Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 43: Tuyệt Lộ Thâm Lâm.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mưa dần nhỏ lại. Không còn tiếng mưa ầm ầm che lấp, những thanh âm vạch lá lau cùng bước chân cố ý hạ thấp cũng trở nên rõ rệt.

Tiêu Lệ động tác chậm dần, kéo theo Ôn Du ẩn sau một mảng lau lớn, nín thở lắng nghe động tĩnh bốn phía.

Tóc hắn nhỏ nước, ánh mắt như sói giữa đêm tối ghim chặt phía trước. Dưới lớp y bào ướt đẫm, cơ bắp vì thần kinh căng cứng mà bản năng hưng phấn, nhiệt khí bốc lên.

Song cả bãi lau dường như lặng phắc. Ngoài tiếng lá lau cọ vào nhau xào xạc khi gió thổi, không còn âm thanh nào khác.

Giọt nước trên lá rơi xuống sống đao của hắn, phát ra một tiếng “tách” khẽ. Hắn thấp giọng:

“Không đúng… Người đột nhiên biến mất hết, lẽ nào mai phục rồi?”

Ôn Du tóc đen ướt sũng dính vào cổ, càng làm đoạn cổ trắng mảnh thêm nổi bật. Gió lạnh lùa qua, cái rét như xuyên qua lớp y phục ướt mà thấm vào da thịt xương tủy. Toàn thân nàng khẽ run, chỉ giọng nói vẫn giữ được bình tĩnh:

“Có lẽ đang chờ viện binh. Có bãi lau rộng và màn đêm che chắn, quan binh tầm thường không dám xông vào sâu, chỉ chuốc lấy cái chết.”

Một tia chớp giáng xuống, lau gần và rừng xa đều trắng bệch.

Nàng nhìn về phía rừng cây vừa lại chìm vào bóng tối, sắc mặt tái nhợt:

“Chúng ta vào rừng. Bãi lau này không giấu được lâu.”

Tiêu Lệ biết nàng lạnh. Nhưng mưa đêm chưa dứt, y bào hắn cũng ướt sũng, thực không nghĩ ra cách nào sưởi ấm cho nàng. Chỉ có thể trước hết phá vòng vây đêm nay rồi tính tiếp.

Hắn khẽ đáp “Được”, nắm lấy tay nàng. Chạm vào mới hay năm ngón nàng lạnh như băng. Hắn chần chừ giây lát, rồi cố hết sức dùng bàn tay mình bao trọn tay nàng, tay kia cầm đao vạch lau, dẫn nàng tiến về phía rừng.

Nhưng lau mọc theo sườn dốc. Cuối dốc là một con suối nhỏ. Muốn sang rừng bên kia, phải lội qua dòng nước ấy.

Mưa lớn suốt đêm, nước suối dâng cao, chảy xiết.

Đến mép lau, Tiêu Lệ liếc dòng nước cuộn, sợ đá ngầm hay cành cây trôi từ thượng nguồn làm nàng vấp ngã, bèn bảo nàng trèo lên lưng mình.

Hắn dùng miêu đao dài năm thước dò độ sâu đáy suối, cõng nàng lội qua.

Đi được nửa chừng, sau lưng chợt vang tiếng xé gió. Tiêu Lệ không cần nghĩ, xoay người vung đao đỡ. Trong loạt “đinh đang” vang lên, mấy mũi nỏ đồng loạt bắn tới đều bị hắn đánh rơi xuống suối, xiên chéo vào lòng sông.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Tiêu Lệ mắng khẽ, không dám quay lưng, một tay vung đao đỡ tên, một tay cõng Ôn Du lùi về bờ bên kia.

Hắn chỉ có thể dùng một tay. Ôn Du sợ làm hắn thêm vướng bận, hai tay càng siết chặt cổ vai hắn, treo mình trên lưng, mắt dõi theo những kẻ ẩn trong lau bắn trộm, làm “đôi mắt thứ hai” nhắc hắn.

Lùi đến mép bờ, bên kia dường như đã hết tên, quan binh dứt khoát xách đao lội nước xông sang. Tiêu Lệ đặt Ôn Du xuống, lao vào chém giết, quay lưng quát:

“Nàng trốn vào lau trước!”

Hai bờ suối đều có lau cao quá đầu người. Ôn Du bám gốc lau, giẫm bùn trơn trèo lên bờ. Chưa kịp lẩn sâu, phía trước đã xông ra mấy tên cầm đao —— bọn chúng men theo thượng lưu lội sang trước.

“Tiêu Lệ!”

Nàng theo bản năng gọi tên hắn, đồng thời vốc một nắm bùn đen hôi tanh ném thẳng vào mặt bọn chúng.

Bùn ven suối đen sẫm, tanh nồng. Quan binh nghiêng đầu né tránh. Tiêu Lệ một đao chặt đứt binh khí kẻ đang quần thảo với mình, đá văng hắn xuống dòng nước xiết, rồi nhảy lên bờ vung đao ngang, máu bắn đỏ đầy lá lau.

Tên đứng xa hơn hoảng hốt lao tới định bắt Ôn Du làm con tin, bị Tiêu Lệ đè xuống bùn lau, bẻ gãy cổ họng.

Cánh tay hắn trúng một nhát, máu thấm ướt tay áo, hòa cùng nước mưa loang đỏ lòng bàn tay.

“ Ngươi sao rồi?” Ôn Du bò dậy đỡ hắn.

Tiêu Lệ tùy tiện quệt máu trên cỏ, chống đao đứng lên, nắm lấy tay nàng, thở gấp:

“Đi!”

Hai người tiếp tục lao về phía rừng sâu.

Trong lúc chạy loạng choạng, tay và mặt Ôn Du bị lá lau sắc cứa rách từng vết nhỏ, nàng cũng không kêu một tiếng.

Trên quan đạo, tiếng vó ngựa dồn dập vang tới. Hơn hai mươi kỵ đầu đội đấu lạp, khoác đấu bồng, vạt áo bay lên trong gió lạnh như cánh dơi xòe giữa đêm.

Quan binh đầu mục thấy họ đến liền tiến ra, ôm quyền giữa mưa:

“Thập Tam Đô úy, ngài tới rồi!”

Bùi Thập Tam lạnh giọng hỏi:

“Ôn thị dư nghiệt đâu?”

Đầu mục cúi đầu hổ thẹn:

“Nỏ đã hết tên, không kiềm được bọn chúng, để chúng trốn vào rừng.”

Bùi Thập Tam vung roi quất thẳng vào mặt hắn, quát:

“Phế vật!”

Vết máu hằn trên mặt, nhưng đầu mục không dám hé răng.

Bùi Thập Tam xuống ngựa, tay đặt lên chuôi đao:

“Theo ta vào rừng, lục bắt Ôn thị dư nghiệt!”

Trong rừng tối đen như mực. Chỉ khi chớp lóe, ánh sáng mới xuyên qua tán cây rậm rạp, hắt xuống chút ánh bạc.

Người luyện võ thị lực hơn hẳn thường nhân. Sau khi quen với bóng tối, Tiêu Lệ miễn cưỡng đã nhìn rõ được xung quanh. Hắn dẫn Ôn Du ẩn sau một tảng đá lớn còn che được mưa.

Vì vận kình liên tục, vết thương trên tay hắn không ngừng chảy máu. Sợ dọc đường lưu lại mùi tanh khiến truy binh lần theo, hắn tháo hộ oản, xắn tay áo, xé một đoạn vải, cắn chặt đầu vải, quấn lên vết thương.

“Ngươi đang băng bó ư?”

Ôn Du chỉ nhìn thấy lờ mờ gần đó. Nhận ra động tác của hắn, nàng lần mò đưa tay ra, chạm đến tay hắn, tìm mảnh vải:

“Để ta giúp ngươi.”

Ôn Du lần theo đoạn vải trong tay Tiêu Lệ. Khi sờ sang đầu kia, năm ngón tay men theo mép vải chạm phải một mảnh mềm ấm.

Nàng khựng lại.

Đến lúc nhận ra mình vừa chạm vào môi hắn, đầu ngón tay bỗng như bị lửa đốt. May mà trong bóng tối, không ai nhìn rõ thần sắc của ai.

Nàng nhẹ rút đoạn vải khỏi môi răng hắn, lần mò quấn chặt lên bắp tay rắn chắc. Đầu ngón tay chạm vào cơ bắp căng nóng, qua lớp da mỏng dường như còn cảm nhận được nhịp máu đang đập.

nội dung bảo vệ

“Xong…”

Chữ “rồi” chưa kịp thốt, bàn tay hắn đã phủ lên miệng nàng. Nàng bị ép giữa lồng ngực vững như thành lũy của hắn và tảng đá lạnh phía sau. Trong hơi thở chỉ toàn mùi máu tanh cùng một mùi gì đó khó gọi tên —— như gió nóng ngày hạ lướt qua ngọn rừng.

Ôn Du không động.

Nàng nghe thấy xa xa một tiếng “rắc” rất khẽ, như nhánh cây khô bị giẫm gãy.

Rồi cả khu rừng rơi vào tĩnh mịch chết chóc.

Thứ tĩnh mịch ấy khiến lòng người hoảng loạn, như cuộc giằng co giữa thợ săn và con mồi trong đêm tối, chỉ sai một bước là bỏ mạng.

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

 

“Chúng lần theo mùi máu trên người ta mà tới. Nàng ở yên đây, đừng ra.”

Giọng Tiêu Lệ gần như sát bên tai nàng.

Hắn nhặt một hòn đá, ném về xa tạo tiếng động. Vừa nghe rõ phương hướng bước chân, hắn đã rút đao, lao vọt như sói.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Từ trong bóng tối, Bùi Thập Tam sắc mặt âm trầm quát:

“Đuổi!”

Trong rừng, bóng người lướt nhanh như quỷ ảnh. Những kẻ khoác đấu bồng thân pháp quỷ dị, đúng như bóng tối quấn riết. Dù hắn bỏ xa bao nhiêu, chúng vẫn rất nhanh áp sát.

Tiêu Lệ thử liều mạng giao chiến. Nhưng mỗi lần thế đao hắn vừa chiếm thượng phong, đối phương lập tức lùi vào bóng đêm.

Mỗi nhát chém như bổ xuống mặt nước, không tạo được thương tổn chí mạng.

Chúng dùng cách ấy bào mòn thể lực và sự nhẫn nại của hắn, buộc hắn lộ sơ hở.

Tiêu Lệ chưa từng trải qua lối đánh này. Cảm giác bị xoay vần trong lòng bàn tay khiến hắn bực bội. Mà sự bực bội ấy nhanh chóng phải trả giá —— trên người hắn đã thêm mấy vết thương.

Mỗi vết đều hiểm độc.

Máu thấm đẫm y bào, nhỏ dần xuống đất, hòa vào tiếng nước rơi từ đầu lá.

Trán hắn rịn mồ hôi. Hắn quấn vải quanh tay để khỏi trượt chuôi đao trong nước mưa lẫn máu, rồi giữa tiếng mưa dày hơn, khép mắt lại, chỉ để tai nghe.

Tiếng giẫm đất cực khẽ, tiếng vung đao, thậm chí tiếng vạt áo sượt qua nhau đều trở nên rõ ràng.

Khi thêm một giọt nước từ đầu lá rơi xuống, hắn rút đao ngang đỡ, chặn được nhát kiếm bổ từ trên cây xuống. Đồng thời nghiêng người tránh lưỡi đao chỉ cách cổ nửa tấc, dùng vỏ đao dài gần bốn thước húc vào bụng kẻ bên trái, ép lui mấy bước.

Thu đao, hắn dùng vỏ đao gạt lưỡi đâm sau lưng, miêu đao năm thước lại đưa ra.

Lưỡi đao rạch da thịt, máu bắn tung.

Không một tiếng rên. Bọn chúng lại lùi vào bóng tối.

Mưa rừng rả rích, yên lặng đến nghẹt thở.

Tiêu Lệ đứng giữa mưa, đao nhỏ máu, tóc và cằm nhỏ nước, chờ đợt công kích kế tiếp.

Hắn tiến bộ cực nhanh, đã thích ứng nhịp điệu của trận vây giết này, học cách bắt ngược sơ hở đối phương.

Trong bóng tối, Bùi Thập Tam quan sát hồi lâu, chỉ thấy vây giết người này chẳng khác gì vây giết mãnh thú. Hắn cố nén bực dọc, hạ lệnh:

“Đội Càn theo ta tiếp tục vây giết hắn. Đội Cấn tản ra tìm Ôn thị dư nghiệt. Ả không ở cùng hắn, chắc chắn trốn gần đây.”

Dứt lời, hắn nhảy từ trên cây xuống. Hắn là kẻ từ đám ưng khuyển nhà Bùi thị mà chém giết bước lên, từng được Bùi Tụng một tay đề bạt. Giang hồ đệ nhất kiếm khách từng đi ám sát Ngao Thái úy cũng chết dưới đao hắn.

Đao pháp hắn nổi danh nhanh đến mức có lời đồn rằng kẻ bị hắn lăng trì xong mới biết mình đau.

Nhưng khi giao đao với Tiêu Lệ, Bùi Thập Tam cũng không khỏi kinh tâm. Hộ vệ bên cạnh tiền triều dư nghiệt này tuy đỡ đao hắn có phần vất vả, nhưng không lộ sơ hở. Thậm chí lực đạo ngang tàng từ lưỡi đao đối phương chấn đến mức miệng hổ hắn tê dại.

So nhanh đao cực hao sức. Khi tay hắn bị chấn đến gần như không nắm nổi chuôi, hắn lùi một bước, để ưng khuyển khác tràn lên.

Liếc thấy miệng hổ đã nứt toác, sắc mặt hắn càng âm trầm, sát ý trong mắt càng sâu:

“Ngươi và tiền triều dư nghiệt kia, đêm nay tất phải chết tại đây!”

Ôn Du ẩn sau tảng đá, nghe tiếng chém giết từ xa truyền tới. Đầu ngón tay nàng trắng bệch vì siết chặt, lòng như lửa đốt. Nhưng nàng biết rõ, mình ra ngoài không những không giúp được mà còn khiến Tiêu Lệ phân tâm, nên không dám khinh suất.

Nàng cố giữ bình tĩnh.

Chúng chưa tìm thấy nàng, ắt sẽ không hạ sát thủ với Tiêu Lệ.

Giữa chờ đợi dày vò, phía sau tảng đá lại vang lên tiếng “rắc” của cành khô gãy.

Ôn Du lạnh sống lưng.

Có người đang lục soát về phía này?

Rừng đầy lá mục cành khô. Đêm mưa tối đen, đi cẩn thận đến đâu cũng khó tránh giẫm phải.

Đó cũng là lý do nàng không dám đổi chỗ ẩn nấp —— chỉ cần phát ra tiếng động, sẽ lập tức bị phát hiện.

Ôn Du nín thở lắng nghe.

Đám tử sĩ do Bùi Tụng nuôi dưỡng, được gọi là ưng khuyển, không chỉ có mắt như ưng, mà còn có khứu giác như chó. Chúng giỏi do thám và ám sát hơn xa trinh sát quân thường.

Một kẻ khoác đấu bồng lần theo mùi máu đã bị mưa xóa nhạt, tìm đến tảng đá. Hắn rút đao, lặng lẽ men theo sườn dốc thấp cạnh tảng đá. Khi thấy trong bụi cây phía dưới lộ ra một mảnh y phục, hắn cười không tiếng động, dùng đao hất bụi:

“Tìm được ngươi rồi, Hạm Dương Ông Chủ!”

Ôn Du ẩn trong hõm đá bên cạnh vừa giơ tảng đá định nện vào sau đầu hắn, lưỡi đao đã xoay ngược, ánh lạnh lóe lên, kề sát cổ nàng:

“Có chút mưu mẹo. Nhưng ta khuyên Ông Chủ đừng giãy giụa vô ích. Bằng không chỉ có thể chặt gân tay chân mà mang đi.”

Phi bạch của nàng đã đặt trong bụi để dụ địch. Khuôn mặt nàng phơi bày không che chắn. Dầm mưa nửa đêm, môi và mặt đều trắng bệch. Tóc đen rối rũ trên vai cổ, cả người như khối ngọc dễ vỡ. Chỉ đôi mắt tĩnh lạnh vẫn nhìn thẳng đối phương.

Hòn đá trong tay rơi xuống chân.

“Thế mới phải.”

Hắn tưởng nàng yếu đuối, thu đao, đưa tay bắt lấy cánh tay nàng.

Nào ngờ Ôn Du như quá sợ, chân vấp một cái, cả người ngã về phía hắn.

Mỹ nhân khuynh quốc mềm mại ập vào, ai lại từ chối? Hắn theo bản năng đưa tay ôm eo.

Ngay khoảnh khắc ấy, tim hắn lạnh buốt.

Ôn Du mượn thế lao tới, rút con dao găm lấy từ người Đồng Tước trước đó, đâm thẳng vào ngực hắn.

Hắn ngã ngửa xuống đất, mắt trợn kinh ngạc, máu trào khỏi miệng, vẫn giơ tay định bóp cổ nàng.

Ôn Du dốc hết sức, ấn sâu chuôi dao xuống, cho đến khi lút cả cán.

Kẻ khoác đấu bồng tắt thở, mắt vẫn mở trừng.

Ôn Du rũ xuống quỳ sụp. Lần đầu giết người, toàn thân nàng run rẩy. Khuôn mặt vấy máu trắng bệch. Nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường.

Nơi này không thể ở lâu.

Phải đổi chỗ ẩn thân.

Nàng rút dao, chống tảng đá đứng dậy, bước ra ngoài.

Trên trời một tiếng sấm nổ. Tia chớp xé màn rừng.

Giữa bóng cây vặn vẹo như quỷ ảnh, hơn mười kẻ khoác đấu bồng nghe động tĩnh kéo đến, vừa vặn chạm mặt nàng đang cầm dao.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận