Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 75: Không Phụ.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tiêu Lệ khi bị gọi tỉnh, ý thức vẫn còn mông lung, cổ gáy đau nhức dữ dội.

Trước mặt là một tiểu tốt xa lạ, tay bưng bát thuốc còn bốc hơi nghi ngút, cung kính nói:

“Tiêu hiệu úy, ngài uống thuốc rồi sang trướng bên nằm nghỉ trên quân sàng đi ạ, nghỉ thế này sao được?”

Tiêu Lệ nhìn quân trướng đơn sơ cùng tấm dư đồ sông ngòi trải trước án, lúc này mới nhớ mình đang ở đâu. Hắn đưa tay xoa gáy đau, ngồi dậy hỏi:

“Đê thế nào rồi?”

Vừa động, chiếc áo choàng màu bạc xám đang phủ trên người hắn liền rơi xuống.

“Có Đàm phó tướng trông chừng rồi. Đợi Phạm tướng quân bên kia đào xong kênh dẫn nước, đoạn đê vừa bịt lại hẳn có thể chống đến khi hồng thủy rút hẳn, lúc ấy sẽ tu sửa tỉ mỉ sau.” Tiểu tốt đáp.

Nghe đê không việc gì, sợi dây căng trong đầu Tiêu Lệ mới lơi bớt. Hắn nhặt chiếc áo choàng lên hỏi:

“Của Phạm tướng quân?”

Nhưng đầu ngón tay chạm vào lớp vải, hắn lại cảm thấy có điều không đúng. Chất liệu mềm mịn thế này, không giống thứ Phạm Viễn thường dùng.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Trong quân toàn nam nhân thô lỗ, không của Phạm Viễn thì ắt của Đàm Nghị. Tiêu Lệ cũng không nghĩ nhiều, nói:

“Chắc là của Phạm đại ca.”

Hắn dầm mưa hai ngày hai đêm chưa chợp mắt, tựa lưng ghế ngủ một lát mà đầu vẫn đau âm ỉ. Xoa gáy đứng dậy nói:

“Ta sang nằm một lúc.”

Tiểu tốt vội gọi:

“Tiêu hiệu úy uống thuốc trừ hàn rồi hãy nghỉ ạ!”

Y phục ướt sũng bị thân nhiệt hong khô, dính trên người vẫn khó chịu. Tiêu Lệ kéo cổ áo nói:

“Phần thuốc của ta cứ theo lệ chia cho huynh đệ khác.”

Tiểu tốt vội đáp:

“Giờ thuốc đủ rồi ạ, tướng sĩ ai cũng có phần!”

Tiêu Lệ nghe vậy khựng bước, quay đầu hỏi:

“Bình Châu lại đưa thuốc đến?”

Tiểu tốt gật đầu, vui vẻ nói:

“Không chỉ thuốc đâu! Ông Chủ nghe Đàm phó tướng bẩm rằng chúng ta đang trên đường đi cứu thôn làng sạt lở thì phát hiện đê vỡ, lại kịp thời chặn đê nên tránh được các làng lân cận bị ngập, còn thưởng cho huynh đệ Tây nhị doanh tháng này gấp đôi quân lương nữa!”

Đôi mắt mệt mỏi của Tiêu Lệ chợt nâng lên, u trầm mà sắc bén:

“Ông Chủ đã đến?”

Tiểu tốt chỉ thấy khí thế quanh người hắn thoáng chốc thay đổi, áp lực tăng vọt, nói cũng lắp bắp:

“Có… có đến… Vốn muốn tìm Phạm tướng quân, nhưng tướng quân đi tuần hạ lưu rồi. Ông Chủ đợi một lát, nha thự lại có người đến tìm, hình như có việc gấp. Ông Chủ xem dư đồ sông ngòi, hỏi Đàm phó tướng tiến độ sửa đê mở kênh, rồi về trước.”

Tiêu Lệ nhìn lại áo choàng trong tay, bỗng hiểu ra điều gì, gấp giọng hỏi:

“Đi bao lâu rồi?”

Tiểu tốt ngẩn ra mới hiểu hắn hỏi Ôn Du, đáp:

“Cũng được một lúc rồi. Trước khi đi, Ông Chủ còn dặn phải sắc thuốc cho những huynh đệ hai ngày qua chưa được chia thuốc nữa.”

Lời còn chưa dứt, Tiêu Lệ đã vén rèm trướng bước nhanh ra ngoài.

“Tiêu hiệu úy, ngài đi đâu vậy?”

Nhưng ngoài trướng đã không còn bóng người.

Sau cơn bạo vũ, quan đạo ngoài thành lầy lội gập ghềnh. Tiêu Lệ một đường chạy gấp, leo lên gò núi gần doanh địa, chỉ thấy giữa trùng sơn xa xa, đoàn xe ngựa nhỏ bé như đàn kiến đang dần khuất bóng.

Hắn chống tay lên thân cây, th* d*c, nhìn theo điểm đen ấy thật lâu.

