Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Sáng nay chỉ có duy nhất tiết học lớn này.
Vừa tan học, Mạc Diệu đã vội vã chặn đường Lý Nhã Hàm khi cô định rời khỏi lớp.
Ngô Tịnh Nghiên đi ngang qua họ với vẻ mặt lạnh lùng.
Lý Nhã Hàm vẫn còn nhìn theo bóng lưng Ngô Tịnh Nghiên, Mạc Diệu chỉ đành hỏi thăm một câu: “Hai người vẫn ổn chứ?”
“Không có gì,” Tâm trạng Lý Nhã Hàm không được tốt cho lắm.
Mạc Diệu cũng chẳng tò mò chuyện giữa Lý Nhã Hàm và Ngô Tịnh Nghiên cho lắm, cậu chuyển chủ đề: “Cậu giúp tôi một việc có được không?”
Lý Nhã Hàm ngạc nhiên: “Việc gì?”
Mạc Diệu nói: “Tôi muốn vào ký túc xá nữ một lát, cậu giúp tôi đăng ký với quản lý được không?”
Lý Nhã Hàm ngẩn người: “Cậu muốn vào phòng bọn tôi á?”
Cô theo bản năng nghĩ Mạc Diệu định vào vì chuyện của Ngô Tịnh Nghiên.
Mạc Diệu đính chính: “Tôi chỉ muốn vào khu ký túc xá nữ thôi, không vào phòng các cậu đâu.”
“Vào đấy làm gì?” Lý Nhã Hàm thật sự tò mò.
Vẻ mặt Mạc Diệu nghiêm trọng: “Tìm mèo.”
Mạc Diệu và Lý Nhã Hàm cùng ra khỏi tòa giảng đường, cậu thấy Tư Viễn đã leo lên chiếc xe đạp của mình.
Tư Viễn thấy họ cũng không dừng lại mà đạp xe đi luôn.
Lý Nhã Hàm nhìn theo bóng lưng Tư Viễn.
Trong lòng Mạc Diệu lúc này chỉ có mèo, chẳng còn tâm hơi đâu mà để ý đến cảm xúc của Lý Nhã Hàm, cậu giục cô ấy: “Chúng ta nhanh lên đi.”
Lý Nhã Hàm dẫn Mạc Diệu về ký túc xá nữ, làm thủ tục đăng ký ở cổng, nói là Mạc Diệu đến giúp cô chuyển đồ.
Vừa vào cổng, Mạc Diệu đi thẳng tới góc khuất nơi con mèo trốn đêm nọ.
Ở góc đó vẫn còn mấy cái thùng giấy vứt lăn lóc, nhưng chẳng thấy bóng dáng mèo đâu.
Cảm giác có chút thất vọng nhưng dường như cũng đã lường trước được, Mạc Diệu ngẩng đầu thở dài một tiếng, rồi bất chợt quay sang hỏi Lý Nhã Hàm: “Cậu có bao giờ nhìn thấy con mèo đen nào ở ký túc xá nữ không?”
“Cậu nói Tiểu Hắc à?”
“Hửm?” Tim Mạc Diệu bỗng nảy lên một cái.
Lý Nhã Hàm nói: “Ở đây có mấy con mèo hoang cơ, tớ không biết có phải con đen tuyền mà cậu nói không, bọn tớ hay gọi nó là Tiểu Hắc.”
Mạc Diệu hỏi: “Thế còn một con mèo xám béo hay đi cùng nó, cậu có thấy bao giờ không?”
Lần này Lý Nhã Hàm không trả lời ngay mà ngẫm nghĩ một hồi rồi bảo: “Hình như là có, tớ không nhớ rõ lắm.”
Mạc Diệu nói: “Nếu cậu thấy chúng thì báo cho tôi một tiếng nhé.”
“Được thôi…” Lý Nhã Hàm có chút ngập ngừng, “Nhưng chúng chạy nhanh lắm, báo cậu chắc cậu cũng chẳng bắt kịp đâu. Cậu định bắt chúng à?”
“Không phải,” Mạc Diệu nói, “Tôi chỉ muốn nhìn chúng thôi.”
Biết là đợi ở đây cũng chẳng có kết quả gì, Mạc Diệu chào tạm biệt Lý Nhã Hàm rồi rời khỏi khu ký túc xá nữ.
Vẫn còn chút thời gian buổi sáng, Mạc Diệu đi dạo qua vài tòa giảng đường nhưng vẫn không thấy tung tích hai con mèo.
Sắp trưa, Mạc Diệu vốn chưa ăn sáng bắt đầu thấy đói, cậu rời tòa giảng đường một mình đi về phía nhà ăn.
Lấy cơm xong, Mạc Diệu vừa tìm được một bàn trống ngồi xuống thì đã có người đặt khay cơm xuống đối diện.
Cậu ngẩng đầu lên, thấy Ngô Tịnh Nghiên đang ngồi trước mặt mình.
Ngô Tịnh Nghiên tuy lấy cơm nhưng chẳng có vẻ gì là muốn cầm đũa, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Mạc Diệu.
Mạc Diệu hỏi: “Sao thế?”
Ngô Tịnh Nghiên hỏi ngược lại: “Cậu với Lý Nhã Hàm là thế nào?”
Mạc Diệu chưa kịp trả lời thì một khay cơm khác đã đặt phịch xuống chỗ trống bên cạnh cậu, tiếng động nghe như là bị ném xuống vậy.
Tư Viễn kéo ghế ngồi xuống cạnh Mạc Diệu.
Ngô Tịnh Nghiên nhìn sang Tư Viễn.
Tư Viễn không nhìn cô, cầm thìa đảo đảo đĩa cơm rang trước mặt rồi cúi đầu ăn ngon lành.
Mạc Diệu không biết nói gì, cũng cúi đầu ăn cơm.
Ngô Tịnh Nghiên lên tiếng: “Mạc Diệu, cậu còn coi tớ là bạn không?”
“Chắc là còn,” Câu trả lời của Mạc Diệu rất nước đôi.
Tư Viễn cứ thế ăn, chẳng thèm nhìn bọn họ.
Ngô Tịnh Nghiên như sắp khóc đến nơi rồi: “Tớ cứ ngỡ các cậu đều là bạn thân nhất của tớ.”
Trong lòng Mạc Diệu thầm nghĩ: Cô có coi tôi là bạn thân không thì tôi không biết, chứ tôi thì không rồi đấy.
Cậu bỗng nhiên cảm thấy Ngô Tịnh Nghiên có lẽ chỉ đơn giản là cần cảm giác mình là trung tâm mà thôi, chính bản thân cô ta có khi cũng chẳng biết mình muốn gì, có lẽ chỉ là tận hưởng cảm giác được nhiều người vây quanh mà thôi.
Tư Viễn đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi: “Cô là bạn gái của cậu ấy à?”
Cả Ngô Tịnh Nghiên và Mạc Diệu đều sững người.
Rất nhanh sau đó, Ngô Tịnh Nghiên nhận ra Tư Viễn đang hỏi mình, cô ngây ra một lúc rồi đáp: “Không phải.”
Tư Viễn nói: “Thế thì cô quản hơi quá rồi đấy.”
Mạc Diệu không kìm được quay sang nhìn Tư Viễn.
Cái vẻ kiêu kỳ và cá tính của Ngô Tịnh Nghiên dường như bỗng chốc thu lại khi đối diện với Tư Viễn, cô mấp máy môi nhưng không nói được lời nào.
Tư Viễn bồi thêm một dao: “Bạn bình thường thôi thì không cần thiết phải nói mấy lời này.”
Ngô Tịnh Nghiên nhìn sang Mạc Diệu.
Mạc Diệu thấy Tư Viễn nói khá đúng, nên cũng im lặng cúi đầu ăn cơm.
Ngô Tịnh Nghiên bê khay đứng dậy bỏ đi.
Chỉ còn lại Mạc Diệu và Tư Viễn ngồi cạnh nhau.
Tư Viễn coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ăn nốt phần cơm rang.
Mạc Diệu lúc này không nhịn được mới hỏi: “Sao tự nhiên lại nói thế?”
Trong ấn tượng của cậu, Tư Viễn chẳng bao giờ lo chuyện bao đồng cả.
Tư Viễn hỏi ngược lại: “Thế cậu đang làm cái gì?”
“Hả?”
“Tan học cậu đi theo Lý Nhã Hàm làm gì?”
“Tôi tìm mèo!” Nghe cậu ấy nhắc lại chuyện này, Mạc Diệu không nhịn được nữa: “Mèo của tôi mất tích rồi!”
“Mèo của cậu?” Giọng Tư Viễn vẫn bình thản: “Cậu nuôi mèo trong trường à?”
“Đúng thế, tôi nuôi hai con mèo, một con đen tuyền với một con béo ú chẳng biết giống gì, giờ đều không tìm thấy nữa!” Mạc Diệu bắt đầu mất bình tĩnh.
“Cậu nuôi kiểu gì mà lại để mất?”
“Tôi cũng có biết đâu!” Mạc Diệu ngẩng đầu lên, đặt đũa xuống: “Tôi cũng đang muốn biết rốt cuộc là có chuyện gì đây!”
“Tại sao lại nuôi mèo trong trường?”
Mạc Diệu dường như bị câu hỏi này làm cho sực tỉnh, cậu cảnh giác: “Liên quan gì đến cậu.”
Tư Viễn dường như cười khẽ một tiếng, không nói gì nữa.
Ăn xong, cả hai cùng về ký túc xá.
Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng đều đã về. Trần Tân Dũng đang nằm trên giường nghịch điện thoại, thấy hai người cùng về thì liếc một cái rồi lật người quay lưng ra ngoài.
Ký túc xá trở nên yên tĩnh, chiều vẫn còn tiết nên ai nấy đều nằm nghỉ trưa.
Mạc Diệu nằm mãi không ngủ được, cậu chống tay ngồi dậy, khoanh chân dựa lưng vào tường.
Trên giường tầng trên có tiếng Tư Viễn trở mình.
Một lúc sau, Tư Viễn từ trên giường leo xuống, cậu ấy nhìn Mạc Diệu qua lớp màn rồi đi vào nhà vệ sinh.
Mạc Diệu nghe tiếng nước nên cũng xuống giường, cậu đi tới cửa nhà vệ sinh, thấy Tư Viễn đang rửa mặt bằng nước lã, bèn hạ thấp giọng hỏi: “Sớm thế này cậu định đi đâu?”
Cậu chỉ đơn thuần tò mò thôi, giờ này đi học thì quá sớm, mà đi làm thêm thì cũng không kịp.
Tư Viễn đáp: “Tôi đi tìm mèo.”
Mạc Diệu ngẩn người.
Tư Viễn vắt khăn lên giá rồi đi thẳng ra ngoài, lúc ngang qua bàn mình còn tiện tay cầm luôn sách vở cho tiết học buổi chiều.
Mạc Diệu sực tỉnh, vội vàng định đuổi theo, chạy đến cửa lại quay ngược vào lấy sách vở.
Cậu đuổi kịp đến cổng ký túc xá, thấy Tư Viễn đang đi về phía lán xe, bèn chạy lạch bạch theo: “Tìm mèo gì cơ?”
Tư Viễn nói: “Tìm con mèo đen của cậu.”
“Cái gì?” Mạc Diệu không hiểu cậu ấy có ý gì.
Tư Viễn bảo: “Tôi nghĩ có lẽ nó không ở trong trường đâu.”
“Tại sao?” Mạc Diệu phải rảo bước mới theo kịp Tư Viễn.
Tư Viễn đi rất nhanh như mọi khi, cậu ấy bước vào lán xe hầm cập, mở khóa xe đạp.
Mạc Diệu giữ lấy ghi-đông xe: “Cậu nói rõ xem nào? Sao cậu biết nó không ở trong trường?”
Tư Viễn đã leo lên xe, nhìn cậu: “Đoán thôi, có muốn đi xem không?”
Mạc Diệu nhảy phắt lên yên sau xe Tư Viễn trước một bước, túm lấy eo cậu ấy hỏi: “Đi đâu xem?”
Tư Viễn đạp xe vọt đi: “Ra ngoài kia xem thử.”
Giữa trưa, Tư Viễn chở Mạc Diệu ra khỏi cổng phụ của trường, lượn một vòng quanh hai ba khu chung cư gần đó.
Lúc đầu Mạc Diệu thấy lời Tư Viễn thật vô lý, nhưng sau đó lại thấy lượn quanh đây cũng có lý của nó. Mèo hoang vốn dĩ đâu có ở cố định một chỗ, các khu chung cư xung quanh có đồ ăn hoặc có người cho ăn, hoàn toàn có khả năng chúng ra đó kiếm ăn.
Nhưng cậu lại nghĩ, Tư Viễn làm thế này là có ý gì? Cậu ấy thân với con mèo đen đến thế sao? Biết nó hay đi đâu à? Hay chỉ đơn giản là tốt bụng đi tìm mèo cùng cậu?
Cái người tên Tư Viễn này sao tự nhiên lại nhiệt tình đột xuất thế nhỉ?
Tìm quanh mấy khu chung cư vẫn chẳng thấy mèo đâu, cũng sắp đến giờ vào lớp.
Tư Viễn dừng xe trước một siêu thị ở cổng trường để vào mua nước.
Mạc Diệu đứng cạnh xe đợi cậu ấy, lòng dạ rối bời, cho đến khi Tư Viễn đưa cho cậu một chai nước lạnh.
Mạc Diệu ngẩn người, theo bản năng nói: “Cảm ơn.”
Nhận chai nước xong cậu thấy có chút không ổn, vội vàng nói: “Để tôi trả tiền cho cậu.”
Nói xong thấy mình chưa đủ phóng khoáng, lại bồi thêm: “Để tôi mời cậu.”
“Không cần,” Tư Viễn nói, đột nhiên đưa tay xoa đầu Mạc Diệu một cái, sau đó thản nhiên vặn nắp chai, ngửa cổ uống một ngụm nước như thể đó là chuyện bình thường nhất trên đời.
Mạc Diệu đứng ngây người ngay tại chỗ, mắt mở to, tim đập thình thịch, nghi ngờ không biết có phải một trong hai người vừa bị trúng tà không.