Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 34: “Hạm Dương tự chui đầu vào lưới ư?”.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Gần đến chính ngọ, xa giá của Ôn Du đến Thông Thành.

Ngoài cửa thành, việc kiểm tra các thương đội ra vào vô cùng nghiêm ngặt. Đoàn xe hơn ba mươi người của Ôn Du xếp cuối hàng, chờ các thương đội phía trước bị tra xét. Một hộ vệ xuất thân trinh sát quân đội đã đi trước dò la tin tức nơi cổng thành.

Chốc lát sau, hắn quay lại, ghé gần xe ngựa của Ôn Du, vừa quan sát động tĩnh xung quanh qua khe cửa sổ, vừa nhỏ giọng nói:

“Quý chủ, quan đạo từ Thông Thành đến Lan Thành vì mưa tuyết nhiều ngày mà sạt lở. Quan phủ địa phương đang phái người khai thông dọn dẹp, e rằng chúng ta phải chờ ở Thông Châu này ít nhất hai ngày. Nhưng tại cổng thành có dán cáo thị chiêu mộ hiền tài, nói sẽ phái người đến Bình Châu phò tá người. Sau khi vào thành, chúng ta có nên tiếp xúc với họ chăng?”

Suốt đường xuôi nam, trời ẩm lạnh, buốt thấu xương. Ôn Du khoác đại cừu trên vai, ôm lò sưởi tay. Nghe vậy, đôi mắt đang khép hờ vẫn không mở, chỉ nói:

“Thương đội bình thường nên làm gì, các ngươi cứ làm nấy. Việc khác chớ để tâm.”

Hộ vệ chần chừ:

“Đường nam hạ hiểm trở trùng trùng. Nếu ở Thông Thành có thể tăng thêm nhân thủ, ắt càng bảo hộ quý chủ chu toàn.”

Mi dài Ôn Du khẽ nâng, đôi mắt đen tựa ngọc huyền tĩnh lặng lạnh lùng:

“Nếu đây là mồi nhử dụ chúng ta mắc câu thì sao?”

Bài thời văn nàng phê phán Bùi Tụng đã phát ra, mục đích là để thiên hạ biết Ôn thị vẫn còn người, đồng thời triệu tập cựu bộ. Như vậy, khi nàng đến Nam Trần thương nghị mượn binh, phần thắng sẽ thêm một phần.

Nhưng giang sơn đã tan nát đến mức này, còn được bao nhiêu người trung thành với Ôn thị?

Thuở trước phụ vương bị vây ở Phụng Dương, song vẫn chưa phân thắng bại cùng Bùi Tụng. Các nàng lại mang danh hoàng thất, nên quần hùng thiên hạ không dám tùy tiện đứng về phe nào.

Giờ đây, Ôn thị bị tàn sát chỉ còn nàng và Tiểu A Nhân được tẩu tẩu liều mình che chở.

Việc nàng tự bộc lộ hành tung nam hạ, chỉ khiến nhiều châu phủ muốn bắt nàng dâng cho Bùi Tụng làm lễ ra mắt, hoặc mượn nàng hiệu triệu cựu bộ của phụ vương, chen chân vào cục diện tranh thiên hạ.

Người của Bùi Tụng tuy không đuổi kịp nàng, nhưng trước khi đến Bình Châu, nàng tuyệt không dám tùy tiện tin bất cứ châu phủ nào treo cờ “hiệu trung Đại Lương”.

Hộ vệ nghe vậy, hổ thẹn nói:

“Quý chủ suy xét chu toàn, là thuộc hạ l* m*ng.”

Ôn Du chỉ đáp:

“Đường nam còn dài, mọi sự đều phải cẩn trọng.”

Hộ vệ lui xuống.

Ngoài quan đạo xa xa, lại có một đoàn xe khác tiến đến. Nhưng họ không xếp hàng, mà trực tiếp thúc ngựa tới cổng thành, trình cho quan binh trông giữ một văn thư gì đó, rồi đường hoàng vào thành.

Thương đội phía sau bất mãn kêu lên:

“Đó là xe nhà ai? Mọi người đều xếp hàng ở đây, sao họ lại vào thẳng được?”

Có người nhận ra huy hiệu trên xe:

“Nhìn giống xe của Phùng gia Lạc Đô.”

Nghe hai chữ “Lạc Đô”, Ôn Du không khỏi để tâm thêm vài phần, thầm thấy lạ. Phùng gia Lạc Đô vốn gốc Thái Nguyên, nếu không muốn quy thuận Bùi Tụng thì cũng nên chạy về phương bắc nương nhờ Sóc Biên hầu, sao lại xuôi nam?

