Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 24: Ta họ Ôn.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mồng Một đầu năm, trên phố nơi nơi treo đèn kết hoa, trước cửa từng nhà đều dán đào phù mới.

Con phố họp chợ sớm vẫn náo nhiệt như thường, khói nóng bốc lên nghi ngút, bánh bao, màn thầu, hoành thánh thứ nào cũng có bán. Người nhàn tản dạo phố, kẻ đi chúc tết thăm thân, đều ghé nơi này mua chút triêu thực.

Một nam nhân trẻ tuổi đội đấu lạp, vận y phục màu tía sẫm dừng trước quán bánh bao, giọng khàn khàn nói:

“Lão bá, cho hai lồng bánh bao.”

“Có ngay!” Chủ quán nghe tiếng liền ngoái đầu nhìn, thấy người nọ ép vành đấu lạp xuống rất thấp, nửa khuôn mặt dường như vì tránh gió rét cũng dùng khăn vải che kín quá nửa.

Song giữa tiết đông tháng Chạp, ai nấy quấn mình kín mít cũng chẳng lạ, chủ quán không để tâm, vén nắp xửng hấp lên, hơi nóng trắng xóa lập tức bốc ra. Ông dùng bàn tay chai sần, nhanh nhẹn nhón những chiếc bánh bỏng tay bỏ vào túi giấy dầu.

Bỗng từ đầu phố xa xa vang lên tiếng vó ngựa. Bốn, năm tên quan binh thúc ngựa xông ngang qua, kinh động người hai bên đường vội tản ra. Nam nhân kia cũng nghiêng người sang một bên, ép đấu lạp thấp thêm vài phần.

Đợi quan binh đi xa, bùn đất do vó ngựa bắn tung tóe dính đầy người qua lại, ai nấy không khỏi oán than.

Chủ quán bánh bao cũng càu nhàu:

“Năm mới đại cát mà người của quan phủ còn chẳng chịu yên!”

Chủ quán điểm tâm quen biết bên cạnh nói:

“Nghe đâu đêm qua có người chết, hung thủ là một tên địa bĩ ở Nam Tam Hạng, vì tham tiền của người ta mà mưu hại tính mạng. Quan phủ đang khắp nơi bắt người đấy!”

Chủ quán bánh bao nghe vậy khạc một tiếng, khinh bỉ nói:

“Ngày Tết đầu năm mà dám hại mạng người, thật là táng tận thiên lương!”

Nói rồi đưa túi bánh bao đã gói xong cho nam nhân bên cạnh, lau tay bằng khăn:

“Hai mươi đồng.”

Nam nhân dường như không mảy may hứng thú với câu chuyện của họ, cầm lấy bánh, đặt xuống bàn một xâu tiền rồi quay lưng rời đi.

Chủ quán cầm tiền lên đếm, không thừa không thiếu, đúng hai mươi đồng tiền đồng.

Ông thò đầu nhìn theo hướng nam nhân rời đi, nhưng trên phố người qua kẻ lại tấp nập, đã chẳng thấy bóng dáng người kia đâu nữa.

Nam nhân ấy dường như rất quen thuộc đường sá trong thành, chuyên chọn những ngõ nhỏ vắng người mà đi. Gặp mấy tên vô lại mặt dày canh me, thấy hắn khả nghi toan bám theo vài bước, cũng bị hắn rẽ mấy khúc quanh liền bỏ rơi giữa những con ngõ chằng chịt mà thông suốt khắp nơi.

Đi đến một căn dân trạch bỏ hoang đã lâu, hắn liếc quanh không thấy ai theo dõi mới đẩy cửa bước vào.

Hầu Tiểu An nghe động tĩnh, từ ô cửa sổ thủng lỗ chỗ nhìn ra ngoài một cái rồi vội vàng chạy ra đón:

“Nhị ca!”

Tiêu Lệ tháo đấu lạp xuống, lộ ra gương mặt tuy có phần tái nhợt nhưng vẫn tuấn tú. Hắn đưa bánh bao cho Tiểu An, nói:

“Mang vào cùng mẫu thân ta và mọi người ăn đi.”

