Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 73: Một Câu Hỏi Về Hôn Sự.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người tìm đến Ôn Du là Trần Nguy, kẻ vừa rời đi lại quay trở lại.

Chân trước ông mới sai người mang thư từ hôn xuất quan, chân sau đã nghe tin đám người Nam Trần kia, trong lúc bị giam giữ quản thúc, đã phát sinh xung đột với binh sĩ trông coi, thậm chí còn động thủ.

Ôn Du hỏi:

“Hiện giờ tình hình thế nào?”

Trần Nguy đáp:

“Đã tăng cường nhân thủ, trấn áp được hỗn loạn. Kẻ gây sự đều bị áp giải vào ngục.”

Ôn Du khẽ gật đầu, lại hỏi:

“Có rõ nguyên do vì sao phát sinh xung đột chăng?”

Trần Nguy đáp:

“Bẩm, theo báo lại, là phía Nam Trần có vài kẻ đầu sỏ, bất mãn vì bị đối đãi như vậy, mấy lần cố ý khiêu khích.”

Ôn Du hơi nhíu mày, nói:

“Phái thêm người âm thầm theo dõi. Dẫu sau lưng họ có Nam Trần làm chỗ dựa, nay đã rơi vào tay chúng ta, thế yếu đơn bạc, vẫn dám ngang nhiên khiêu khích sinh sự — e rằng chẳng phải chuyện tầm thường.”

Trần Nguy chắp tay lĩnh mệnh.

Ôn Du giơ tay ra hiệu cho ông lui xuống, song Trần Nguy vẫn đứng nguyên. Do dự một lát, ông lại cúi mình thi lễ:

“Thần còn một việc, chẳng hay có thể xin Ông Chủ ban cho ân điển này chăng?”

Ôn Du khẽ ngước mắt:

“Đại nhân cứ nói.”

Trên gương mặt vuông vức, trung hậu của Trần Nguy thoáng hiện vẻ mừng rỡ:

“Tiêu hiệu úy phong thái đường đường, lại trung dũng song toàn, thật là một bậc tuấn kiệt trẻ tuổi. Thần nghe Tiêu hiệu úy đã hai mươi mốt xuân xanh mà vẫn chưa thành gia thất. Thần có một nữ nhi dưới gối, đã qua tuổi cập kê, đang tìm lương duyên. Thần rất vừa ý Tiêu hiệu úy, không biết ý Ông Chủ thế nào?”

Trong khắp Bình Châu, ai ai cũng biết Tiêu Lệ và Chiêu Bạch đều là tâm phúc của Ôn Du.

Trần Nguy muốn gả nữ nhi cho Tiêu Lệ — một phần vì thực sự coi trọng tài năng của hắn, một phần khác là muốn mượn quan hệ thông gia mà tỏ rõ lòng trung thành với Ôn Du.

Ông đã tận mắt chứng kiến thủ đoạn và khí phách của nàng. Thế lực dưới trướng nàng ngày sau ắt như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn; Bình Châu tuyệt chẳng phải lựa chọn duy nhất của nàng.

Trần Nguy cần trói chặt Bình Châu với Ôn Du. Thông gia, chính là phương cách hữu hiệu nhất.

Năm xưa Trung Nguyên đại loạn, chư hầu kết minh, hoặc gả cưới nhi nữ, hoặc để trọng tướng dưới trướng kết thân cùng nhau.

Dẫu loạn thế coi mạng người như cỏ rác, nhưng có một tầng quan hệ thông gia này, minh ước chung quy cũng thêm phần vững chắc.

Nghe xong, Ôn Du không nói đồng ý, cũng chẳng nói phản đối. Nàng chỉ khẽ rủ mi, nâng chén trà nhấp một ngụm nhỏ.

Nghị sự đường và trà thất hai bên cách nhau không xa. Tiếng cười nói của mưu sĩ cùng võ tướng xuyên qua cánh cửa mỏng truyền đến. Nàng không cần cố ý lắng nghe, tai vẫn có thể bắt trọn giọng nói của Tiêu Lệ.

Trầm thấp. Khiêm nhường. Ứng đối thong dong.

Từ lúc nào không hay, hắn dường như đã thích nghi với quan trường. Bất luận văn thần hay võ tướng, hắn đều có thể cùng đối phương mỉm cười hàn huyên đôi câu.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Sự trầm mặc đột ngột của Ôn Du khiến lòng Trần Nguy cũng thấp thỏm theo. Sợ nàng hiểu lầm mình muốn lôi kéo Tiêu Lệ, chia rẽ quyền thế nàng vất vả gom tụ, ông vội nói:

“Là thần vì cầu rể cho tiểu nữ mà nôn nóng, mạo phạm…”

“Tiêu hiệu úy tuy làm việc dưới trướng ta, nhưng ta từng nói, hắn là ân nhân của ta. Hôn sự của hắn, chưa đến lượt ta định đoạt. Nếu đại nhân có ý, cứ sai người làm mai, trực tiếp hỏi ý Tiêu hiệu úy là được.”

Ôn Du cắt ngang, giọng thanh lãnh, không lộ nửa phần cảm xúc.

Nghe lời ấy, Trần Nguy rốt cuộc mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chắp tay:

“Là thần suy xét chưa chu toàn, đa tạ Ông Chủ chỉ điểm.”

Buổi chiều, khi Tiêu Lệ dưới sự chỉ dẫn của Lý Nghiêu tiếp tục hoàn thiện bố cục sa bàn diễn binh, hắn không động thanh sắc liếc nhìn Ôn Du đang ngồi trên cao mấy lần.

Thần sắc nàng nhàn nhạt, giữa mày tựa hồ có vài phần mệt mỏi.

Cuối giờ Thân, trời dần tối, nghị sự hôm nay kết thúc.

Ôn Du sai người đưa Lý Nghiêu về nơi ở, các văn thần võ tướng khác cũng lục tục từng nhóm rời đi.

Tiêu Lệ khéo léo từ chối lời mời cùng về doanh của mấy đồng liêu. Nhân lúc Chiêu Bạch đi hâm nóng thuốc chườm mắt cho Ôn Du, hắn lấy cớ có việc riêng cần bẩm, bước vào nội thất nơi nàng nghỉ tạm.

Ôn Du ngồi sau án, một tay chống trán, mắt khép hờ, thần sắc uể oải.

Nghe tiếng mở cửa, nàng cũng không mở mắt, chỉ lười nhác nói:

“Thuốc cứ đặt đó, lát nữa ta sẽ chườm.”

Vì thế, tiếng đóng cửa cũng được cố ý hạ thấp, như sợ làm kinh động nàng.

Ôn Du không nghe thêm tiếng bước chân, cũng không nghe tiếng đặt chậu đồng.

Nàng chợt nhận ra điều bất thường, hàng mi dài khẽ nhấc, đôi mắt trong trẻo điểm chút tơ máu mở ra, nhìn thấy người chẳng biết từ lúc nào đã ngồi xuống bồ đoàn đối diện.

Tiêu Lệ đặt tay trên đầu gối. Mái tóc đen rơi lòa xòa nơi khóe mắt, ngũ quan sắc bén dường như mất đi khí thế công kích thường ngày. Hắn lặng lẽ nhìn Ôn Du. Thân hình cao lớn, vai rộng chân dài, lại có vài phần khác lạ — tựa như một con sư tử đã được thuần phục.

Ôn Du khẽ nhíu mày:

“Ngươi sao lại ở đây?”

Tiêu Lệ không đáp, chỉ nhìn tơ máu trong mắt nàng, hỏi:

“Mắt nàng… vẫn chưa khỏi sao?”

Lúc này mắt Ôn Du khô rát, nhìn vật cũng có chút mơ hồ. Nàng bình thản đáp:

“Trúng nhiệt chứng, nhiều việc cần xử lý, không thể không dùng mắt. Vì vậy hồi phục chậm hơn.”

Nàng không hiểu vì sao Tiêu Lệ đột nhiên xuất hiện trong nội thất. Nghĩ đến lời Trần Nguy ban trưa, nàng hỏi:

“Ngươi tìm ta có việc?”

Nhiệt chứng khiến đôi mắt nàng đỏ lên, phối với thần sắc bình thản, tựa cánh hồng mai rơi xuống mặt hồ, sau một đêm phong tuyết kết thành băng cứng — mang theo vẻ thê lương và lạnh lẽo khác thường.

Bạn đang đọc truyện tại mẹ bông bom chấm com. Đọc truyện trên website gốc để đảm bảo không bị thiếu nội dung!

 

nội dung bảo vệ

“Việc từ hôn… là thật sao?”

Trong mắt Ôn Du thoáng dậy một gợn sóng, rồi lại trở về tĩnh lặng như mặt nước chết.

“Là thật.”

Tiêu Lệ bỗng ngẩng phắt lên:

“Không gả sang Nam Trần nữa?”

Ôn Du nhìn hắn, không đáp.

Chỉ trong khoảnh khắc trầm mặc ấy, Tiêu Lệ đã có được câu trả lời.

Từ hôn là thật. Nhưng Nam Trần sẽ không để cuộc từ hôn này thành công. Nói cho cùng, đây vẫn là một ván cờ.

Hắn vốn đã sớm đoán được kết cục này. Thế nhưng từ lúc nghe tin soạn thư từ hôn, đến khi chính tai hỏi ra đáp án tưởng như đã bụi lắng yên, Tiêu Lệ vẫn cảm thấy khối mềm trong lồng ngực mình như bị ai moi ra, ném giữa đại lộ trước cổng thành Bình Châu, mặc cho xe ngựa qua lại nghiền nát đến tan tành.

Không còn đau nữa.

Chỉ nặng trĩu đến hoảng hốt, bức bối đến nghẹn thở.

Hắn khẽ gật đầu:

“Ta hiểu rồi.”

Tựa như sợ ở lại thêm một khắc sẽ thất thố, khiến nàng chán ghét, hắn đứng dậy kéo cửa. Vừa lúc Chiêu Bạch bưng chậu đồng đầy thuốc nóng trở về. Hai người không nói một lời, Tiêu Lệ nghiêng người lướt qua, sải bước rời đi.

Chiêu Bạch liếc theo bóng lưng hắn một cái, rồi mang chậu vào trong. Nàng thấy Ôn Du chống trán, rũ mắt nhìn mặt bàn, chẳng rõ đang nghĩ gì, song hiển nhiên tâm tình không tốt.

Nàng khẽ gọi:

“Ông Chủ.”

Ôn Du không giải thích gì nhiều, chỉ nói:

“Bảo Lý Tuân và những người khác tra xem Bùi Tụng và Tần Di có liên hệ gì chăng.”

Hôm nay Lý Nghiêu nhắc đến chuyện cũ của Tần Di, Chiêu Bạch cũng có mặt. Nàng biết Ôn Du tra thân thế Bùi Tụng đã lâu mà chưa có kết quả, nay ắt nghi hắn là hậu nhân Tần gia, liền nói:

“Tần Di toàn tộc bị lưu đày, năm xưa tam ty hội thẩm có chứng cứ xác thực. Bùi Tụng tặc tử tâm ngoan thủ lạt, nếu hắn thật là hậu nhân Tần gia, cũng chỉ là mầm họa sót lại!”

Ôn Du nhận khăn thuốc Chiêu Bạch vắt khô đưa tới, đắp lên đôi mắt đang khô rát, giọng điềm nhiên:

“Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng. Trước khi thanh toán hết thảy thị phi ân oán, điều ta cần mưu tính là làm sao đánh bại Bùi Tụng.”

Nàng bất luận khi nào cũng tựa hồ thong dong bình hòa. Thế nhưng lúc ngửa người tựa ghế, chườm thuốc nóng, bàn tay buông bên hông lại siết chặt túi hương đeo nơi eo.

Tựa như đó là cọng rơm cứu mạng kín đáo duy nhất của nàng.

Đêm ấy mưa trút gấp gáp. Nha dịch tuần tra trong đại lao đi đi lại lại, cũng dần sinh buồn ngủ.

Trong ngục thất giam giữ Tư chính đại phu Nam Trần, mấy binh sĩ Nam Trần tựa cửa giả vờ lim dim, nhưng thực chất hé mắt quan sát lối hành lang ngoài song sắt.

Bên đống rơm sát tường, vị Tư chính đại phu khoanh chân ngồi. Đối diện ông là một thanh niên ăn vận như tiểu tốt, lo lắng nói:

“Tướng quân, vị Hạm Dương Ông Chủ này xem ra thật sự quyết tâm từ hôn. Việc thành ra thế này, phía Vương Thái hậu, e rằng chúng ta trở về cũng khó bề ăn nói.”

Thanh niên vai rộng eo thon, trên mặt dán một vết sẹo giả đến mức khó phân biệt thật giả, đáp:

“Chủ ý là ta đưa ra. Bên phía cô mẫu, tự có ta giải thích.”

Nghe hắn cam đoan, Tư chính đại phu mới thở nhẹ đôi phần.

Người Nam Trần thực sự được phái đi nghênh thân, chính là cháu ruột của Vương Thái hậu, biểu đệ của Trần Vương — Khương Úc.

Vị võ tướng trước đó buông lời bất kính rồi bị chém ngã khỏi ngựa, chẳng qua chỉ là một tiểu tướng dưới trướng Khương Úc.

Bởi Bình Châu chỉ cho phép năm trăm binh sĩ mang sính lễ nhập quan, Khương Úc lo ngại bất trắc, nên giả làm tiểu tốt, còn tiểu tướng kia đóng giả làm sứ giả nghênh thân.

Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn. Những vệt mưa xiên qua cửa trời hắt vào, khiến cả ngục thất nhuốm hơi ẩm lạnh.

Tư chính đại phu tuổi cao, không chịu được hàn khí, che miệng ho khan hai tiếng, thở dài:

“Chuyến này đến là để đón dâu. Tướng quân lại bảo thuộc hạ nói những lời cay nghiệt như thế, khiến hai bên kiếm tuốt cung giương đến mức này, hà tất phải vậy?”

Khương Úc cởi áo ngoài ném cho ông ta, nói:

“Làm phiền Tống đại phu chịu khổ cùng Khương mỗ mấy ngày. Nhưng việc này cũng đâu phải không thu hoạch được gì?”

“Từ khi Hạm Dương đến Bình Châu, những tai mắt chúng ta cài lại trước kia, dường như vừa điếc vừa mù, không truyền nổi tin tức hữu dụng. Nàng sắp thành hôn với biểu huynh ta, chúng ta dẫu sao cũng phải nắm rõ Bình Châu hiện giờ là cục diện thế nào.”

Tư chính đại phu Nam Trần nghe vậy, khoác áo ngoài, lặng thinh.

Khương Úc bẻ gãy một cọng rơm khô, tiếp lời:

“Nghe đồn Hạm Dương Ông Chủ là đệ nhất mỹ nhân Đại Lương. Dung nhan chưa thấy, nhưng chỉ qua hôm nay quan sát, cả Bình Châu dường như đều nằm trong tay nàng. Không biết người Đại Lương tôn sùng huyết mạch của nàng, hay khuất phục trước thủ đoạn của nàng. Nếu là vế sau…”

Khóe môi hắn nhếch cười nhạt:

“Cô mẫu ta không thích một nàng dâu quá nhiều chủ kiến.”

Tư chính đại phu nghe ra điều chẳng lành, nói:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Nam Trần đóng quân ngoài Bách Nhẫn Quan mấy vạn hùng binh, đâu phải giấy dán.”

Giọng hắn u trầm:

“Vị Hạm Dương Ông Chủ kia muốn giữ chút ngạo khí cũ của Đại Lương, nhưng hiển nhiên hiện tại, Đại Lương còn thua không nổi hơn Nam Trần.”

Hắn mỉm cười, gần như chắc chắn:

“Đại Lương không dám đưa ra yêu sách quá phận.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận