tận cùng, bản thân hắn cũng chật vật không kém. Khi cúi đầu hôn nàng, không rõ là nói với nàng hay nói với chính mình:
“Không sao. Rất nhanh thôi, ta sẽ giết sạch bên cạnh nàng, chỉ còn lại một mình ta.”
Ôn Du bị mùi rượu trên người hắn bao phủ. Trong không khí ngột ngạt đến cực điểm ấy, đầu óc nàng cũng dần choáng váng. Cảm nhận được hơi ẩm trên mặt hắn cọ qua má mình, nhớ lại câu trả lời vừa rồi, những gai nhọn trong lòng nàng chợt thu lại đôi phần. Trong cơn kiệt sức, nàng đưa tay khẽ xoa đầu hắn.
Tiêu Lệ ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng. Chưa kịp để Ôn Du nói gì, tiếng xích lại vang lên.
Mọi thứ dần trượt về phía tệ hại hơn.
Hậu kình của rượu ập tới, Tiêu Lệ hoàn toàn say.
“Ôn Du… ta có binh, có quyền rồi… gả cho ta được không?”
—
Ôn Du tỉnh lại lần nữa, đã là buổi tối.
Cổ họng đau rát, môi bị cắn rách đau, toàn thân đau nhức, còn hơn cả những ngày nàng từng lưu lạc bên ngoài.
Trong tẩm điện không có ai. Nàng chống người dậy định rót chén nước, vừa động liền nghe tiếng xích vang lên. Cúi đầu, nàng thấy đầu kia của sợi xích đã bị khóa vào chân giường.
Ký ức đêm qua ùa về. Ôn Du tức đến choáng váng trong thoáng chốc. Hắn dám sao?
Ngay lúc nàng còn thất thần, cửa điện bị đẩy ra.
Tiêu Lệ bưng một bát cháo bước vào. Thấy nàng ngồi bên giường, hắn tự nhiên nói:
“Tỉnh rồi? Nàng ngủ cả ngày, ăn chút gì đi.”
Ôn Du cố nén không đập vỡ thứ gì, ánh mắt như lửa đốt nhìn hắn:
“Mở ra!”
Tiêu Lệ coi như không nghe thấy. Hắn kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi trước mặt nàng, khuấy nhẹ bát cháo, múc một thìa đưa đến:
“Là cháo bách hợp ý dĩ nàng thích.”
Dấu răng trên cổ hắn rõ ràng, cổ áo không che nổi, cứ thế lộ ra, im lặng phơi bày chuyện đêm qua.
Ôn Du nhớ đến nửa đêm mình đã không ngừng gọi hắn, muốn hắn dừng lại, nhưng khi hắn say đến mất lý trí thì hoàn toàn không nghe được lời người. Càng nghĩ càng giận.
Nàng còn không biết sau khi mình ngất đi thì trở về tẩm điện bằng cách nào.
Lúc này còn có thể ngồi dậy, cũng nhờ sau khi sinh A Ly, thân thể nàng hồi phục khá tốt, lại vẫn thường tranh thủ luyện quyền cước cường thân.
Nàng nhắm mắt, gắng kìm nén:
“Nghị chính điện…”
Tiêu Lệ đáp:
“Ta đã dọn sạch rồi. Đưa nàng về cũng không ai trông thấy.”
Ôn Du hoàn toàn không muốn mở mắt. Nàng chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ thành ra thế này.
Một lát sau, nàng lại nói:
“Thứ ngươi khóa trên cổ ta, mở ra.”
Tiêu Lệ im lặng.
Ôn Du mở mắt, dùng sức kéo sợi xích bị khóa vào chân giường, lạnh lùng chất vấn:
“Đêm qua là say. Còn hôm nay?”
Tiêu Lệ chậm rãi đáp:
“Từ khi quyết định đến Trần quốc tìm nàng, ta đã sai thợ giỏi nhất trong quân doanh rèn sợi xích này.”
Ánh mắt hắn nhìn nàng khiến chính nàng cũng thấy lạnh sống lưng.
Ngay sau đó là cơn giận dâng trào:
“Ngươi coi ta là gì?”
Tiêu Lệ lại hỏi ngược:
“Vậy trong lòng nàng, ta là gì, Ôn Du?”
“Ở Bình Châu, chỉ một câu của nàng là đuổi ta đi. Ở sơn am Bắc cảnh, chia tay rồi, đến một câu cũng không nói lại. Chính miệng nàng nói thích ta! Đó là thứ nàng gọi là thích sao?”
Ôn Du mím chặt môi, cuối cùng chỉ nói:
“Xin lỗi.”