Căn nhà này tàn tạ vô cùng, xà ngang trên mái từng gãy một cây. Vì nhiều năm không có người ở, mái tranh thủng mấy lỗ lớn, ngẩng đầu liền có thể nhìn thấy trời, gió lạnh rít qua những lỗ hổng ấy tràn vào, trong nhà hầu như chẳng ấm hơn ngoài bao nhiêu.

Đây là phế trạch nhà Hầu Tiểu An.

Vì vị trí hẻo lánh, lại lâu năm không tu sửa, sau khi người nhà hắn qua đời, bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền, nên hắn giữ lại làm chút kỷ niệm.

Chỉ là nhà lâu không người ở, không còn nhân khí nuôi dưỡng, mấy năm nay tường bên đã đổ mấy mảng, sân viện cùng mái nhà cỏ dại mọc um tùm, đến cả bọn khất cái cũng chẳng chọn nơi này làm ổ.

Từ bên ngoài nhìn vào, căn nhà này vốn dĩ cũng chẳng thể giấu được người.

Hầu Tiểu An từ đêm qua bị gọi dậy đến giờ, lòng vẫn treo lơ lửng. Hắn nhận lấy bánh, hỏi:

“Nhị ca còn huynh thì sao?”

Tiêu Lệ đội lại đấu lạp, nói:

“Ta còn có việc.”

Tấm ván miệng hầm lót rơm trong phòng bỗng bị người từ dưới chống lên. Tiêu Huệ Nương thò nửa người khỏi cửa hầm, mắt đỏ hoe gọi hắn:

“Hoan Nhi!”

Tiêu Lệ nghe mà lòng chợt se lại, ngẩng đầu miễn cưỡng nở một nụ cười, giả vờ như không có chuyện gì, gọi một tiếng:

“— Nương.”

Tiêu Huệ Nương nghẹn ngào hỏi:

“Con đi đâu? A Ngư đâu? Rốt cuộc là gây ra họa gì? Nếu là vì số tiền trước kia, chúng ta đem nhà đi cầm, cộng thêm chút tiền mấy năm nay nương dành dụm cho con, trả được bao nhiêu thì trả bấy nhiêu.”

Mấy vị can nương của hắn cũng ló đầu ra, liên thanh nói:

“Phải đó, A Hoan! Chúng ta cũng có ít tiền riêng, tuy không bằng số con chuộc thân cho chúng ta khi trước, nhưng ứng cứu lúc nguy cấp vẫn được. Con có chuyện gì, cả nhà cùng gánh, nào có cửa ải nào không vượt qua được!”

Hầu Tiểu An nghe vậy, những cảm xúc dồn nén nơi lồng ngực đều trào lên. Hắn dùng tay áo quệt mắt:

“Đúng vậy! Ta cũng có tiền, tiền của ta là của Nhị ca. Nhị ca bảo một tiếng, ta lập tức về lấy.”

Tiêu Lệ khẽ cúi đầu, may nhờ vành đấu lạp rộng che khuất, mới giấu được thần sắc thoáng qua trên mặt. Hắn lặng đi một lát, rồi như thường ngày nở nụ cười lười nhác:

“Không phải chuyện tiền bạc. A Ngư cũng không sao, các người đừng lo. Qua đêm nay sẽ ổn thôi.”

Hắn nhìn Tiêu Huệ Nương lần cuối:

“Nương, bánh bao mua nhân thịt kho người thích nhất, còn nóng, mau ăn đi.”

Nói xong, hắn chỉnh lại đấu lạp, cất bước ra ngoài.

Tiêu Huệ Nương càng thêm bất an, nước mắt lập tức tuôn rơi, hướng theo bóng lưng hắn gọi lớn:

“Hoan Nhi!”

Lần này Tiêu Lệ không quay đầu lại.

Hầu Tiểu An tiễn hắn đến tận cổng viện, mắt ngấn lệ gọi:

“Nhị ca…”

Tiêu Lệ dừng chân, giơ tay như muốn vỗ đầu Hầu Tiểu An như mọi lần, nhưng khi hạ xuống lại chần chừ một thoáng, đổi thành vỗ lên vai:

“Thay Nhị ca chăm sóc tốt cho nương.”

Hầu Tiểu An mơ hồ đoán chuyện này có liên quan đến vụ việc riêng mà hắn nhận từ Đông gia, lại lúng túng lau nước mắt, gật đầu:

“Huynh và A Ngư tỷ nhất định phải bình an trở về.”

Tiêu Lệ trầm mặc một nhịp, lại vỗ vai hắn:

“Ắt nhiên.”

Tiêu Lệ khép cửa lại, sải bước rời đi. Ngẩng nhìn bầu trời xám xịt mây giăng, trong đáy mắt đen thẳm bị gió lạnh gào rít xé ra từng luồng sát khí lạnh lẽo.

Lời trước khi Ôn Du chia nhau hành động vẫn còn văng vẳng bên tai hắn:

“Hoắc Khôn đang giám sát chặt chẽ Châu mục phủ, kẻ thường tất không thể tới gần. Hai nhà Hàn, Hà tranh chấp, Từ gia ắt chẳng bỏ qua cơ hội ngư ông đắc lợi. Ta sẽ lấy nửa quyển sổ sách làm mồi, dụ Từ gia đưa ta vào Châu mục phủ bẩm báo việc này, như thế có thể tránh tai mắt Hoắc Khôn.”

“Nhưng trước khi Châu mục điều binh, ngài nhất định phải giữ chân Hoắc Khôn, khiến hắn tin rằng sổ sách và thư tín đều còn trong tay ngài. Bằng không mọi việc sẽ đổ sông đổ biển.”

Đường đến và đường lui đều đã bị phong tuyết hung bạo vùi lấp.

Tuyết nghiêng nghiêng quất lên mặt Tiêu Lệ, để lại vệt ướt lạnh. Hắn giơ tay kéo cao khăn vải che kín nửa khuôn mặt, rút từ đống củi ra cây sài đao đã giấu sẵn, một mình bước vào màn gió tuyết hỗn độn.

“Con mẹ nó! Tên họ Tiêu đó mang theo bà nương bệnh tật, rốt cuộc có thể trốn đi đâu được!”

Mấy tên lưu manh của đổ phường từ đêm qua đã theo quan binh lùng sục khắp nơi, giờ kẻ nào cũng mệt rã rời. Chúng tụ lại ở góc chợ sớm phía tây thành, ngồi xổm thành vòng tròn, gặm bánh nướng mới mua.

Một tên liếc đám quan binh đang đứng ăn triêu thực cách đó không xa, càu nhàu:

“Năm mới cái quỷ gì chứ! Mồng Một đầu năm mà bị đám quan gia sai bảo như chó, chạy đông chạy tây, đến bữa sáng cũng phải tự móc tiền túi!”

Kẻ khác cũng nhìn theo, đầy bụng uất ức:

“Đổ phường đã bị niêm phong, còn biết làm sao?”

Chúng bị phái theo quan binh nhận diện, còn những huynh đệ khác thì bị lệnh canh giữ bốn cửa thành lớn, phàm ai xuất thành đều phải qua mắt chúng nhận diện, không phải mẫu tử Tiêu Lệ mới cho đi.

Tên nhỏ tuổi nhất cắn bánh, rầu rĩ nói:

“Tiêu ca chẳng qua chỉ giết Hồ Tiên Bách thôi mà? Tám chín phần còn là do Đông gia sai đi. Sao giờ Đông gia lại bắt chúng ta theo quan phủ truy bắt huynh ấy?”

Người bên cạnh vội liếc đám quan binh phía sau một cái, đập lên đầu hắn một cái, hạ giọng:

“Còn Tiêu ca Tiêu ca nữa! Không muốn giữ đầu à? Đừng tưởng ngươi thân với Hầu Tiểu An thì người ta cũng là ca của ngươi!”

Tên bị đánh ôm đầu, không dám hé răng.

Kẻ vừa nói lại liếc phía sau, làm thủ thế gọi mọi người xích lại gần, thì thào:

“Ta nghe đám quan binh nhắc tới sổ sách gì đó. Tám phần là sổ của Đông gia còn trong tay Tiêu Lệ. Quan phủ muốn mượn cơ hội này nắm thóp Đông gia. Đông gia bỏ xe giữ tướng, đành phải bỏ Tiêu Lệ thôi.”

Lời này khiến mấy tên lưu manh lạnh sống lưng.

Đám quan binh bên kia ăn xong, thấy chúng tụ lại một chỗ liền quát:

“Lười biếng cái gì! Mau đứng dậy tiếp tục lục soát!”

Tên tiết lộ bí mật nghe tiếng, vội nuốt hết miếng bánh, đứng lên nói:

“Thôi, dù khổ dù mệt cũng chỉ còn mấy con hẻm cũ trong ổ ăn mày phía tây thành chưa lục soát. Hôm nay bốn cửa thành canh phòng nghiêm ngặt, mẫu tử họ Tiêu tám phần trốn ở đó. Chẳng lẽ còn có thể bay lên trời hay chui xuống đất?”

Hắn vừa dứt lời, phía xa bỗng vang lên tiếng vó ngựa.

Mấy tên lưu manh nhìn theo, thấy một tên quan binh trên ngựa giật cương, quát lớn:

“Phạm nhân ở phía Nam thành môn! Mau tới vây bắt!”

Quan binh đang lục soát nghe vậy liền xách đao chạy thẳng về phía Nam thành môn.

Mấy tên lưu manh sững lại tại chỗ. Một tên ngoái nhìn con hẻm cũ phía trước, lẩm bẩm:

“Sao vừa lục soát tới đây, họ Tiêu đã lộ diện rồi?”

Hẻm nhỏ chật hẹp, tuyết bị giẫm tan trộn cùng bùn đất tích tụ lâu ngày, chốc lát đã thành một mảnh lầy lội.

Trên mái hiên, băng trụ lủng lẳng một giọt nước sắp rơi, phản chiếu nửa vầng nhật ảnh nhạt nhòa.

Bên dưới, bóng người trong hẻm rối loạn, bóng đao kiếm giao nhau cũng rối loạn.

Quan binh như vô tận tràn vào con hẻm cụt ấy, trên đất đã ngã la liệt một đống người.

Tiêu Lệ nghiêng đầu tránh lưỡi đao bổ xuống, chộp lấy cổ tay đối phương thuận thế vặn mạnh. Trong tiếng kêu thảm, hắn dùng chuôi sài đao nện vào gáy kẻ kia. Tên đó lảo đảo chúi về phía trước, va vào đám người đang xông tới ở đầu hẻm, ngã nhào thành một đống.

Hắn nắm chặt sài đao còn nhỏ máu, th* d*c, dùng vải buộc chặt cán đao vào tay mình hơn nữa.

Quan binh đã lục soát tới khu hẻm cũ phía tây thành, Tiêu Huệ Nương bọn họ đang ẩn ở đó. Tiêu Lệ không dám đánh cược, chỉ có thể hiện thân ở Nam thành môn, dẫn toàn bộ quan binh truy bắt về phía này.

Hắn ánh mắt hung lệ nhìn đám quan binh vẫn đang tràn tới phía trước, cười lạnh:

“Người là Hàn Đường Tông bảo ta giết, sổ sách cũng do hắn sai ta lấy. Ta chẳng qua đòi hắn một khoản bịt miệng. Oan có đầu nợ có chủ, các vị quan gia, người các ngươi nên bắt, chẳng phải là Hàn Đường Tông sao?”

Không ai đáp lời.

Quan binh chặn ở đầu hẻm đã nếm qua sự lợi hại của hắn, không dám xông lên liều lĩnh nữa, mà như vây bắt mãnh thú, toan hao mòn thể lực của hắn.

Khoảnh khắc giọt nước trên băng trụ rơi xuống, quan binh trong hẻm cũng nhân cơ hội, vung đao lại đánh tới.

Lưỡi đao sắc mỏng chém vỡ giọt nước, mũi đao lạnh buốt trong chớp mắt đã áp sát mặt hắn. Tiêu Lệ nâng sài đao đỡ lấy, binh khí va nhau phát ra tiếng vang chói tai.

Sức tay hắn kinh người, thể lực đã tiêu hao đến mức này mà vẫn có thể dùng cánh tay kia ép lên sống đao, gầm lên một tiếng đẩy lùi tên tiểu kỳ mấy bước, một cước đá văng hắn xuống cống quan tích đầy nước bẩn. Hắn lại ngẩng mắt nhìn đám quan binh phía trước, máu thấm nơi trán, cuồng ngạo quát:

“Lên đi!”

Quả thực tựa một con sói dữ.

Ngoài hẻm.

Thân binh Hoắc gia đến chờ tin tức thấy lại có binh tốt bị khiêng ra khỏi hẻm, nghe tiếng gầm kia, hỏi:

“Vẫn chưa bắt được người sao?”

Tên tiểu kỳ dẫn binh cũng uất nghẹn, tra đao lên yên ngựa, nói:

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

 

“Thằng nhãi đó gian xảo lắm. Trên người hắn chỉ mang nửa quyển sổ, ném ra làm thẻ mặc cả. Nửa còn lại cùng thứ tướng quân cần đã bị hắn giấu đi, còn nói phải chuẩn bị xe đưa hắn xuất thành mới chịu nói nơi cất giấu.”

Hắn bực bội nói:

“Thứ tướng quân cần vẫn chưa tìm được, buộc phải giữ hắn sống.”

Thân binh Hoắc gia nghe vậy, có phần bất ngờ:

“Đầu óc cũng lanh lợi đấy.”

Tên tiểu kỳ nhìn sắc trời, bực bội xoay xoay khuỷu tay:

“Nếu không phải lão tử không giỏi cung tiễn, điều cung binh lại sợ kinh động đến bên Châu mục phủ, thì nào để hắn ngông cuồng đến giờ.”

Thân binh Hoắc gia nói:

“Ngươi cứ lấy cung đến đây.”

Tiểu kỳ liếc hắn một cái, bỗng bật cười, vỗ mạnh lên giáp vai hắn:

“Suýt nữa quên mất, các ngươi theo bên tướng quân, cưỡi ngựa bắn cung đều tinh thông!”

Châu mục phủ.

Gió lạnh đưa tới từng tràng pháo nổ, cũng lay động bức rèm trúc mảnh che gió nơi hành lang.

Ôn Du ngẩng nhìn màn trời xa xa, khẽ khép lòng bàn tay lại.

Đã giờ Thìn năm khắc.

Đêm qua nàng tính toán, sau khi vào Châu mục phủ bẩm báo việc này, lại điều động binh mã, ít nhất cũng phải đến giờ Tị ba khắc.

Không biết phía Tiêu Lệ thế nào rồi. Chỉ mong Hoắc Khôn bị nửa quyển sổ kia kìm chân, để hắn có thể thành công kéo dài thời gian, cho bên Châu mục ra tay trước.

Dẫu nghĩ như vậy, lòng nàng vẫn trĩu nặng, biết đó chỉ là một niềm mong mỏi xa vời.

“Rốt cuộc tên thật của nàng là gì?”

Trong đầu vang lên câu hỏi hắn hỏi trước lúc rời đi. Ôn Du chợt thấy ngực nghẹn lại, sinh ra mấy phần hối hận.

Khi ấy nàng đã đáp thế nào?

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Ôn Du không biết.

Nhưng chỉ cần thi thể hắn chưa bị khiêng đến trước mặt nàng, chỉ cần Ung Châu thành chưa đổi chủ, trước khi bụi trần lắng xuống, thì vẫn đáng để dốc hết thảy mà đánh cược một phen.

Từ phu nhân ôm lò sưởi tay cũng đang chờ bên ngoài, đợi Châu mục phu nhân triệu kiến. Bị gió lạnh thốc qua, bà khẽ khép chặt chiếc áo choàng da điêu trên vai.

Bà liếc nhìn nữ tử trẻ tuổi bên cạnh – kẻ đã thay y phục tỳ nữ của mình. Tuy búi tóc vòng, nhưng vẫn không hề giống một hạ nhân.

Đôi mắt trầm tĩnh như mặt nước kia khi nhìn người khác, vô thức khiến người ta cảm thấy mình thấp hơn nàng một bậc.

Giờ phút này nàng tuy đang xuất thần, song lưng vai khẽ thẳng, đường cong tự nhiên không hề cứng đờ, phong thái ấy thậm chí còn đẹp hơn cả trong tranh mỹ nữ.

Trong lòng Từ phu nhân bắt đầu cân nhắc lai lịch của nàng – có thể nắm được sổ sách của Hàn gia, lại lấy đó làm thẻ mặc cả, nhờ bà đưa đến Châu mục phủ để gặp Châu mục phu nhân một lần.

Bà thầm tính toán, nghĩ rằng nữ tử này hẳn có tư thù với Hàn gia, muốn nhờ Châu mục phu nhân chủ trì công đạo?

Hàn gia sụp đổ, bà đương nhiên vui mừng. Chỉ là nếu nữ tử này mạo muội cầu xin chuyện đại nghịch bất đạo gì đó, bà – kẻ làm trung gian – e rằng cũng khó tránh khỏi bị ghét lây.

Nghĩ vậy, Từ phu nhân hạ giọng nói:

“Ta thành tâm hợp tác với cô nương, đã đưa cô nương tới đây. Cô nương chớ để Từ gia ta rước họa vào thân.”

Ôn Du hoàn hồn, thu liễm tâm tư, ánh mắt xuyên qua khe rèm trúc nhìn ra đám nô bộc đang quét dọn trong sân, ôn hòa đáp:

“Phu nhân yên tâm. Sau hôm nay, thương gia ở Ung thành, e rằng sẽ phải lấy Từ gia làm đầu.”

Lời này khiến tim Từ phu nhân khẽ giật. Nhưng chưa kịp hỏi thêm, một tỳ nữ khoác áo bán tay màu kim quất đã vén rèm gọi:

“Phu nhân vừa thức dậy, mời Từ phu nhân vào.”

Từ phu nhân đành nuốt lại lời, dẫn Ôn Du bước vào. Khi lướt qua tỳ nữ kia, bà kín đáo nhét một túi thơm thêu tinh xảo vào tay nàng ta, trên gương mặt trắng mập vẽ hai hàng mày cong cong, nụ cười hòa nhã:

“Làm phiền cô nương.”

Tỳ nữ nhận lấy, vẫn chỉ mỉm cười nhạt, vén rèm để hai người vào.

Trong phòng đốt địa long, vừa bước qua cửa, hơi ấm đã ùa tới. Từ phu nhân tháo áo choàng trên vai, lập tức có tỳ nữ bên trong đón lấy đem đi hong khô.

Bà lại mỉm cười nói một tiếng “Làm phiền”, từ khi vào Châu mục phủ, bà tựa như khối bột mềm, gặp ai cũng khách khí, mặt mang ba phần ý cười.

Sau rèm châu, đã có thể thấy một bóng người đoan trang ngồi sau án tử đàn hương. Bà cầm que gỗ cháy ngọn lửa nhỏ, tự tay châm hương vào lư hương Bác Sơn, ôn hòa cất tiếng:

“Nghe nói Từ phu nhân sáng sớm đã đến phủ chúc Tết, thật có lòng.”

Từ phu nhân vội cười đáp:

“Thiếp nhân dịp đầu năm tới phủ phu nhân, cũng là muốn dính chút cát khí.”

Châu mục phu nhân vốn biết bà khéo ăn nói, nghe vậy chỉ cười nhạt, sai tỳ nữ ban tọa.

Sau khi Từ phu nhân ngồi xuống, ra hiệu cho Ôn Du bưng chiếc hộp gấm đựng quạt tiến lên, nhân đó giới thiệu nàng:

“Vừa hay mấy hôm trước thiếp gặp một tú nương tinh thông Tô tú ở Ngõa Thị, biết phu nhân yêu thích bức ‘Ngọc Đường Mẫu Đơn Đồ’ của Từ Hy, nên đặc ý cho nàng ấy thêu một phiến quạt Ngọc Đường Mẫu Đơn, miễn cưỡng làm lễ mọn dâng phu nhân.”

Bà nói là “miễn cưỡng”, nhưng Ngọc Đường Mẫu Đơn của danh họa tiền triều Từ Hy, người ngoài mô phỏng đã khó giữ được một hai phần hoa vận, huống chi là thêu.

Mà Tô tú vốn nổi danh sắc màu tươi sáng, mũi thêu linh động, vật thêu sống động như thật.

Châu mục phu nhân vì thế cũng dấy lên mấy phần hứng thú. Bà khẽ “Ồ” một tiếng, vung tay dập tắt ngọn lửa nhỏ trên que gỗ:

“Mang lại đây cho ta xem.”

Ôn Du đỡ hộp quà dẹt kia mở ra một phần, giao cho tỳ nữ tiến lên nhận lấy.

Tỳ nữ thấy nàng che mặt bằng sa mỏng, đáy mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên. Nhưng nàng là tỳ nữ của Từ phu nhân, chủ nhân còn chưa nói gì, tự nhiên không đến lượt một kẻ làm hạ nhân xen vào. Nàng chỉ bưng hộp, vén rèm châu, quỳ dâng lên trước mặt Châu mục phu nhân.

Châu mục phu nhân cúi mắt liếc qua, vốn chỉ là nhìn qua loa, nhưng khi ánh mắt chạm vào hoa văn mẫu đơn trên phiến quạt, liền ngưng lại.

Thế hoa, đường lá, thần vận… lại giống hệt chân tích “Ngọc Đường Mẫu Đơn Đồ”!

Tay bà vốn đang nâng chén trà định uống, lúc này cũng vội đặt xuống. Ngón tay như ngọc được dưỡng kỹ khẽ vuốt lên bề mặt thêu hơi nổi, kinh ngạc đến tột cùng:

“Thật sự… là thêu sao?”

Từ phu nhân thấy bà yêu thích, lòng càng thêm vững dạ, đúng lúc nói:

“Thiếp nghĩ đã làm quạt thì hai mặt đều nên có thêu mới đẹp. Vừa hay tú nương kia cũng biết song diện Tô tú, nên bảo nàng thêu cả hai mặt.”

Châu mục phu nhân nghe vậy liền nâng quạt lên. Nhưng còn chưa kịp xem kỹ mặt sau, đã thấy dưới phiến quạt đè một tờ tín tiên.

Châu mục phu nhân hơi nhíu mày, nhìn ra ngoài rèm châu về phía Từ phu nhân và tỳ nữ của bà. Từ phu nhân vẫn mỉm cười hòa nhã, còn tỳ nữ che mặt kia, đôi mắt đen tựa mực nhuộm hồ băng đang nhìn thẳng về phía Châu mục phu nhân.

Châu mục phu nhân chỉ cảm thấy khí độ của tỳ nữ ấy, ngay cả nhiều quý nữ cũng không sánh bằng. Bà như hiểu ra điều gì, liền mở tờ thư trong hộp.

Xem xong, đến cả chiếc hộp gấm đặt trên gối cũng không giữ nổi, rơi xuống đất.

“Phu nhân!”

Đám tỳ nữ phía dưới hoảng hốt, vội tiến lên, nhưng Ôn Du đã vén rèm bước vào trước một bước, dùng tay áo che tờ thư, đỡ lấy Châu mục phu nhân.

Tỳ nữ thân cận bên cạnh Châu mục phu nhân chưa từng thấy một “tỳ nữ” nào vô lễ đến vậy. Nàng ta đang định quát mắng, thì đã nghe Ôn Du nói:

“Mau đi thỉnh Châu mục đại nhân tới đây, nói phu nhân đột nhiên ngất xỉu. Đồng thời sai người đi mời phủ y.”

Khi nói những lời ấy, ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh nhìn thẳng Châu mục phu nhân, tay siết chặt lấy bàn tay mềm mại đang dần lạnh đi của bà.

“Láo xược! Chính các ngươi dâng vật kinh hãi phu nhân, còn dám chạm vào người!” Tỳ nữ thân cận của Châu mục phu nhân vì hộ chủ, làm bộ muốn đẩy Ôn Du ra.

Nhưng bị Châu mục phu nhân quát ngăn lại. Bà tựa vào gối nghênh, gần như không thở nổi, dung nhan trắng bệch. Chỉ ngơ ngác nhìn Ôn Du, dường như từ sự trấn định của nàng mà tìm được một điểm chống đỡ. Châu mục phu nhân yếu ớt dặn dò:

“Cứ làm theo lời nàng ấy. Chớ được lộ tiếng động. Đi mời phủ quân, nói ta bệnh rồi.”

Đám tỳ nữ bên dưới đều kinh ngạc:

“Phu nhân!”

Từ phu nhân cũng bị biến cố đột ngột làm cho hoảng sợ. Chỉ trong chốc lát, lưng bà đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nhất thời không biết nên vội vàng phủi sạch quan hệ với Ôn Du, hay nói gì đó để trấn an Châu mục phu nhân.

Châu mục phu nhân thấy đám tỳ nữ còn đứng sững, lòng nóng như lửa đốt, quát:

“Còn không mau đi!”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Có phải phu nhân sáng nay chưa dùng triêu thực, khí huyết hư nhược nên mới ngất đi chăng? Hay sai nhà bếp hâm một chung canh ngọt mang tới?”

Tỳ nữ nghe vậy cũng thấy có lý, vội sai người xuống bếp lấy canh, nhưng trong lòng vẫn hồ nghi vì thái độ của phu nhân đối với “tỳ nữ” kia.

Chưa kịp nghĩ nhiều, lại nghe Châu mục phu nhân nói:

“Ta mệt lắm, không tiếp đãi được Từ phu nhân. Mời Từ phu nhân sang thiên sảnh dùng trà điểm. Ta cùng tỳ nữ của ngươi hữu duyên, muốn giữ nàng lại nói chuyện một lát.”

Từ phu nhân nào dám không thuận, liên thanh bảo phu nhân hãy nghỉ ngơi cho tốt. Theo tỳ nữ dẫn đường ra ngoài, bà vẫn thấy quái lạ.

Phiến quạt kia bà đã xem qua, tuyệt không có vấn đề. Cớ sao Châu mục phu nhân xem xong lại kinh hãi đến vậy, mà lại chẳng hề trách cứ nữ tử kia?

Huống hồ vừa rồi… rõ ràng là nữ tử ấy đang dạy Châu mục phu nhân phải làm gì.

Giả bệnh gọi Ung Châu mục tới, lại dặn chớ lộ tin tức — đây rõ ràng là muốn che mắt người ngoài, phòng tin tức rò rỉ…

Ngay cả việc mình bị mời sang thiên sảnh dùng trà điểm, e rằng cũng là một dạng tạm giữ.

Trong lòng Từ phu nhân bỗng lạnh toát, móng tay được chăm chút kỹ càng siết chặt lò sưởi.

—— Rõ ràng là có đại sự sắp xảy ra.

Trong phòng.

Tỳ nữ thân cận của Châu mục phu nhân lui ra ngoài, vẫn không yên tâm nhìn Ôn Du một cái, nói:

“Phu nhân, nô tỳ chờ ngoài cửa. Phu nhân có việc, chỉ cần gọi một tiếng.”

Châu mục phu nhân khẽ gật đầu, nàng ta mới khép cửa lui ra.

Bốn phía không còn ai khác, Châu mục phu nhân mới nhìn nữ tử che mặt trước mắt, trong mắt ngấn lệ, hỏi:

“Phong thư này… cô nương từ đâu có được?”

Ôn Du đáp:

“Từ Tào vận Hà gia.”

Nghe câu trả lời ấy, sắc mặt Châu mục phu nhân lại thêm vài phần xám xịt, nước mắt thấm ướt tóc mai:

“Phu quân ta chỉ là một văn thần, làm sao đấu nổi với võ phu kia?”

Ôn Du siết chặt tay bà, chỉ nói:

“Tranh chấp binh gia, không phải chỉ là đấu sức của võ phu. Chỉ cần điều binh bố phòng trước Hoắc Khôn một bước, hươu chết về tay ai, còn chưa biết được.”

Châu mục phu nhân nghe vậy, càng ngơ ngẩn nhìn Ôn Du:

“Dám hỏi… cô nương là người phương nào?”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Nàng nói:

“Ta họ Ôn.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận