Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Trong lúc nhất thời, cả Mạc Diệu và Tư Viễn đều im bặt.
Phòng thay đồ quá nhỏ và kín mít, vừa hầm cập vừa ẩm ướt, Mạc Diệu thậm chí có thể cảm nhận được hơi nóng từ người Tư Viễn đang tỏa ra xung quanh. Cậu liếc nhìn sang, thấy những giọt mồ hôi li ti trên vai Tư Viễn bắt đầu lăn dài, hòa vào nhau rồi chảy dọc xuống lưng.
Hai tay Tư Viễn chống ra sau để giữ người, khiến cơ bắp ở lưng hơi gồng lên, không quá cuồn cuộn nhưng đầy sức mạnh, một kiểu rắn rỏi của người lao động cực nhọc.
Mạc Diệu chợt nhớ đến cuộc cãi vã giữa Ngô Tịnh Nghiên và Lý Nhã Hàm hôm nay. Có phải Ngô Tịnh Nghiên có ý với Tư Viễn không nhỉ? Có lẽ là có. Nếu xét từ góc độ thực tế và lợi ích, Mạc Diệu sẽ là lựa chọn tốt hơn để làm bạn trai; Nhưng từ bản năng con người và khao khát nội tâm, có lẽ Tư Viễn lại có sức hút hơn…
Để Mạc Diệu thừa nhận một thằng con trai khác có sức hút hơn mình là chuyện không dễ dàng chút nào, nhưng nghĩ lại, ai mà chẳng muốn gần gũi với một người đồng giới có nội tâm kiên cường và mạnh mẽ cơ chứ?
Tư Viễn bắt đầu lấy khăn lau mồ hôi rồi thay một bộ đồ khác. Áo phông đen đơn giản, nhưng quần lại là quần đồng phục nhân viên nhà hàng với phối màu đỏ vàng lòe loẹt, rộng thùng thình, dĩ nhiên là chẳng đẹp đẽ gì.
Nhưng Tư Viễn hoàn toàn chẳng bận tâm, cậu ấy nói với Mạc Diệu: “Đi thôi.”
Mạc Diệu vốn định bắt taxi về trường, kết quả lại cùng Tư Viễn đi thang máy xuống thẳng bãi đỗ xe.
“Cậu có xe à?” Mạc Diệu suýt chút nữa là thốt lên đầy kinh ngạc.
Thế rồi Tư Viễn dắt ra một chiếc xe đạp từ giữa mấy hàng xe điện.
Mạc Diệu đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng không nỡ mở miệng từ chối.
Tư Viễn đạp xe chở Mạc Diệu về trường. May mắn trường không cách trung tâm thành phố quá xa, đạp xe chỉ mất khoảng nửa tiếng, có điều dọc đường cứ gặp đèn đỏ là phải xuống dắt bộ. Hơn nữa lúc này tại mấy ngã tư lớn vẫn còn cảnh sát giao thông trực, Mạc Diệu cứ phải lén lén lút lút vì sợ bị tóm, dù không bị phạt tiền thì bị giáo huấn giữa đường cũng mất mặt lắm.
Về đến trường, lúc Tư Viễn đi gửi xe vào lán, Mạc Diệu một mình lên lầu về ký túc xá trước.
Trong phòng, Trần Tân Dũng và Trương Tử Vũ đều có mặt.
Mạc Diệu vừa mở cửa bước vào đã nghe Trần Tân Dũng hỏi với giọng đầy ngạc nhiên: “Sao về sớm thế?”
Mạc Diệu cố ý để hé cửa, đi thẳng về phía giường mình.
Trần Tân Dũng lại hỏi: “Không phải đi mừng sinh nhật Ngô Tịnh Nghiên à?”
Mạc Diệu liếc cậu ta một cái: “Cái gì mày cũng biết nhỉ.”
Trần Tân Dũng cười khan một tiếng.
Đúng lúc này, Tư Viễn cũng vào phòng.
Trần Tân Dũng không nói gì nữa, tuy quay mặt đi nhưng ánh mắt vẫn cứ liếc về phía Tư Viễn.
Tư Viễn im lặng đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Đợi cửa nhà vệ sinh đóng lại, Trần Tân Dũng bỗng cười giễu một tiếng, nói: “Mặc cái thứ gì trên người thế không biết.”
Trương Tử Vũ nói: “Chắc là đồng phục đi làm thêm.”
“Sao lại mặc cả về đây? Nhìn quê chết đi được.”
Mạc Diệu ngước mắt nhìn cậu ta: “Liên quan gì đến mày?”
Trần Tân Dũng ngây ngẩn cả người.
Mạc Diệu bồi thêm: “Bớt lo chuyện bao đồng đi.”
Cửa nhà vệ sinh mở ra, trong phòng không ai nói thêm lời nào, ai nấy tự làm việc của mình rồi đi ngủ.
Đêm đó, Mạc Diệu không tìm thấy con mèo đen nhỏ của mình đâu nữa.
Lúc đầu, cậu vẫn ngồi xổm tại chỗ chờ đợi, nhưng đợi hơn nửa tiếng vẫn không thấy bóng dáng mèo đen đâu, Mạc Diệu không kìm lòng được nữa.
Cậu bò ra khỏi nơi trú ẩn, hơi căng thẳng vươn chân trước ra, cào cào xuống đất một cái cho bớt mỏi rồi áp sát góc tường đi ra ngoài.
Ban đầu Mạc Diệu không rõ mình đang ở đâu, đi một đoạn mới nhận ra nơi trú ẩn vừa rồi nằm ở một góc khuất sau lưng tòa nhà ký túc xá nữ, thường chẳng ai ngó ngàng tới.
Cậu ngơ ngác bước đi trong khuôn viên trường vắng lặng, vừa quan sát xung quanh vừa khẽ kêu “meo meo”. Cậu muốn gọi mèo đen ra, nhưng lại sợ tiếng động quá lớn sẽ thu hút những con mèo hoang khác.
Đối với một con mèo, cả ngôi trường rộng lớn đến lạ kỳ. Cậu đã đi qua hầu hết các ngóc ngách mà khi còn là sinh viên, cậu chẳng bao giờ đặt chân tới.
Nhưng chẳng thấy con mèo đen nhỏ đâu cả.
Dường như đã về khuya, Mạc Diệu thấy rất đói.
Cậu đột nhiên dừng bước quay đầu lại, ngửi thấy mùi thức ăn trong bụi cỏ ven đường.
Cậu chui vào bụi cỏ, nhìn thấy một cái lồng, cửa đang mở, bên trong đặt một hộp thức ăn cho mèo.
Mùi thức ăn thơm phức, nếu Mạc Diệu thật sự là một con mèo bình thường, chắc chắn cậu đã lao vào ăn bất chấp rồi.
Nhưng cậu là con người mà.
Cho dù không phải sinh viên đại học mà là một kẻ ngốc đi chăng nữa, cậu cũng biết cái hộp thức ăn trong lồng kia chắc chắn có vấn đề. Cậu đi vòng quanh cái lồng, muốn xem có bẫy ở đâu không, chỉ phát hiện trên cửa có một cái lẫy, nhưng không nhìn rõ có nối với cơ quan nào hay không. Cậu thò móng vuốt ra, không dám thò sâu quá rồi lại rụt về.
Cậu ngẩng đầu, muốn tìm một cành cây gần đó để khều hộp thức ăn ra.
Vừa thấy một cành cây khá dài, định vồ tới thì cậu bỗng mất ý thức.
Khi Mạc Diệu tỉnh lại trên giường thì trời đã sáng. Cảm giác không giống như vừa bừng tỉnh tức thì, mà giống như sau khi ý thức rời khỏi cơ thể mèo, cậu đã ngủ say thêm một giấc nữa rồi mới thức dậy.
Thế nên trải nghiệm đêm qua cực kỳ giống một giấc mơ.
Suốt cả buổi sáng Mạc Diệu cứ bồn chồn không yên. Lúc rời ký túc xá đi học, cậu cũng chẳng thiết ăn sáng mà đi thẳng tới bụi cỏ nơi tìm thấy cái lồng đêm qua. Trong đó giờ trống không, chẳng có lồng cũng chẳng có mèo.
Nhưng nếu nhìn kỹ, đám cỏ trong bụi dường như có dấu vết bị đè lên, đúng theo hình chữ nhật của cái lồng mèo.
Có kẻ lén lút bắt mèo trong đêm sao?
Sắc mặt Mạc Diệu trở nên nghiêm trọng.
Vừa ngẩng đầu lên, cậu thấy một chiếc xe đạp dừng bên lề đường từ lúc nào chẳng hay.
Tư Viễn đang ngồi trên xe, một chân dài chống xuống đất, cơ thể nghiêng nghiêng nhìn cậu.
Mạc Diệu ngẩn ngơ, hỏi: “Gì thế?”
Tư Viễn đáp: “Cậu làm cái gì đấy?”
“Tôi làm gì kệ tôi, hỏi làm gì?” Câu trả lời của Mạc Diệu không mấy lịch sự, nhưng giọng điệu lại khá ôn hòa.
Tư Viễn lại hỏi: “Rốt cuộc cậu đang làm gì?”
Mạc Diệu không trả lời mà hỏi ngược lại: “Sao không đi học đi?”
Tư Viễn bảo: “Đợi cậu.”
“Đợi tôi làm gì?”
“Sắp muộn rồi đấy.”
Mạc Diệu nhìn đồng hồ, tiết đầu đúng là sắp muộn thật.
Tư Viễn nói: “Lên xe không?”
Mạc Diệu nắm lấy vạt áo sau lưng cậu ấy, nhảy phắt lên yên sau xe đạp.
Tư Viễn không nói gì thêm, đạp xe hướng về phía tòa nhà giảng đường.
Họ đến có chút muộn thật, vào lớp đúng lúc tiếng chuông vang lên. Mấy hàng ghế sau gần như đã kín chỗ, Mạc Diệu thấy Trương Tử Vũ vẫy tay với mình, chỉ vào chỗ trống bên cạnh, rõ ràng là giữ chỗ cho cậu.
Phía bên kia của Trương Tử Vũ là Trần Tân Dũng, cậu ta không thèm nhìn Mạc Diệu, có vẻ vẫn còn bực chuyện tối qua.
Tư Viễn đi ngang qua Mạc Diệu, chẳng nói năng gì, đi thẳng lên hàng ghế trống phía trên.
Mạc Diệu do dự một chút, mấp máy môi nói “Cảm ơn” với Trương Tử Vũ rồi đi theo Tư Viễn lên hàng đầu.
Cậu ngồi xuống bên cạnh Tư Viễn.
Lúc đầu Tư Viễn không nhìn cũng chẳng nói gì, đợi đến khi giảng viên bắt đầu bài học, cậu ấy mới bất chợt buông một câu: “Sao không xuống dưới kia mà ngồi?”
“Hả?” Mạc Diệu thấy khó hiểu.
Tư Viễn nhìn chằm chằm lên bảng: “Không phải người ta giữ chỗ cho cậu à?”
Mạc Diệu nói: “Chẳng phải vì đợi tôi nên cậu mới đến muộn à.”
Khóe miệng Tư Viễn khẽ nhếch lên một chút, gần như không nhìn ra.
Đến giờ giải lao, Mạc Diệu đứng dậy đi quanh tòa nhà giảng đường một vòng. Ban đêm giảng đường khóa cửa nên không vào được, cậu muốn tranh thủ ban ngày xác nhận xem hai con mèo kia có trốn ở trong này không.
Cậu không hiểu nổi, mèo gì cũng thấy, tại sao chỉ riêng hai con đó lại không tìm ra? Chẳng lẽ chúng không có thật, chỉ là ảo giác trong mơ thôi sao?
Mạc Diệu quay lại lớp ngay trước khi vào tiết.
Tư Viễn vẫn ngồi nguyên tại chỗ không rời đi, một tay chống cằm, dáng vẻ có chút lơ đễnh.
Mạc Diệu lộ vẻ đắn đo, cậu hỏi Tư Viễn: “Cậu có thấy con mèo đen nào trong trường không?”
“Hửm?” Tư Viễn nhướn mày.
Mạc Diệu nói: “Một con mèo đen tuyền, với một con mèo xám béo nữa, thường đi cùng nhau ấy, chắc thế.”
Tư Viễn không trả lời, chỉ im lặng nhìn cậu.
Giảng viên đã trở lại lớp tiếp tục giảng bài.
Vì ngồi hàng đầu nên không tiện nói chuyện tiếp, Mạc Diệu mở sách ra, giả vờ chăm chú nghe giảng nhưng tâm trí đã bay tận đâu đâu.