Ở Bình Châu, quả thật nàng đã giẫm đạp tâm ý hắn. Ở sơn am, nàng không biết hắn có để nàng đi hay không, vì đại cục nên lựa chọn không từ mà biệt.
Nàng nhìn hắn:
“Ở Bình Châu, dùng cách đó ép ngươi rời đi, ta đã nói, là ta tự cho mình đúng, là lỗi của ta. Nhưng ở sơn am, ta chưa từng hứa sẽ ở lại. Nếu ngươi oán hận, ta cũng có thể xin lỗi.”
Trong lồng ngực Tiêu Lệ cuộn lên một luồng ác khí.
Khi ấy… hắn đã chuẩn bị cùng nàng rời đi.
Họ đã làm đến mức ấy.
Vì sao nàng vẫn có thể lạnh nhạt như vậy?
Chẳng lẽ trong lòng nàng, tất cả chỉ là một cách để hoàn lại phần tình ý hắn từng dành cho nàng sao?
Nếu khi ấy không có cuộc chia ly đó, nếu hắn theo nàng trở về… liệu nàng có còn tìm người khác nữa hay không?
Đáng tiếc trên đời không có chữ “nếu”.
Điều khiến hắn canh cánh đến tận hôm nay, chính là nàng miệng nói thích hắn, nhưng lại phân chia rạch ròi mọi thứ như lợi ích trên bàn cờ, tựa một cuộc trao đổi sòng phẳng.
Vì thế nàng chưa từng cảm thấy mình nợ hắn.
Chỉ đến khi hắn truy bức đến cùng, nàng mới cho hắn một câu xin lỗi, như thể có thể xem như huề nhau.
Tiêu Lệ cúi đầu hồi lâu. Khi ngẩng lên, hắn chỉ khẽ cười một tiếng:
“Ôn Du, sợi xích này… ta rèn không sai.”
Ngoài điện có Lang Kỵ gõ cửa, cung kính bẩm:
“Quân hầu, viện quân biên cảnh Trần quốc đã đến Vương đình.”
Tiêu Lệ đặt bát cháo xuống. Trước khi rời đi, hắn nghiêng đầu nói với nàng:
“Nàng và Trần Vương đều trong tay ta. Đám kia không lật nổi sóng to, vây Vương đình cũng chỉ dám làm bộ. Nếu là nàng, trong thời gian này tuyệt không nên dùng tuyệt thực uy h**p, tự làm tổn hại thân mình.”
Ôn Du bưng bát cháo hắn vừa đặt xuống, tức đến muốn ném thẳng vào người hắn. Nhưng xuyên qua cửa sổ mở hé, nàng nhìn thấy trong sân lúa xanh đã trổ bông, cuối cùng vẫn nén xuống.
Cửa phòng khép lại.
Nàng uống hết bát cháo trong ấm ức, đặt mạnh lên chiếc kỷ bên giường, rồi bắt đầu nghiên cứu sợi xích nơi cổ mình.
Phần khóa vào cột giường còn dễ giải quyết, chỉ cần chặt cột giường là có thể tự do hành động.
Nhưng chiếc vòng cổ bằng vàng rộng chừng ngón út kia, giống hệt xiềng khóa trong lao ngục, phải có chìa mới mở được. Dùng v*t c*ng đập cũng vô ích, vì ôm sát cổ chỉ chừa mấy ngón tay hở, không có chỗ mà nện.
Sợi xích vừa động lại leng keng vang.
Nghĩ đến đêm qua, Ôn Du càng thấy nhục nhã. Không tìm được vật sắc bén trong điện, nàng kéo một chiếc ghế nhỏ tới, thử đập gãy xích.
Không biết khi rèn, thợ đã thêm gì vào, ghế bị đập đến nứt vỡ, sợi xích vẫn không hề sứt mẻ.
Nàng hiếm khi bực bội đến vậy. Ném chiếc ghế đi xa, mệt mỏi nằm lại giường. Có lẽ vì đêm trước quá kiệt sức, nàng lại thiếp đi.
Sau đó giữa mơ và tỉnh, nàng cảm thấy sau lưng nóng rực, gáy ươn ướt.
Nàng mơ màng mở mắt, vừa ý thức được điều gì thì môi đã bị chiếm lấy.
Ôn Du tức giận há miệng cắn người. Môi đối phương rách nát không còn chỗ lành, vậy mà vẫn không dừng.
Hỗn loạn như đêm trước ở nghị chính điện.
Hắn mặc nàng cào cấu cắn xé, đến khi nàng không còn sức nhấc tay, mới cắn nhẹ vào một khối da mềm nơi cổ nàng, hỏi:
“Đám gian phu của nàng từng khiến nàng như vậy chưa?”
Đêm ấy ở nghị chính điện, nàng vốn định nói cho rõ ràng. Giờ chỉ nhắm mắt, không đáp.
Khi hắn bế nàng vào dục trì tắm rửa, xích lại leng keng. Lúc ấy nàng mới khẽ nói:
“Tháo ra.”
Tiêu Lệ hôn lên má nàng, đã học được cách phớt lờ hai chữ ấy.
Ôn Du liền không nói thêm.
Hắn quá đáng trong dục trì, nàng cũng không khách khí cắn thêm một dấu răng lên cánh tay hắn.
Những ngày sau đều như vậy.
Ôn Du không cãi vã nữa. Cơm vẫn ăn, rảnh thì tự tìm sách đọc.
Cho đến một ngày, trên người nàng đột nhiên nổi đầy mẩn đỏ, nhất là vùng cổ, bị nàng gãi trầy nhiều chỗ.
Tiêu Lệ nhìn thấy, sắc mặt tối lại, như đang cố kìm nén cơn giận nào đó. Hắn tháo chiếc vòng trên cổ nàng, gọi thái y đến khám.
Thái y nói có lẽ do thời tiết nóng sinh nhiệt chẩn, kê thuốc uống và thuốc bôi. Ban đầu Tiêu Lệ tự tay bôi thuốc cho nàng, thấy nàng tỏ vẻ kháng cự, mới đổi thành cung nữ mỗi ngày đến Chiêu Hoa cung thay thuốc.
Dẫu vậy, Tiêu Lệ vẫn không rời khỏi Chiêu Hoa cung.
Đêm đến cùng nàng ngủ chung giường, hắn vẫn thích ôm nàng. Ôn Du lấy cớ hắn quá nóng khiến nàng khó chịu, muốn đuổi hắn đi nơi khác. Hắn không nói nhiều, trải chăn ngủ dưới đất cạnh giường.
Thấy đuổi không được, nàng cũng mặc kệ.
Thỉnh thoảng Lang Kỵ đến bẩm việc, nàng cũng thuận tai nghe được ít tin tức bên ngoài.
Một ngày, nàng đọc sách mệt, định gục xuống kỷ nhỏ chợp mắt. Ngẩng lên, lại thấy Tiêu Lệ bên cửa sổ – nơi hắn đang xử lý quân vụ – đang nhìn nàng bằng ánh mắt thâm trầm, như đè nén cảm xúc gì đó. Rõ ràng đã nhìn nàng hồi lâu, trong ánh mắt có một nỗi đau ngột ngạt.
Ôn Du bực bội, mỉa mai:
“Bản cung giờ dung mạo thế này, lẽ nào vẫn khiến Quân hầu nảy sinh ý nghĩ gì sao?”
Đêm đó, nàng đã hối hận vì lời ban ngày.
Nàng bị ép giữa đệm chăn, mồ hôi hầu như không khô.
Tiêu Lệ hôn lên gò má còn vết chẩn, hôn rất chậm, rất kỹ.
Hắn thắp nến trong điện sáng rực. Khi bẻ hai tay nàng lên quá đầu, gương mặt nàng hiện rõ không sót chút gì. Chính Ôn Du cũng không chịu nổi, quay mặt đi. Hắn lại nắm cằm nàng xoay về, tiếp tục rải hôn khắp mặt.
Khi môi hắn trượt xuống cổ nàng, chạm vào chỗ bị nàng gãi thành vảy mỏng, răng hắn bỗng khẽ phủ lên.
Với sự hung hãn của hắn, nàng tưởng cổ mình sẽ lại in dấu răng. Nhưng hắn chỉ ngậm nhẹ, mài khẽ, rồi buông ra.
Ôn Du mồ hôi đẫm người. Khi không chịu nổi, nàng mắng hắn là cầm thú.
Giữa hơi nóng ẩm ướt, Tiêu Lệ siết cằm nàng, tiếp tục hôn sâu. Trong lúc thở gấp mới nói:
“Nàng mắng không sai. Khi ở Ung Châu, lúc nàng mang bộ dạng này, ta đã muốn làm thế với nàng rồi.”
Khi ấy hắn không biết thân phận nàng, không rõ dung mạo thật của nàng.
Nhưng từ lúc đó, hắn đã thích nàng.
Ôn Du nghe câu ấy, thoáng thất thần.
Động tác của hắn dữ dội. Khi mọi thứ kết thúc, dược lực phát tác khiến hắn ngã xuống, hắn chỉ nói một câu:
“Ôn Du, nhớ giết ta.”
Trán Ôn Du lấm tấm mồ hôi, đôi mắt dưới ánh nến trong như mặt hồ tĩnh lặng.