Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Tiết học buổi chiều, Mạc Diệu bỗng nhiên trở nên ngượng ngùng. Vừa bước vào lớp, cậu đi thẳng tới ngồi cạnh Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng, liếc nhìn Tư Viễn qua khóe mắt.
Quả nhiên Tư Viễn đi sang phía bên kia lớp, chọn một chỗ trống ở hàng đầu ngồi xuống.
Vốn dĩ Mạc Diệu không muốn ngồi cạnh Tư Viễn, nhưng khi thấy cậu ấy tự đi chỗ khác thật, trong lòng cậu lại cảm thấy không thoải mái.
“Này,” Trương Tử Vũ ở bên cạnh gọi.
“Gì?” Ánh mắt Mạc Diệu vẫn đang dán chặt vào lưng Tư Viễn.
“Sao mày với Tư Viễn dạo này thân nhau thế?”
“Có à?” Mạc Diệu không trả lời trực tiếp.
Trần Tân Dũng đột nhiên mỉa mai một câu: “Đại thiếu gia đang đi trải nghiệm cuộc sống của sinh viên nghèo đấy à?”
Mạc Diệu quay sang nhìn cậu ta: “Ai là đại thiếu gia? Mày à?”
Dù chưa vào tiết nhưng trong lớp đã khá đông sinh viên, hơn nữa lại là tiết học chung của hai lớp nên ai nấy đều hạ thấp giọng.
Trần Tân Dũng nói: “Chẳng lẽ không phải là đại thiếu gia phòng mình à? Muốn chơi với ai thì chơi, giờ lại coi thường bọn tao rồi chứ gì?”
Trương Tử Vũ vội vàng can ngăn: “Nói năng cái kiểu gì thế không biết.”
“b*nh h**n.” Mạc Diệu cau mày, “Tao thích chơi với ai là quyền của tao, liên quan gì đến mày? Có phải học sinh tiểu học đâu mà quản. Vả lại Tư Viễn chưa từng nói xấu mày một câu nào, bớt kiếm chuyện vô cớ đi.”
Nói xong, cậu cầm sách đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi đi thẳng về phía Tư Viễn.
Trên bàn Tư Viễn vẫn đặt chai nước khoáng uống dở, cậu ấy tựa lưng vào ghế, cúi đầu lật giở cuốn giáo trình.
Mạc Diệu đi đến chỗ trống bên cạnh cậu ấy rồi lại cảm thấy hối hận, định tìm chỗ khác ngồi thì Tư Viễn đã ngẩng đầu lên hỏi: “Sao không ngồi xuống?”
Mạc Diệu đành phải ngồi xuống.
Cả hai đều im lặng, Mạc Diệu vẫn còn nghĩ về chuyện Tư Viễn xoa đầu mình, nhưng cậu không thể hỏi thẳng: Tại sao cậu lại xoa đầu tôi? Hơn nữa cụm từ “xoa đầu tôi” nghe cứ ám muội thế nào ấy.
Mạc Diệu một tay chống đầu nhìn lên giảng viên đang chuẩn bị bài, tay kia cầm cây bút xoay xoay giữa các ngón tay để xoa dịu sự bồn chồn trong lòng.
Tư Viễn thì tựa lưng vào ghế với tư thế rất thoải mái, cánh tay còn gác lên thành ghế.
Cây bút của Mạc Diệu thỉnh thoảng lại rơi khỏi kẽ ngón tay, đập xuống bàn phát ra tiếng “cạch cạch”.
Tư Viễn đột nhiên đưa tay ra, lấy luôn cây bút của cậu đi.
“Làm gì đấy?” Mạc Diệu ngồi thẳng người dậy.
“Ồn quá,” Tư Viễn nói, “Giảng viên nhìn cậu kìa.”
Mạc Diệu ngồi ngay ngắn lại, dựa vào ghế nhìn lên bảng.
Khuỷu tay Tư Viễn chạm vào cánh tay cậu, Mạc Diệu bỗng nhiên cảm thấy bận tâm một cách lạ lùng, cậu nhích tay đi một chút, lát sau lại khoanh tay lại.
Lúc tan học, Tư Viễn dọn đồ đạc trên bàn rồi đứng dậy, cậu ấy nói với Mạc Diệu: “Tôi đi làm đây.”
Mạc Diệu ngước lên nhìn cậu ấy: “Ừm.”
“Lát nữa về tôi đi tìm mèo cùng cậu.” Nói xong, Tư Viễn nhanh nhẹn bước ra khỏi lớp.
Mạc Diệu vội cầm sách đuổi theo: “Dạo này cậu bị làm sao thế? Sao tốt bụng đột xuất vậy?”
Tư Viễn đi rất nhanh, đã đến đầu cầu thang, cậu ấy dừng lại nói chuyện với Mạc Diệu khiến sinh viên hai lớp bị chặn lại phía sau.
“Con mèo đen đó là tôi nuôi đấy,” Tư Viễn ghé sát tai Mạc Diệu nói, nói xong định xuống lầu luôn.
“Chờ đã,” Mạc Diệu túm lấy Tư Viễn, “Cậu nói gì cơ? Cậu nuôi bao giờ?”
“Cậu nuôi từ lúc nào thì tôi nuôi từ lúc đấy.” Tư Viễn hất tay cậu ra, rảo bước xuống lầu.
Mạc Diệu đuổi theo hét lên: “Nói cho rõ xem nào!”
Tư Viễn đáp: “Tôi sắp muộn làm rồi.”
Cậu ấy nói không nhanh nhưng bước chân rất vội. Chạy xuống lầu, mở khóa xe đạp rồi phóng đi.
Mạc Diệu cũng nhanh tay lẹ chân, nhảy lên yên sau đúng lúc xe bắt đầu chuyển bánh, ôm chặt lấy eo cậu ấy: “Đừng có đi vội!”
Tư Viễn đã đạp xe ra xa.
Lúc này đa số sinh viên mới vừa ra khỏi tòa giảng đường, nhìn thấy Mạc Diệu ngồi sau xe đạp Tư Viễn cùng nhau rời đi.
Mấy bạn nữ lớp bên cạnh cứ hỏi nhau: “Kia có phải Tư Viễn không?”
Ngô Tịnh Nghiên ôm sách, cau mày không nói lời nào.
Tư Viễn đạp xe xuyên qua khuôn viên trường, Mạc Diệu hỏi: “Cậu đi đâu đấy?”
“Về ký túc xá,” Tư Viễn đáp.
“Chẳng phải bảo đi làm à?”
“Tôi về cất đồ đã.”
“Được rồi…”
Về đến phòng cất đồ xong, Tư Viễn bảo Mạc Diệu: “Đừng đi theo tôi nữa.”
Mạc Diệu định chặn cửa, nhưng biết đi làm là việc quan trọng với Tư Viễn nên đành đứng dạt ra một bên nhường đường: “Ý cậu là gì thì phải nói rõ đã.”
“Thì đúng như cái ý cậu đang nghĩ đấy, nghĩ không ra thì tối về tôi nói cho nghe.” Tư Viễn vừa nói vừa bước nhanh ra khỏi ký túc xá.
Thế rốt cuộc “cái ý cậu đang nghĩ” là cái ý gì cơ chứ?
Ăn tối xong, Mạc Diệu chẳng muốn về phòng, cứ thơ thẩn trong trường.
Cậu đi đến cổng ký túc xá nữ, thấy mấy con mèo hoang đang chực chờ xin ăn và những nữ sinh hay cho chúng ăn. Trong đám mèo đó không có hai con mà cậu đang tìm.
Mạc Diệu ngồi xổm trên bậc thang đối diện cổng ký túc xá, bên cạnh cũng có hai bạn nam đang ngồi đợi bạn gái.
Tư Viễn bảo mèo đen là cậu ấy nuôi, Mạc Diệu nuôi từ lúc nào thì cậu ấy nuôi từ lúc đó. Thực tế là Mạc Diệu đâu có nuôi mèo, cậu chính là con mèo đó mà, sao Tư Viễn biết Mạc Diệu nuôi từ bao giờ? Hay là cậu ấy biết con mèo đó chính là Mạc Diệu?
Nếu Tư Viễn biết Mạc Diệu là con mèo béo đó, thì ý của cậu ấy chẳng lẽ là…
Nghĩ đến đây, Mạc Diệu rùng mình một cái không rõ lý do, lông tơ trên tay dựng hết cả lên.
Sau đó cậu chú ý đến một bạn nữ đang cho mèo ăn.
Lúc này đã qua giờ cơm, cổng ký túc xá nữ không còn mấy ai cho mèo ăn nữa, bỗng một bạn nữ tóc ngắn đi tới. Trước khi lại gần, cô ta đặt một cái lồng thú cưng nhỏ xuống cách đó không xa, tay cầm hộp thức ăn đi tới.
Con mèo kia đã quen được cho ăn nên không sợ người, thấy bạn nữ ngồi xuống đặt hộp thức ăn thì sán lại ăn.
Bạn nữ ngồi cạnh nó, ban đầu xoa lưng nó một cái, hai cái, rồi bất ngờ túm lấy gáy nó định nhấc lên.
Nhưng con mèo đó khá béo, sức cũng không nhỏ, nó kêu thét lên một tiếng rồi vùng vẫy dữ dội.
Bạn nữ dường như sợ bị mèo cào nên lùi lại một bước buông tay, con mèo rơi xuống đất rồi biến mất tăm vào bụi cỏ.
Mạc Diệu đứng bật dậy, đi về phía cổng khu nữ sinh, hét lên: “Này!”
Cậu muốn gọi bạn nữ kia lại để hỏi xem cô ta định làm gì.
Bạn nữ chắc chắn đã nghe thấy, cô ta quay lại liếc nhìn Mạc Diệu một cái, không có ý định dừng lại mà quay người xách cái lồng để bên cạnh rồi rảo bước bỏ đi.
Mạc Diệu dĩ nhiên không đến mức xông thẳng vào ký túc xá nữ, cậu dừng lại ở cổng nhìn cái lồng của cô ta, rồi nhớ lại cái lồng bẫy có hộp thức ăn mà mình thấy đêm nọ.
Thật sự có người đang bắt mèo hoang trong trường sao? Bắt để làm gì cơ chứ?
Mạc Diệu quay về ký túc xá.
Trương Tử Vũ đã đi tự học với bạn gái, chỉ có m*nh tr*n Tân Dũng ở phòng. Thấy Mạc Diệu về, cậu ta cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Mạc Diệu không có tâm trạng để ý đến cậu ta, cậu ngồi bên giường, cầm điện thoại nhắn một tin vào nhóm lớp, hỏi xem có ai thấy một bạn nữ tóc ngắn chuyên bắt mèo hoang ở khu nữ sinh hay không.
Không một ai trả lời cậu.
Rõ ràng Trần Tân Dũng cũng thấy tin nhắn của Mạc Diệu, cậu ta ngước nhìn cậu một cái rồi nén nhịn không nói gì.
Mạc Diệu một chân gác lên giường, một chân chạm đất, cậu tì cằm lên đầu gối, trong lòng bồn chồn lo lắng.
Sau đó Lý Nhã Hàm gửi cho cậu một tin nhắn kèm đường link của một ứng dụng mạng xã hội.
Mạc Diệu nhấn vào xem, đó là một bài đăng nói rằng trong trường có người ngược đãi mèo. Người đăng bài bảo thấy một con mèo chết trong thùng rác trường, hình như là mèo hoang, kèm theo một bức ảnh chụp cận cảnh thùng rác. Ảnh đã được che mờ nhưng nhìn đường nét có thể thấy một con mèo dính máu đang nằm trong đó.
Lý Nhã Hàm nhắn tiếp: “Hình như đúng là trường mình đấy.”
Người đăng bài không nói rõ là trường nào, nhưng nhìn cái thùng rác trong ảnh, màu sắc và kiểu dáng y hệt thùng rác của trường. IP người đăng bài ở trong tỉnh, bên dưới có người hỏi có phải trường XX không thì người đó không trả lời. Mà trường XX chính là đại học của bọn Mạc Diệu.
Lý Nhã Hàm nói: “Tớ chưa thấy ai bắt mèo cả, nhưng liệu có phải kẻ ngược đãi mèo không?”
Mạc Diệu hít vào một hơi thật sâu.
Hôm đó, Tư Viễn lại về ngay sát giờ đóng cửa ký túc xá.
Lúc ấy mọi người vẫn chưa ngủ. Nhưng vì cuộc tranh cãi ban ngày giữa Mạc Diệu và Trần Tân Dũng nên không khí có chút gượng gạo. Trương Tử Vũ về phòng đã cố tìm chủ đề để làm dịu bầu không khí nhưng không thành công, sau đó cũng đành rút lên giường gọi điện thoại cho bạn gái.
Tư Viễn về, khóa cửa phòng rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Mạc Diệu nhanh nhẹn leo xuống giường bám theo.
Tư Viễn định đi tắm, cậu ấy đang ở cửa nhà vệ sinh, vừa kéo cái áo phông quá đầu thì Mạc Diệu đã xông tới húc vào ngực mình một cái, cậu đấy Tư Viễn vào trong rồi thuận tay “cạch” một cái khóa cửa lại.
Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng đồng thời thò đầu ra khỏi giường, nhìn nhau đầy kinh ngạc.
Lưng Tư Viễn đập vào tường, cậu ấy túm lấy cái áo đang vướng trên đầu kéo tuột ra, tóc tai hơi bù xù nhìn Mạc Diệu: “Làm cái gì đấy?”
Mạc Diệu gần như dán chặt vào người cậu ấy, hơi ngước đầu lên, ánh mắt có phần hung dữ: “Có phải cậu không?”