Chợt nghe trong đám thương nhân có kẻ hiểu nội tình nói:

“Đâu còn Phùng gia Lạc Đô nữa. Sau khi Bùi Tụng đánh vào Lạc Đô, Lưu gia, Triệu gia, Phùng gia, còn cả phe Ngao đảng trước kia, hễ ai có chút dây mơ rễ má với họ đều bị hắn giết sạch. Những thiên kim tiểu thư, cáo mệnh phu nhân cao quý ấy, đêm trước còn khóc lóc bị lôi vào trướng loạn quân, sáng hôm sau đã bị quấn chiếu ném ra bãi tha ma. Đoàn vừa vào thành kia, ước chừng là nữ nhi Phùng gia năm xưa xuất giá sang Thanh Hà, may không ở Lạc Đô nên thoát một kiếp.”

Người khác nghe kết cục của đám quý tộc Lạc Đô đều thở dài thương cảm. Ôn Du lại cúi mắt trầm tư.

Thủ đoạn của Bùi Tụng tàn độc như vậy, không chỉ diệt tận Ôn thị hoàng tộc, mà còn giết sạch Lưu, Phùng, Triệu cùng phe Ngao đảng, thậm chí tru di đến ngoài ngũ phục. Lẽ nào hắn có thâm cừu đại hận gì với mấy đại tộc ấy?

Phùng gia và phe Ngao đảng vốn còn có danh vọng trong triều. Nhưng Lưu gia và Triệu gia đã sa sút nhiều năm, chỉ còn hư danh hầu tước nơi kinh thành, bình nhật ít khi lộ diện, nói gì đến kết thù với hắn?

Huống chi khi còn làm chó săn cho phe Ngao đảng, phụ huynh nàng đã điều tra về hắn. Hắn xuất thân hàn môn, không căn cơ, toàn nhờ làm tay sai cho Ngao đảng mà từng bước nắm quyền.

Việc hắn quay giáo giết phe Ngao đảng còn có thể kể ra vài lý do. Nhưng giết sạch Lưu, Triệu hai nhà… Ôn Du nghĩ mãi vẫn không thông.

Đoàn xe đã tới lượt họ. Hộ vệ trưởng đang giao thiệp với quan binh phía trước.

Ôn Du khẽ gõ hai tiếng lên khung cửa xe.

Tên hộ vệ xuất thân trinh sát liền tiến sát hơn, hạ giọng:

“Quý chủ có gì dặn dò?”

Ôn Du nói:

“Thông Thành nhỏ hẹp. Xe ngựa của nữ nhi Phùng gia có thể vượt qua thương đội phía sau mà vào thẳng thành, ắt trong thành sẽ có nhiều lời bàn tán về Phùng gia. Ngươi vào thành rồi dò hỏi xem, Phùng gia Lạc Đô, Lưu gia, Triệu gia Lạc Đô, cùng phe Ngao đảng năm xưa, từng kết thù với những ai.”

Hộ vệ lĩnh mệnh lui đi.

Cùng lúc đó, trong Thông Thành.

Một nam tử để ria mép, dáng vẻ chủ bạ, vội vã bước vào thư phòng, gọi:

“Đại nhân!”

Tên huyện lệnh trung niên bụng phệ ngồi trong ghế vòng, ngáp dài hỏi:

“Lại bắt được mấy tên thân tùy của Hạm Dương Ông Chủ?”

Chủ bạ đáp:

“Hôm nay chỉ chiêu mộ được mấy tên thư sinh đầu đất, tiểu nhân đã đuổi đi. Nhưng lại đến một con cá lớn!”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Chủ bạ cười gượng:

“Ách… cũng không hẳn vậy. Sau khi chúng ta cho dán tin quan đạo sạt lở ở các ngã rẽ dọc đường, quả nhiên đã dẫn được không ít thương đội vào thành. Thậm chí còn có một đoàn xe là của nữ nhi Phùng gia Lạc Đô xuất giá bên ngoài. Nàng ta dường như cũng muốn đến Bình Châu nương nhờ Hạm Dương Ông Chủ!”

Tên huyện lệnh béo nghe vậy liền ngồi bật dậy, đôi mắt hí lại cười thành một đường chỉ:

 

“Tốt lắm! Theo lệ cũ, giết sạch người trong thương đội, giữ lại xe ngựa và hàng hóa! Còn nữ nhi Phùng gia kia… lưu lại mạng sống. Tư Đồ đã giết sạch chi phái Phùng gia ở Lạc Đô, nàng ta là dòng đích, ắt Tư Đồ sẽ rất thích món quà lớn này!”

Ung Châu đại lao.

Ngục đầu đã dẫn Bùi Tụng cùng hai thân vệ đến trước cửa ngục của lão già điên.

Lão già thấy người tới cũng như không, vẫn tự mình lẩm nhẩm hát, tay xé rơm mới trải bên dưới để đan châu chấu.

Ngục đầu liếc nhìn sắc mặt Bùi Tụng, dè dặt nói:

“Chính… chính là người này. Tư Đồ xem thử, có phải người ngài tìm không?”

Ánh mắt Bùi Tụng rơi xuống bộ râu tóc rối bù che kín nửa gương mặt lão, cùng y phục rách nát sờn bẩn. Đáy mắt âm trầm pha lẫn u hận. Trường đao ra khỏi vỏ, ngục đầu chỉ kịp kêu thảm một tiếng đã ôm chân ngã quỵ.

Hắn ôm bắp chân bị thương, hoàn toàn không hiểu vì sao đối phương ra tay, chỉ gào lên:

“Tư Đồ tha mạng! Tư Đồ tha mạng!”

Mũi đao Bùi Tụng nhỏ máu xuống đất. Hắn lạnh giọng hỏi:

“Những năm qua, hắn vẫn sống trong lao như vậy?”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Bùi Tụng nheo mắt:

“Tiểu tử?”

Ngục đầu như bắt được cọng rơm cứu mạng, liền tuôn hết:

“Tiểu tử ấy thuở nhỏ từng bị hạ ngục, ở đây bảy năm. Lão gia này cứ ‘Hoán nhi’ ‘Hoán nhi’ mà gọi hắn. Lúc điên quá thì che chở, lúc lại đánh đập. Sau khi ra ngục, tiểu tử ấy vẫn thường xuyên đến thăm.”

Bùi Tụng nhấc chân giẫm lên cổ họng ngục đầu, chậm rãi hỏi:

“Hắn tên gì? Nhà ở đâu?”

Ngục đầu cảm thấy nuốt cũng khó khăn, vì cầu sinh mà nói thật:

“Gọi… gọi là Tiêu Lệ. Ở đâu tiểu nhân không rõ, chỉ biết gần đây vừa làm phủ vệ ở Châu mục phủ.”

“Tiêu —— Lệ?”

Bùi Tụng chậm rãi nhắc lại hai chữ ấy.

Chân hắn tăng lực.

Một tiếng “rắc” vang lên, xương cổ gãy nát. Ngục đầu trợn trừng mắt, tắt thở.

Bùi Tụng thu chân, tựa như vừa giẫm chết một con kiến.

Hắn quay người nhìn lão già điên trong ngục vẫn lẩm nhẩm hát, tay tiếp tục đan châu chấu. Hắn ra hiệu cho thân vệ. Thân vệ hiểu ý, tháo chìa khóa bên hông ngục đầu, mở cửa ngục, rồi lặng lẽ lui ra.

Bùi Tụng bước vào, đứng trên cao nhìn lão đan rơm hồi lâu. Trong mắt dần dần đỏ ngầu, nhưng giọng lại trào ra tiếng cười lạnh:

“Thật sự điên rồi sao, Tần Di?”

Lão già điên khựng tay, lẩm bẩm:

“Tần… Di?”

Thần sắc lão bỗng trở nên vô cùng thống khổ. Con châu chấu rơm rơi xuống đất. Hai tay ôm đầu, lão tự nói với mình:

“Tần Di? Tần Di là ai?”

Trong đầu dường như lóe lên vài hình ảnh mơ hồ: chiến trường gào thét xung sát, trường kích nhuốm máu.

Nhưng ký ức nhiều hơn đã vỡ vụn thành từng mảnh, dù cố thế nào cũng không thể ghép lại.

Lão đau đớn giật tóc, ngẩng đầu gào hỏi người trước mặt. Nước mắt đục ngầu không kìm được mà rơi xuống:

“Tần Di là ai?”

Tựa như cái tên ấy chính là nguồn gốc của mọi đau khổ.

Bùi Tụng bật cười lớn, ngửa đầu lấy tay che mắt. Ánh sáng trắng từ ô cửa sổ trên cao rọi xuống, khiến người ta nhất thời không nhìn rõ thần sắc hắn. Chỉ nghe hắn nói:

“Điên rồi à? Điên cũng tốt. Chỉ tiếc… ngươi không phải điên khi biết chính tay ta hủy diệt vương triều Đại Lương mà ngươi ngu trung bảo vệ. Dù sao thì…”

“Thê tử ngươi, hài nhi ngươi, bộ hạ ngươi, cả Tần thị nhất tộc… so với Đại Lương mà ngươi trung thành, có đáng là gì?”

Câu cuối cùng gần như gầm lên. Dưới bàn tay che mắt, nước mắt đã loang lổ.

Lão già điên lại như bị k*ch th*ch dữ dội hơn. Lão ôm đầu co rúm vào góc tường, lắp bắp:

“Trinh Nương? Hoán Nhi? Chết rồi? Đều chết rồi?”

“Không! Hoán Nhi chưa chết! Chưa chết!”

Lão nhìn con châu chấu rơm rơi dưới đất, lao tới nhặt lên, lẩm bẩm:

“Hoán Nhi chưa chết. Hoán Nhi đọc sách giỏi, đánh quyền cũng giỏi…”

Lão kéo đoạn rơm còn dang dở. Con châu chấu đan được nửa thân lại bị một chiếc giày gấm giẫm lên, nghiền nát.

Bùi Tụng cười lạnh:

“Tần Hoán quả thực đã chết. Năm ấy cữu cữu mua chuộc sai dịch áp giải, dùng một đứa trẻ chết đói để đánh tráo ta ra ngoài, hắn đã chết rồi. Nay ta tên —— Bùi Tụng.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận