Mấy người không dám lưu lại trong thành quá lâu. Nhân lúc quan binh còn chưa phong tỏa cổng thành, họ thúc ngựa phi nước đại ra ngoài. Chạy liền mấy chục dặm, mới dừng lại nơi một trường đình khuất gió.
Dù đã có áo choàng quấn chặt, Ôn Du vẫn bị gió lạnh kích đến ho sù sụ.
Sầm An nhảy xuống ngựa, hỏi:
“Quý chủ vẫn ổn chứ?”
Người phía sau dường như muốn đưa tay vỗ nhẹ lưng nàng, nhưng chợt phát hiện một cánh tay mình vẫn đang siết chặt bên eo nàng. Ý thức được có phần vượt lễ, hắn khựng lại, cứng nhắc thu tay về, rồi nhảy xuống ngựa, lấy từ bên yên ngựa một túi nước da trâu đưa cho nàng, nói:
“Bên trong là nước nóng, uống một chút, có lẽ sẽ dễ chịu hơn.”
Đồng Tước thấy nam tử xa lạ đã cứu bọn họ đưa nước cho Ôn Du, theo bản năng định tìm chiếc bình nước riêng dành cho nàng trên đường chạy trốn. Nhưng sờ bên hông lại chỉ thấy trống không, mới nhớ có lẽ vì lúc trước chạy quá vội, đã bỏ quên trong miếu hoang.
Nàng khẽ động khóe môi, đang định thay Ôn Du từ chối, thì thấy Ôn Du nhận lấy túi nước, khàn giọng nói lời cảm tạ, lại quay sang Sầm An:
“Ta không sao. Đồng Tước trúng một mũi tên ở chân, vết thương của nàng ấy cần xử lý trước.”
Đồng Tước vội lắc đầu:
“Ta không sao. Bọn chúng hẳn đã bôi ma phất tán lên đầu tên, giờ chỉ thấy toàn thân tê dại, không cử động được, ngược lại cũng chẳng thấy đau.”
Trong lòng nàng lại thầm nghĩ, Ông Chủ có lẽ vì nhớ ơn cứu mạng của đối phương, lại đang lúc tình thế nguy cấp, nên mới không tiện từ chối.
Bọn họ xuất thân giang hồ, không câu nệ tiểu tiết là chuyện thường. Nhưng nàng biết thân phận Ông Chủ tôn quý, tuyệt không dám để nàng ấy như mình.
Thấy Ôn Du không mở nút túi uống nước, nàng càng tin phỏng đoán của mình là đúng, bèn hỏi:
“Vị tráng sĩ này là…”
Sầm An đang kiểm lại dược liệu mang từ Ngõa Thị về, nghe vậy định lên tiếng giới thiệu, thì Ôn Du đã nói trước:
“Là người mình. Trước đây từng có ân với ta.”
Tiêu Lệ hướng về phía Đồng Tước ôm quyền, giọng lạnh lẽo:
“Ta là Tiêu Lệ, từng được Chu đại nhân thưởng thức, làm việc trong phủ một thời gian.”
Hắn nhắc đến Chu Kính An, nghi ngờ trong lòng Đồng Tước lập tức vơi đi quá nửa. Nàng trên lưng ngựa ôm quyền đáp lễ:
“Ta là Đồng Tước.”
Sầm An gom đủ dược liệu, tiếp lời:
“Khi Tiêu huynh đệ vào phủ làm phủ vệ, chúng ta đã theo Quý chủ nam hạ, nên cô nương không nhận ra hắn cũng phải. Nhưng nếu ta nói đến người ngày đó khi giết Hoắc Khôn, một mình cản chân cả một doanh binh của Hoắc Khôn, thì hẳn cô nương còn nhớ.”
Đồng Tước lộ vẻ kinh ngạc, lại ôm quyền lần nữa:
“Hóa ra là vị nghĩa sĩ ấy. Ta từng nghe các huynh đệ đi tiếp ứng trở về nhắc tới, ai nấy đều khen Tiêu nghĩa sĩ dũng mãnh phi thường.”
Tiêu Lệ chỉ đáp:
“Quá khen.”
Vết thương do tên bắn ở chân Đồng Tước cần xử lý ngay. Sầm An đỡ nàng xuống ngựa, đưa về phía trường đình.
Đòng Tước quay đầu nói với Ôn Du:
“Quý chủ, nơi này gió lớn, trường đình kia khuất gió hơn, người sang đó nghỉ một lát?”
Ôn Du gật đầu. Nhưng nàng đang bệnh, môi tái nhợt, chẳng còn sức tự nắm yên ngựa mà nhảy xuống.
Đồng Tước đang định gắng gượng thân thể tê dại sang đỡ nàng, thì thấy thanh niên lạnh lùng kia quỳ một gối xuống đất, giọng bình thản:
“Đạp lên vai ta mà xuống.”
Ôn Du do dự thoáng chốc, rốt cuộc vẫn nắm lấy yên ngựa, xoay người qua, mượn vai rộng của hắn làm điểm tựa, nhẹ nhàng đạp xuống đất.
Đứng vững rồi, nàng nhìn người dù nửa quỳ vẫn toát ra khí thế áp bức mạnh mẽ kia, khàn giọng nói:
“Đa tạ.”
Tiêu Lệ đứng dậy, chỉ đáp:
“Phận sự mà thôi.”
Ôn Du nghe vậy, khẽ nhíu mày nhìn hắn một cái, nhưng không nói gì.
Đồng Tước từ câu nói ấy đoán ra Tiêu Lệ hẳn cũng biết thân phận của Ôn Du, trong lòng yên tâm hơn nhiều. Được Sầm An dìu vào trường đình, nàng hỏi:
“Sầm đại ca sao lại gặp Tiêu nghĩa sĩ?”
Sầm An cảm khái:
“Ta vừa mua xong thuốc ở Ngõa Thị, liền nghe tin quan binh kéo về phía miếu hoang. Trên đường quay lại, gặp Tiêu huynh đệ cũng nghe tin chạy về đó. Thế là chúng ta đoạt hai con ngựa của quan binh, kịp thời cứu người.”
Hắn áy náy nói:
“Hôm nay may nhờ Tiêu huynh đệ, nếu chỉ một mình ta, e rằng khó bảo toàn chu toàn cho Quý chủ.”
Rồi lại có phần nghi hoặc:
“Chỉ là, Tiêu huynh đệ sao cũng trùng hợp ở nơi này?”
Ôn Du ngồi trong trường đình, cũng liếc nhìn Tiêu Lệ.
Sau khi dìu nàng vào, Tiêu Lệ đã ôm đao đứng ngoài đình, nhìn về quan đạo xa xa, trầm mặc như một cây tùng già. Đến khi bị hỏi, hắn mới mở lời:
“Ung Châu… đã xảy ra biến cố.”
Sắc mặt Sầm An cũng trầm xuống:
“Chuyện đại nhân tuẫn tiết, chúng ta đã nghe…”
Tiêu Lệ lặng im một thoáng, rồi nói:
“Phu nhân cũng đi theo. Bà ở trước linh cữu của đại nhân, đập đầu vào quan tài mà chết.”
Mấy người trong đình đều biến sắc. Ôn Du nhíu mày hỏi:
“Rốt cuộc là thế nào?”
Tiêu Lệ giọng khô khốc bình tĩnh kể sơ lược chuyện hôm ấy, rồi nói thêm:
“Trên đường ta nghe tin các người bị tập kích, liền lần theo hướng quan binh truy tìm đến đây.”
Nghe tin Chu phu nhân vì không cam chịu nhục mà đập đầu vào quan tài tự vẫn, ánh mắt Ôn Du chợt lạnh đi.
Đồng Tước thì tức đến đỏ mắt, đập mạnh xuống ghế gỗ trong đình, mắng lớn:
“Một lũ súc sinh!”
Sầm An trong lòng cũng phẫn uất, nhưng lúc này đang là thời khắc then chốt để rút mũi tên khỏi chân Đồng Tước, đành nói:
“Cô nãi nãi, nhịn một chút. Nếu tổn thương đến kinh mạch, cái chân này về sau e là phế mất.”
Đồng Tước ôm hận ngồi yên tại chỗ.
Ôn Du nhìn ra ngoài đình, nơi Tiêu Lệ vẫn trầm mặc như cũ, hỏi:
“Đại nương thì sao?”
Tiêu Lệ lặng đi một hồi lâu, mới nhìn về quan đạo nơi khúc quanh sơn cốc, đáp:
“Bà hộ tống Chu phu nhân, cùng chết dưới đao Hình Liệt.”
Ôn Du chỉ thấy lòng mình lại trĩu nặng thêm mấy phần, cũng hiểu vì sao Tiêu Lệ trở nên ít lời đến vậy.
Ngày rời Ung Châu lần ấy, Tiêu Huệ Nương sợ ly biệt thêm sầu, còn chẳng dám tự mình ra tiễn nàng. Nào ngờ từ đó âm dương cách biệt.
Nàng từng nếm trải nỗi đau mất đi người chí thân, hiểu rõ mọi lời an ủi đều vô ích. Chỉ có báo thù, mới thật sự giải được mối hận trong lòng.
Ôn Du nhìn bóng lưng cao gầy, tiêu điều mà vẫn thẳng tắp ngoài trường đình, chậm rãi nói:
“Ta sẽ thay Chu phu nhân và Đại nương báo mối huyết thù này.”
Tiêu Lệ không nói hắn đã giết Hình Liệt, chỉ quay đầu nhìn thẳng vào mắt nàng. Ánh mắt như dã lang khép nửa, trầm thấp nói:
“Ta đưa nàng đến Nam Trần.”
Mặt đất lạo xạo những viên đá nhỏ khẽ rung, phía xa đã vang lên tiếng vó ngựa mơ hồ.
Sầm An băng bó xong vết thương cho Đồng Tước, áp tai xuống đất nghe ngóng một hồi, sắc mặt biến đổi:
“Ít nhất bốn năm chục kỵ binh, hẳn là truy binh! Mau đi!”
Mấy người vội vàng rời khỏi trường đình. Sầm An phải chăm sóc Đồng Tước chân bị thương, thân thể còn tê dại, nên Ôn Du vẫn cùng Tiêu Lệ cưỡi chung một ngựa.
Ngựa vừa lao ra quan đạo phía trước, nơi khúc quanh đã thấy kỵ binh đuổi đến. Bọn chúng trông thấy liền quát lớn:
“Người ở phía trước! Mau đuổi theo!”
Tiêu Lệ và Sầm An đều vung roi thúc ngựa. Nhưng mỗi con ngựa chở hai người, sức bền dần cạn, khoảng cách giữa họ và truy binh ngày càng rút ngắn.
Tiêu Lệ ngoái đầu nhìn, thấy không ít kỵ binh đã giương cung, ánh mắt trầm xuống, hét với Sầm An:
“Chúng có cung! Không được lọt vào tầm bắn!”
Nói rồi, hắn đưa một tay về phía Ôn Du sau lưng:
“Đưa tay cho ta.”
Lúc nãy lên ngựa quá vội, hắn vừa nhảy lên đã kéo nàng ngồi phía sau.
Giờ đây, gió lạnh táp vào mặt, cơn sốt cao trên người Ôn Du lại dâng lên, đầu đau như búa bổ. Giữa tiếng gió rít xé tai, nàng miễn cưỡng nghe rõ lời hắn, đặt tay lên tay hắn. Chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, thân thể đã bị kéo ngang sang phía trước, bụng đập vào cầu yên trước.
Dường như nhận ra nàng khó chịu, cánh tay rắn rỏi của hắn xuyên qua nách nàng, tay kia nắm vai nàng nhấc lên. Chỉ trong chớp mắt, Ôn Du đã ngồi vững trước ngực hắn như lúc ra khỏi thành.
Nàng quá suy yếu. Dù cố gắng giữ thẳng lưng, nhưng ngựa phi xóc nảy, vẫn không khỏi nhiều lần va vào lồng ngực người phía sau.
“Đắc tội. Quan binh có cung. Nếu nàng ở phía sau, sẽ thành bia sống.”
Hắn lên tiếng giải thích. Nhưng vì khoảng cách quá gần, Ôn Du cảm thấy âm thanh ấy như phát ra từ lồng ngực hắn, rung thẳng vào tai mình.
Biết hắn vì mình mà làm vậy, nàng khàn giọng nói lời cảm tạ.
Vừa rẽ qua một khúc cua gắt, phía trước mờ mờ hiện ra một ngã rẽ. Quan binh còn ở sau khúc quanh chưa đuổi kịp.
Sầm An đổi chỗ cho Đồng Tước lên phía trước, nhìn ngã rẽ nói:
“Ngựa của chúng ta chở hai người, sớm muộn cũng bị bắt kịp. Ta và Đồng Tước đều đã bị thương, ở cạnh Quý chủ chỉ thêm vướng bận. Chia ra mà đi còn có thể dẫn dụ một phần truy binh. Tiêu huynh đệ, an nguy của Quý chủ xin giao lại cho ngươi!”
Lại nhìn Ôn Du:
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
“Quý chủ, nếu còn mạng sống, chúng thuộc hạ sẽ đến Bình Châu tiếp tục tận trung!”
Dứt lời, hắn ném gói thuốc phong hàn đã bốc cho Ôn Du sang, rồi th*c m*nh bụng ngựa, rẽ sang con đường bên phải.
Lòng Ôn Du nghẹn lại. Những hộ vệ theo nàng nam hạ, dọc đường không biết đã chết bao nhiêu. Nàng nắm lấy cánh tay Tiêu Lệ, mắt đỏ hoe gọi lớn:
“Sầm hộ vệ! Đồng Tước!”
Đồng Tước nghẹn giọng trên lưng ngựa:
“Quý chủ bảo trọng!”
Tiêu Lệ đỡ lấy gói thuốc, lặng lẽ nhét vào túi bên yên ngựa, thu một tay ôm chặt Ôn Du để nàng không ngã, môi mím chặt, vung roi rẽ sang đường trái.
Truy binh phía sau thấy họ đều hộ tống một nữ tử chia hai hướng chạy, không do dự lâu, cũng tách làm hai đội tiếp tục truy đuổi.
Tiêu Lệ đưa Ôn Du chạy mấy dặm vẫn không cắt đuôi được. Đến khi lại qua một khúc quanh khác, hắn đột ngột ghìm cương dừng ngựa, bế Ôn Du xuống, lấy bao hành lý trên lưng ngựa, rút một cây trâm trên tóc nàng, đâm mạnh vào mông ngựa. Con ngựa đau đớn hí vang, lại lao theo quan đạo phía trước.
Hắn nắm cổ tay Ôn Du kéo về phía rừng rậm bên đường, nói:
“Đi!”
Ôn Du biết hắn làm vậy để đánh lạc hướng truy binh, liền nhấc váy cố gắng theo kịp. Nhưng nàng đang bệnh, thân thể vô cùng rã rời. Vào rừng rậm, toàn là lối hoang chưa ai đặt chân, dốc đứng liên miên, dưới chân là lớp đất mục mềm nhũn. Nàng phải hết sức cẩn thận đặt từng bước mới không ngã, lại liên tục bị cành cây quệt mặt, mắc tóc, đi vô cùng gian nan.
Dù đã cẩn thận như vậy, cổ chân nàng vẫn không biết va phải thứ gì, cơn đau sắc bén khiến nàng bật tiếng rên khẽ.
Tiêu Lệ liếc thấy bên cạnh là khúc gỗ gãy chĩa xiên, lại nhìn mép váy nàng bị xé rách, nói một câu:
“Đừng động.”
Hắn bế ngang nàng lên, đặt xuống một chỗ bằng phẳng hơn, rồi cởi ngoại bào của mình trải lên tảng đá lớn phủ rêu, đỡ nàng ngồi xuống.
Ôn Du thấy hắn nửa quỳ, nắm lấy một bên cổ chân mình. Hàng mi mỏng run lên, đầu ngón tay buông bên hông khẽ siết lại, dùng chút sức giãy chân, nhưng không thoát được.
Nàng đành khàn giọng nói lại:
“Thật sự không đáng ngại.”
Dân gian không quá câu nệ nam nữ đại phòng. Nhà nghèo khó, có khi cả nhà gom không nổi một bộ y phục lành lặn, ba mùa đi chân trần cũng chẳng hiếm.
Nhưng trong thế gia quý tộc, để lộ chân trước mặt ngoại nam vốn đã là thất lễ, huống chi còn bị chạm vào.
Chút trầy xước này, Ôn Du vẫn chịu được.
Tiêu Lệ không đáp, vén ống quần nàng lên, liền thấy tất lăng đã thấm một mảng máu đỏ sẫm.
Hắn khẽ nhíu mày:
“Khúc gỗ gãy kia dính đầy bùn mục. Nếu không xử lý sạch vết thương, e sẽ nhiễm độc mà nặng thêm.”
Ánh mắt Ôn Du lộ vẻ mệt mỏi của người đang bệnh. Nàng siết chặt đầu ngón tay, rốt cuộc không nói thêm lời nào.
Nàng lặng lẽ nhìn hắn giúp mình cởi lăng tất. Khi lớp vải ma sát vào chỗ da bị tróc, cơn đau nhói khiến hơi thở nàng gấp hơn đôi phần. Dường như hắn cũng nhận ra, tuy không ngẩng đầu, nhưng động tác chậm lại rất nhiều, trầm giọng nói:
Ôn Du cúi mắt, hai tay đặt bên người có phần luống cuống, khẽ siết chặt ngoại bào Tiêu Lệ trải dưới thân mình.
Tiêu Lệ cầm lấy túi nước, dùng răng bật nút, chậm rãi rửa sạch vết thương cho nàng bằng nước ấm. Thần sắc hắn vô cùng chuyên chú, hàng mi dài buông xuống như cánh quạ khép lại. Nhìn nghiêng càng thấy sống mũi cao thẳng, mày mắt thanh tuyển.
Ôn Du nhìn nghiêng gương mặt hắn đến xuất thần. Mãi đến khi hắn đặt hẳn chân nàng lên đầu gối mình, dùng vạt áo lau khô những giọt nước trên mu bàn chân nàng, nàng mới giật mình tỉnh lại. Gương mặt tái nhợt khẽ ửng một tầng hồng, may vốn đã vì sốt cao nên không ai nhận ra. Nàng vội rút chân về, khẽ nói:
“Không được.”
Tiêu Lệ liếc nàng một cái, nắm lấy cổ chân kéo trở lại, đặt vững trên đầu gối mình, đáp:
“Yên tâm, y phục ta giặt thường xuyên, không bẩn.”
Ôn Du khẽ mím môi nứt nẻ:
“Ta không phải ý ấy.”
Tiêu Lệ xé một mảnh nội y của mình, quấn băng vết thương cho nàng, giọng thản nhiên như không:
“Vậy thì được rồi.”
Buộc nút xong, hắn mới nói thêm một câu:
“Ân tình của mẫu thân ta với nàng, nàng đã trả đủ. Chu đại nhân từng thu nhận ta vào phủ làm hộ vệ, nàng cứ xem như ta là hộ vệ do Chu đại nhân phái đến hộ tống nàng nam hạ là được.”
Hắn đã không còn là hộ vệ Chu phủ, cũng chưa từng nhận lời phó thác của Chu Kính An. Biết nàng nam hành gặp nạn, vượt ngàn dặm tìm đến, sao có thể gộp chung một chuyện?
Nhưng những điều sâu xa hơn, nàng không dám nghĩ tiếp. Trầm mặc hồi lâu, chỉ khẽ đáp một tiếng:
“Được.”
Tiêu Lệ ngẩng đầu, nhìn thấy khối mộc ngư bội treo bên hông nàng, khẽ cười nhạt:
“Nàng vẫn luôn mang theo sao?”
Ôn Du bình thản nói:
“Ừm. Ngươi từng nói cá vượt long môn, ta xem như đeo để cầu phúc.”
Tiêu Lệ đáp:
“Những quý nhân như nàng, đeo ngọc sẽ đẹp hơn.”
Ôn Du nhìn hắn. Dung nhan trong cơn bệnh vẫn tựa ánh trăng mỏng trên mặt nước:
“Sau này đổi sang ngọc.”
Tiêu Lệ gật đầu, liếc nhìn sắc trời:
“Quan binh phát hiện ngựa bị thương, ắt sẽ lục soát dọc đường quay lại. Đi quan đạo không an toàn, chỉ có thể băng qua sơn lĩnh này để tránh. Ta cõng nàng. Nếu trước khi trời tối không ra khỏi dãy núi tìm được nhà dân, cũng phải tìm một sơn động tạm trú.”
Hắn khụy một gối xuống trước mặt nàng.
Ôn Du nhìn tấm lưng rộng trước mắt. Gió lạnh lướt qua rừng núi, cổ họng nàng lại dấy lên một trận ho. Biết mình mang bệnh, cố gắng đi cũng chẳng được bao xa, nàng im lặng giây lát, rốt cuộc vòng tay qua vai hắn, tựa người lên.
Tiêu Lệ chỉ dùng cẳng tay đỡ lấy khoeo chân nàng, không hề có nửa điểm vượt lễ, bước đi vững chãi.
Ôn Du dồn toàn bộ trọng lượng lên lưng hắn. Qua hai lớp y phục mỏng, vẫn cảm nhận rõ cơ bắp dưới thân áo khẽ chuyển động theo nhịp bước.
Nhưng nàng đã không còn tâm trí nghĩ gì khác. Đầu đau dữ dội, mi mắt trĩu nặng, thân thể lạnh lẽo, trong từng khe xương như có kim châm.
Nàng mệt mỏi tựa đầu lên tấm lưng rộng mà vững chãi ấy. Trong cơn mê man, lại cảm thấy không phải đang được người cõng đi, mà như được một con mãnh thú chở mình xuyên qua rừng sâu.
Không biết đã đi bao lâu. Nàng chỉ cảm thấy thân thể như một khối than hồng, máu trong người cháy rần rật, hốc mắt đau nhức, cổ họng khô khốc.
Mơ hồ nghe có người gọi:
“Hạm Dương, đừng ngủ.”
Người gọi nàng bằng phong hiệu “Hạm Dương” thì nhiều, mà dường như cũng rất ít. Nhất thời nàng không nhớ nổi ai sẽ dùng giọng điệu như vậy mà gọi mình.
Trong cơn mơ hồ, ý thức chợt tỉnh táo đôi phần. Khi hé mi mắt nặng trĩu, thấy tấm lưng rộng cùng gương mặt nghiêng thanh tuyển lấm tấm mồ hôi, nàng còn có chút buồn cười.
Người này sao đột nhiên lại gọi phong hiệu của mình?
Cổ họng khô rát, nàng mệt mỏi lẩm bẩm:
“Ta chưa ngủ.”
Miệng nói vậy, nhưng mí mắt lại không tự chủ được chậm rãi khép xuống.
Tiêu Lệ cảm nhận rõ thân thể trên lưng mình nóng như lửa, bàn tay đặt trên vai hắn đã không còn bao nhiêu sức lực. Nơi tim như bị một bàn tay lớn siết chặt, đau âm ỉ. Hắn không dám dừng bước lấy một khắc, mắt nhìn về phía trước, tiếp tục nói chuyện với nàng:
“Ta đã nghe lời nàng, chăm chỉ học chữ.”
Người sau lưng hồi lâu mới yếu ớt đáp:
“Biết chữ rồi tốt lắm… ngươi nhận ra được những chữ nào?”
Gió thổi lá rừng xào xạc. Tiêu Lệ nói:
“Trên dư đồ, từ Ung Châu đến Bình Châu, mỗi một con đường đi qua quận huyện nào, ta đều nhận ra tên.”
Người sau lưng tựa đầu trên vai hắn, ý thức mơ hồ hỏi:
“Thuộc cả Thiên Tự Văn rồi sao?”
Một giọt mồ hôi theo cằm hắn rơi xuống.
“Ta nhìn theo dư đồ, từng chữ một mà nhận.”
Người sau lưng lẩm bẩm:
“Cách học chữ ngốc thật… ngươi nhìn dư đồ học chữ làm gì…”
Gió rừng mỗi lúc một dữ dội. Tiêu Lệ khẽ đáp:
“Ừ, ngốc thật.”
Hắn chạy rất xa, phía sau lại lặng thinh, tựa hồ nàng đã mê man thêm lần nữa. Hắn lại gọi:
“Hạm Dương.”
Sau lưng chỉ vang lên một tiếng “Ừm?” vô cùng yếu ớt.
Tiêu Lệ muốn quay đầu nhìn nàng thế nào, nhưng nghiêng mặt chỉ cảm thấy gò má khẽ chạm phải mái tóc bên thái dương nàng, hơi lành lạnh.
Gió dường như lặng xuống.
Hắn cảm nhận sức nặng tựa mây ẩm đè trên lưng mình, nói:
“Sau này nàng có ngọc ngư bội rồi… cũng giữ lại miếng gỗ này, được không?”