Quan đạo lầy lội, xe ngựa đi không mấy êm. Chuông lạc đà treo nơi góc mái xe khẽ leng keng dọc đường.

Chiêu Bạch nâng tấu chương vừa được khẩn cấp đưa từ nha thự tới, đọc xong một phong rồi nói:

“Phía Nam Trần động tác cũng nhanh. Sứ thần mới đã đến Bách Nhẫn Quan, chỉ chờ người cho phép nhập quan yết kiến.”

Ôn Du tựa vách xe, nhắm mắt dưỡng thần:

“Đối với Nam Trần, trận bạo vũ này đến thật đúng lúc. Nếu hồng thủy nhấn chìm mấy huyện vừa xuân canh, không chỉ ảnh hưởng thu hoạch năm nay, riêng việc an trí dân tai cũng đủ khiến chúng ta phân thân vô thuật, còn dám hoàn toàn trở mặt với Nam Trần sao?”

Thiên tai mang đến tổn thất và tai họa, nào kém chiến sự.

Từ trước, nếu phía nam sông Vị xảy ra thủy hoạn, triều đình phải hao tổn lượng lớn tài lực nhân lực trị thủy cứu tai. Năm ấy lương thực mất mùa, đến thu còn phải điều gạo từ các châu phủ khác đến mới qua được năm tai đói.

Nay trong tay họ chỉ còn Bình Châu và Đào quận. Nếu ruộng đất Bình Châu đại diện tích bị thủy hoạn, chỉ dựa vào một Đào quận, bất luận vay lương hay xoay tiền, cũng không đủ chu chuyển.

Đó cũng là nguyên do đêm ấy, vừa nghe tin bạo vũ khiến nhiều thôn làng sạt lở, Ôn Du đã vội triệu tập quần thần nghị sự.

Có thể nói, các thế lực khắp nơi đều đang dõi mắt về Bình Châu lúc này, ai nấy đều muốn nhân cơ hội cắn xuống từ họ một miếng thịt.

Chiêu Bạch không nhịn được mắng:

“Bọn họ tính toán thật khéo!”

 

“May mà phía quân doanh phòng lũ kịp thời. Hai ngày mưa dữ nhất vẫn luôn tuần thủ sông Thiệu, bịt được đoạn đê vỡ, không để hồng thủy tràn xuống hạ lưu.”

Nói đến đây, Chiêu Bạch không khỏi nhớ tới Tiêu Lệ mệt lả ngủ quên trong quân trướng nơi tiền tuyến.

Trước kia nàng vốn có nhiều bất mãn với hắn. Nhưng cuộc đối đầu với Nam Trần đã cận kề, những gì Tiêu Lệ làm nàng đều nhìn thấy rõ.

Đánh hạ cửa thành Đào quận, công hắn không nhỏ. Kế sách diễn binh công thủ với Nam Trần, cũng là hắn nghĩ ra con đường duy nhất có thể thắng.

Thiên giáng bạo vũ, sông Thiệu quyết đê suýt gây đại họa, cũng là hắn dẫn binh dưới quyền không ngủ không nghỉ giữ nơi tuyến đầu.

Chiêu Bạch từng cho rằng, có lẽ kẻ ấy chỉ là dựa ân tình cũ mà khiến Ông Chủ khó xử.

Nhưng nay xem ra, đối phương rõ ràng cũng đang dốc hết toàn lực, để con đường của Ông Chủ dễ đi hơn đôi phần.

Chiêu Bạch chần chừ, lén liếc Ôn Du một cái.

Ánh mắt Ông Chủ khi đứng ngoài trướng nhìn người kia hôm nay, thực khác hẳn thường ngày… lại còn để cả áo choàng của mình lại cho hắn.

Có lẽ vì nghĩ ngợi quá nhập thần, nàng nhìn Ôn Du lâu đến mức bị phát giác. Người vốn đang nhắm mắt dưỡng thần chợt mở mắt nhìn nàng, hỏi:

“Sao vậy?”

Chuyện riêng của chủ tử nào phải điều các nàng được phép hỏi đến. Chiêu Bạch vội thu ánh mắt, ngồi ngay ngắn:

“Không có gì ạ.”

Xe ngựa bỗng dừng lại. Ngoài xe vang lên giọng thống lĩnh hộ vệ:

“Ông Chủ, có chừng trăm dân làng chặn đường.”

Chiêu Bạch nghe vậy, khẽ vén rèm nhìn ra ngoài, thấy hai bên quan đạo lầy lội đứng không ít nông dân áo quần rách vá, sắc mặt vàng vọt. Họ vừa sợ sệt vừa đầy hy vọng nhìn về phía đoàn xe.

Nàng không dám lơi lỏng, sợ có thích khách trà trộn, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt, ngón cái đẩy lưỡi đao khỏi vỏ nửa tấc.

Ôn Du thần sắc bình tĩnh, mi cong khẽ nâng, phân phó:

“Đi hỏi xem chuyện gì. Chớ thất lễ.”

Thống lĩnh lĩnh mệnh đi trước, chẳng bao lâu trở lại bẩm:

“Ông Chủ, đây là dân làng Mã Gia Trang và Vương Trang. Nghe nói hôm nay xe ngựa của người xuất thành sẽ đi qua đây, nên đặc ý chờ ở đây để tạ ơn người đã phái quân chặn đê, sơ tán hồng thủy, giữ được làng xóm ruộng nhà cho họ.”

Ôn Du nghe vậy, thoáng ngẩn ra một khắc, rồi tự tay vén rèm xe, cúi người bước xuống.

Dân làng bị hộ vệ ngăn cách mấy trượng. Thấy nàng xuất hiện, đoán thân phận qua y phục, trên những gương mặt chất phác rụt rè ánh lên vẻ hy vọng và mừng rỡ, tựa như đang chiêm ngưỡng thần minh.

Có đứa trẻ con nhỏ giọng hỏi:

“A nương, đó là Hạm Dương Ông Chủ sao? Thật đẹp quá!”

Người phụ nhân áo vá lặng lẽ kéo con sát vào mình, cúi đầu ra hiệu im lặng.

Đứa trẻ không dám hỏi thêm, song đôi mắt vẫn sáng lấp lánh nhìn về phía xe ngựa.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Hương thân phụ lão hãy trở về đi. Đại Lương bệnh cũ trầm kha, triều chính tích tệ, giang sơn suy bại đến thế này, Du trong lòng hổ thẹn. Trôi dạt đến Bình Châu, may được phụ lão không chê bỏ. Chuyện chặn đê sơ lũ vốn là trách nhiệm của Du, nào dám nhận lời tạ ơn.”

Một lão ông tóc bạc phơ, thân hình gầy guộc cất tiếng:

“Ông Chủ chớ nói vậy. Lão nhi không hiểu đạo lý cao xa, chỉ biết với nông dân chúng tôi, mệnh đều đặt trong ruộng đất. Trời đổ mưa lớn phát lũ muốn nhấn chìm chúng tôi, chúng tôi chỉ có thể nhận mệnh. Nhưng sông Thiệu đã vỡ đê, Ông Chủ vẫn phái quân dầm mưa hai ngày hai đêm chặn lỗ vỡ, lại đưa cả làng chúng tôi đi lánh nạn. Tấm lòng người dành cho hương thân, chúng tôi đều ghi nhớ.”

Một phụ nhân tiếp lời:

“Nam nhân nhà dân phụ theo các quân gia đi đào kênh. Về nói trong quân doanh phát thuốc phòng phong hàn, đều ưu tiên dân chúng trước. Có không ít quân gia còn không được chia thuốc!”

Dân làng râm ran phụ họa:

“Đúng vậy! Ta tận mắt thấy ở lều cứu tế, các quân gia dầm mưa chặn đê mở kênh, không được chia thuốc mà phát sốt, mới bị cõng đến cho đại phu chữa.”

“Hoàng đế trước kia là hoàng đế trước kia, Ông Chủ là Ông Chủ!”

Có một lúc lâu, Ôn Du không biết nên nói gì. Cuối cùng nàng hướng về phía dân làng, thật sâu cúi mình một lễ, rồi quay lại xe.

Chiêu Bạch thấy Ôn Du được dân chúng ủng hộ như vậy vốn mừng thay, nhưng nhìn nàng vào xe rồi vẫn nhắm mắt hồi lâu, cũng không dám tùy tiện mở lời.

Khi xe tiếp tục lăn bánh, bên ngoài vẫn còn nghe tiếng dân chúng gọi “Ông Chủ”.

Chiêu Bạch quan sát sắc mặt nàng, chần chừ hỏi:

“Ông Chủ dường như không vui?”

Nghĩ một lát, nàng chợt nhớ người phụ trách cứu tế là Trần Nguy – quan phụ mẫu bản địa Bình Châu. Dân chúng cảm kích Ôn Du đến vậy, e rằng Trần Nguy trong đó cũng có phần dụng tâm.

Lúc này lương thực và dược liệu đều quý giá. Trước kia triều đình cứu tai, nếu không phải đại dịch, chưa từng phát thuốc. Lần này Ôn Du lại cấp không ít dược liệu trị phong hàn cho lều cứu tế, để dân nhiễm bệnh đều có thuốc dùng.

Ngay cả Lý Nghiêu khi biết quyết định ấy, còn cho rằng chưa dùng đúng chỗ.

Trần Nguy và Lý Tuân đều am hiểu quan trường. Mượn việc Ôn Du phát thuốc mà giúp nàng tích thêm danh vọng trong dân gian, nào phải chuyện khó.

Đó vốn là việc tốt. Vậy sao Ông Chủ lại có vẻ trĩu nặng tâm tư?

“Không, ta rất vui.” Sau hồi lâu nhắm mắt, Ôn Du chậm rãi mở mắt.

Gió thổi lay rèm xe, còn lờ mờ thấy phía sau trên quan đạo những người dân vẫn đứng đó.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận