Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Bữa cơm ăn được một nửa, ngoại trừ Ngô Tịnh Nghiên nói nhiều ra thì không khí vẫn không thể sôi nổi lên được.
Hôm nay không phải cuối tuần nên trung tâm thương mại không đông khách, khách ăn cơm cũng ít. Trong tiệm đồ nướng, chỉ có bàn của họ là ngồi cạnh cửa sổ, nhà hàng trẻ em bên cạnh lại càng vắng vẻ, đến khi bọn Mạc Diệu sắp ăn xong, con gấu bông kia đã ngồi xuống ghế trước cửa tiệm đồ nướng.
Ngô Tịnh Nghiên đã buông đũa, cô nàng một tay chống má, đột nhiên nói: “Hôm nay tớ có mời Tư Viễn mà cậu ấy không chịu đến.”
Lý Nhã Hàm lập tức buông đũa, dường như chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa.
Ngô Tịnh Nghiên lại nói: “Cậu ấy không hợp với cậu đâu, hay là cậu xem Mạc Diệu thế nào đi?”
Mạc Diệu liếc nhìn Ngô Tịnh Nghiên không nói gì.
Dường như Ngô Tịnh Nghiên có chút hưng phấn đến mức không kiểm soát được cái miệng mình, tiếp tục nói: “Gia cảnh nhà Tư Viễn không tốt đâu.”
Lý Nhã Hàm bỗng nhiên nổi giận: “Đừng nói nữa có được không!”
Ngô Tịnh Nghiên bị cô bạn quát cho ngẩn người: “Cậu gắt với tớ làm gì?”
Lý Nhã Hàm hít sâu một hơi, dù sao cũng là người tính tình mềm mỏng, cô nén giọng nói: “Không phải cậu đang đón sinh nhật à? Nói mấy chuyện này làm gì?”
Ngô Tịnh Nghiên bắt đầu bám sát không chịu buông tha: “Cậu cũng biết tớ đang đón sinh nhật à, vì giúp cậu theo đuổi Tư Viễn mà tớ đã làm bao nhiêu việc? Thế mà cậu còn gắt với tớ trong ngày sinh nhật của tớ?”
Lý Nhã Hàm nói: “Tớ nhờ cậu giúp tớ theo đuổi Tư Viễn bao giờ?”
“Chẳng phải cậu bảo thích Tư Viễn ư?”
“Tớ coi cậu là bạn nên mới kể là tớ thích Tư Viễn, tớ có bảo nhờ cậu giúp tớ theo đuổi cậu ấy không?”
Trong ấn tượng của Mạc Diệu, đây là lần đầu tiên cậu thấy Lý Nhã Hàm có thái độ cứng rắn như vậy. Vì mối quan hệ với Ngô Tịnh Nghiên nên cậu và Lý Nhã Hàm cũng tiếp xúc với nhau không ít, cậu luôn thấy Lý Nhã Hàm lầm lì, giống như một cái đuôi đi theo Ngô Tịnh Nghiên vậy.
Nhưng ai mới là cái đuôi của ai chứ? Tính tình hiền lành không có nghĩa là không có suy nghĩ, miếng đất sét bị nhào nặn lâu ngày cũng sẽ từ từ mất nước mà trở nên cứng cáp thôi.
Trước những lời chỉ trích của Lý Nhã Hàm, Ngô Tịnh Nghiên cảm thấy ấm ức, cô nàng nói: “Tớ không giúp cậu thì cậu còn chẳng nói chuyện được với Tư Viễn quá hai câu!”
“Là cậu muốn nói chuyện với cậu ấy hay là tớ muốn?” Lý Nhã Hàm đỏ bừng mặt vì tức giận.
Ngô Tịnh Nghiên hơi ngẩn ra, rồi đáp ngay: “Tớ muốn cái gì? Tớ có thích cậu ấy đâu.”
“Cậu có thích cậu ấy hay không cũng chẳng ngăn được việc cậu thấy hứng thú với cậu ấy và muốn vờn cậu ấy!” Lý Nhã Hàm buột miệng nói ra.
Sắc mặt Ngô Tịnh Nghiên trở nên khó coi.
Lý Nhã Hàm nói xong những lời này dường như hơi hối hận, cô không nói thêm gì nữa, chỉ có lồng ngực là vẫn phập phồng dữ dội, cảm xúc mãi không bình tĩnh lại được.
Ngô Tịnh Nghiên chậm rãi nói: “Cậu không có ai thích thì cũng không có nghĩa là tớ không được giao thiệp bình thường với các bạn nam khác chứ?”
Lý Nhã Hàm mấp máy môi, rồi dùng răng cắn chặt môi dưới, không biết là vì vụng về không biết cãi lại thế nào hay là không nỡ tiếp tục nói ra những lời khó nghe.
Mạc Diệu theo bản năng muốn lên tiếng, hơi do dự một chút vẫn không nói gì, cậu chú ý thấy mắt Lý Nhã Hàm đã đỏ hoe, nhưng cô lại cố cắn môi, rõ ràng là không muốn khóc ở đây.
Thế là Mạc Diệu giơ tay nhẹ nhàng vỗ vai Lý Nhã Hàm, bảo: “Chúng ta về thôi.”
Lý Nhã Hàm ngẩn ngơ, lập tức đứng dậy theo Mạc Diệu.
“Không được đi!” Ngô Tịnh Nghiên rõ ràng đã nổi giận, “Mạc Diệu, không được đi!”
Mạc Diệu nói: “Tôi đưa Lý Nhã Hàm về, hai người cứ đón sinh nhật vui vẻ đi.”
Hai người rời khỏi chỗ ngồi, vừa đi đến lối đi cạnh bàn, Ngô Tịnh Nghiên đã đứng dậy định kéo Mạc Diệu lại, tay cô chạm phải mép cốc nước trà trên bàn, làm cả cốc nước đầy đổ ụp vào người Mạc Diệu. Chiếc quần dài của Mạc Diệu lập tức ướt đẫm từ háng trở xuống, đúng vào vị trí vô cùng oái oăm.
Lý Nhã Hàm che miệng kêu “A!” một tiếng.
Mạc Diệu dừng lại, cúi đầu nhìn mình.
Lúc này, Tằng Văn Sở nãy giờ im hơi lặng tiếng cũng đứng dậy, hắn đưa tay ôm lấy Ngô Tịnh Nghiên, nói: “Sinh nhật thì phải vui vẻ lên chứ, đừng cãi nhau nữa.”
Ngô Tịnh Nghiên như thể cũng cảm thấy ấm ức lắm, đôi mắt rơm rớm nước mắt nhìn Mạc Diệu.
Mạc Diệu vớ lấy tờ giấy ăn lau nước trên quần. Cậu mặc đồ mỏng, quần lại màu nhạt nên vết nước hiện lên rất rõ rệt.
Tằng Văn Sở cứ thế ôm Ngô Tịnh Nghiên đẩy cô nàng ra ngoài: “Chúng mình đi trước đi, anh đưa em đi chỗ khác đón sinh nhật.”
Mạc Diệu và Lý Nhã Hàm liếc nhìn bọn họ, cả hai đều không nói gì.
Ngô Tịnh Nghiên bị Tằng Văn Sở đẩy đi, cô nàng cứ ngoái đầu nhìn Mạc Diệu và Lý Nhã Hàm, còn khóc trước cả Lý Nhã Hàm nữa, nhưng bước chân vẫn không dừng lại. Hai người họ rời khỏi tiệm đồ nướng.
Mạc Diệu cứ nhìn theo họ mãi.
Lý Nhã Hàm đã lấy lại được bình tĩnh, cô nhìn Mạc Diệu hỏi: “Sao còn nhìn mãi thế?”
Cứ tưởng cậu không nỡ rời xa Ngô Tịnh Nghiên.
Mạc Diệu quay đầu lại: “Tôi sợ họ chưa trả tiền.”
Lý Nhã Hàm: “Trời ạ!”
Nhưng cũng may, Ngô Tịnh Nghiên đã thanh toán bằng điện thoại rồi.
Mạc Diệu và Lý Nhã Hàm ngồi trên ghế bên ngoài tiệm đồ nướng.
Lý Nhã Hàm vô cùng bứt rứt, cô nói với Mạc Diệu: “Phải làm sao bây giờ? Hay để tớ đi mua cho cậu chiếc quần khác nhé?”
Mạc Diệu duỗi thẳng chân: “Thôi bỏ đi, cứ để nó tự khô.”
“Thế thì đến bao giờ mới khô?”
“Sao cũng được,” giọng Mạc Diệu lười nhác.
Lý Nhã Hàm im lặng một hồi, không kìm được mong muốn giãi bày: “Ngô Tịnh Nghiên lúc nào cũng vậy cả, cứ hạ thấp tớ trước mặt người khác để tỏ ra mình ưu tú hơn.”
Mạc Diệu ngạc nhiên: “Cậu cũng hiểu rõ phết nhỉ, thế mà vẫn chơi với cô ấy?”
Lý Nhã Hàm cúi đầu: “Thì thỉnh thoảng cậu ấy cũng đối xử tốt với người khác mà.”
Mạc Diệu hiểu ý của Lý Nhã Hàm, Ngô Tịnh Nghiên có tật xấu nhưng cũng có ưu điểm, nếu không Mạc Diệu cũng chẳng làm bạn với cô nàng lâu đến thế.
Lý Nhã Hàm nói: “Chuyện của Tư Viễn, cậu ấy cứ đi rêu rao khắp nơi, tớ thực sự thấy rất phiền.”
Mạc Diệu hơi ngửa đầu lên, không nói gì.
“Chính cậu ấy muốn tìm Tư Viễn nhưng lại ngại, nên cứ lấy danh nghĩa của tớ ra.” Giọng Lý Nhã Hàm nghe buồn buồn, nói xong thì không nói gì nữa.
Mạc Diệu không biết an ủi cô thế nào, cũng chẳng mấy tâm trạng để an ủi, đành nói: “Cậu về trước đi.”
Lý Nhã Hàm ngẩng đầu lên: “Thế còn cậu?”
“Đến chỗ tôi đi.” Một giọng nói đột ngột vang lên bên cạnh.
Lý Nhã Hàm giật nảy mình, Mạc Diệu cũng trợn tròn mắt, chậm rãi quay đầu lại.
Người vừa nói là con gấu bông đón khách của nhà hàng bên cạnh, con gấu bông đó vẫn luôn ngồi trên chiếc ghế cách Mạc Diệu một vị trí. Vì ngoại hình là một con gấu bông, lại ngồi im phăng phắc nên Mạc Diệu và Lý Nhã Hàm nhất thời quên mất bên trong cái con gấu xù xì kia còn có một con người.
Con gấu bông giơ tay lên, dùng sức nhấc cái đầu to tướng ra khỏi cổ, lộ ra khuôn mặt tuấn tú với những đường nét góc cạnh của Tư Viễn. Mồ hôi làm tóc cậu ta ướt đẫm, dính bết vào thái dương, vẻ mặt thản nhiên nói: “Tôi có thể tìm cho cậu một chiếc quần để thay.”
Mạc Diệu đi theo Tư Viễn đến một phòng thay đồ cho nhân viên.
Lý Nhã Hàm sau khi nhìn thấy Tư Viễn thì rõ ràng trở nên căng thẳng hẳn, cô nghe nói Tư Viễn đưa Mạc Diệu đi thay quần thì vội vàng bảo cô về trước đây, bước chân vội vã đến mức còn chưa kịp chào một tiếng.
Căn phòng thay đồ này rất nhỏ, hoàn toàn khép kín không có cửa sổ, giữa hai hàng tủ kê một chiếc ghế dài, ngoài ra chẳng còn gì khác. Tư Viễn vẫn mặc bộ đồ gấu dày cộm trên người, cậu ta tiện tay ném cái đầu gấu lên ghế dài, mở một chiếc tủ nhỏ có khóa số, lấy từ bên trong ra một chiếc quần dài.
“Sạch đấy.” Cậu ta đưa cho Mạc Diệu.
Mạc Diệu nhận lấy, ngồi xuống ghế dài.
Tư Viễn đứng trước tủ, cậu ta hơi cúi đầu, mồ hôi cứ thế nhỏ tong tỏng từ ngọn tóc và gò má xuống.
Không gian phòng thay đồ quá bí bách, dù có bật điều hòa nhưng vẫn thấy có phần oi bức, chóp mũi Mạc Diệu cũng đã lấm tấm mồ hôi. Huống chi là Tư Viễn, bộ đồ gấu bông trên người cậu ta quá dày và nặng, mồ hôi chưa lúc nào ngừng chảy. Mạc Diệu biết Tư Viễn vẫn luôn đi làm thêm bên ngoài, nhưng không ngờ lại vất vả đến thế.
Tư Viễn giơ tay lên, lần tìm khóa kéo của bộ đồ rối sau gáy, đầu ngón tay kẹp lấy khóa kéo nhưng chỉ kéo xuống được một đoạn ngắn ngủn.
Mạc Diệu nói: “Để tôi giúp cho.”
Cậu đứng dậy đi ra sau lưng cậu ta, giúp cậu ta kéo hết khóa kéo xuống, kéo tận đến gốc đuôi. Mùi mồ hôi của thiếu niên bị bao bọc trong lớp quần áo dày kín mít lập tức sộc vào mũi Mạc Diệu, cậu lùi ra, quay lại ghế dài ngồi xuống.
Tư Viễn đứng đó cởi bỏ bộ đồ, bên trong cậu ta chỉ mặc một chiếc áo lót ba lỗ và quần đùi, tất cả đều ướt sũng mồ hôi.
Mạc Diệu cúi đầu, bắt đầu tự thay quần.
Tư Viễn cởi luôn cả áo ba lỗ, chỉ còn lại chiếc quần đùi boxer, lấy một chiếc khăn lông ngồi xuống ghế dài. Cậu ta vắt khăn lên vai, duỗi dài hai chân, cơ thể hơi ngả ra sau, chưa vội lau mồ hôi.
Mạc Diệu có thể cảm nhận được cơ thể cậu ta vẫn đang tỏa nhiệt hừng hực, mồ hôi cũng chưa ngừng chảy.
“Sao không đi làm gia sư hay gì đó?” Mạc Diệu vừa thay quần vừa nói, cảm thấy công việc này vất vả quá sức.
Tư Viễn nhìn thẳng phía trước, nói: “Cuối tuần mới làm.”
Quần của Tư Viễn khá vừa vặn, chỉ có ống quần hơi dài một chút xíu, đi giày vào là có thể bỏ qua.
Mạc Diệu đứng dậy cài khuy quần, tìm chuyện để nói: “Thế hôm nay xong việc rồi à?”
“Không phải cuối tuần nên tầm này là xong rồi.” Tư Viễn chỉ nói đến đó, một lát sau lại bổ sung thêm một câu: “Thời gian không ổn định nên chỉ tìm được mấy việc làm thêm kiểu này thôi.”
Mạc Diệu hơi ngạc nhiên vì cậu ta chịu giải thích với mình chuyện này, trong ấn tượng của cậu, Tư Viễn chưa bao giờ kể chuyện riêng tư với mấy người bạn cùng phòng.
Gấp gọn chiếc quần dài của mình ôm vào lòng, Mạc Diệu định đi về, nhưng lại thấy không tiện cứ thế mà đi luôn, cậu hỏi Tư Viễn: “Cậu tan làm rồi, có về trường cùng không?”
Tư Viễn ngẩng đầu nhìn cậu, nói: “Được.”
Mạc Diệu đành phải ôm quần ngồi xuống chờ.