Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Tư Viễn quăng cái áo phông sang một bên chậu, lưng tựa vào bức tường ốp gạch men, chỉ cần đứng thẳng lên một chút là sẽ chạm sát vào Mạc Diệu, cậu ấy hỏi: “Cái gì cơ?”
Mạc Diệu mất kiên nhẫn, nhưng không muốn hét to để hai người bên ngoài nghe thấy nên vẫn hạ thấp giọng: “Cậu thấy thế có thú vị không? Cứ úp úp mở mở đánh đố nhau để làm gì? Phải thì bảo phải, không thì bảo không, đừng có vòng vo với tôi.”
Tư Viễn nói: “Tôi vốn dĩ là người rất đáng ghét mà.”
Mạc Diệu hỏi: “Cậu chính là con mèo đen đó? Cậu biết là tôi à?”
Câu hỏi quá trực diện khiến Tư Viễn im lặng một hồi lâu mới đáp: “Tôi cũng mới biết cách đây không lâu thôi.”
“Tại sao?”
“Tại sao cái gì?”
“Tại sao lại biến thành mèo? Tôi vẫn luôn không biết chuyện gì đã xảy ra!”
Tư Viễn lắc đầu.
“Bọn mình trúng tà rồi à?”
Tư Viễn im lặng.
Mạc Diệu lùi lại nửa bước, Tư Viễn vừa đứng thẳng dậy thì Mạc Diệu lại đẩy cậu ấy mạnh một cái về phía sau: “Cậu đang trêu tôi đấy à?”
Cậu sinh nghi, không còn phân biệt nổi đâu là thật nữa.
Tư Viễn đáp: “Ừm.”
“Ừm cái gì?” Mạc Diệu định túm cổ áo cậu ấy thì mới nhận ra người ta đang c** tr*n.
Tư Viễn bất ngờ nắm chặt lấy tay cậu: “Cậu bình tĩnh lại được không?”
Mạc Diệu nhìn cậu ấy chằm chằm.
“Cậu ra ngoài trước đi, để tôi tắm cái đã, được không?”
Mạc Diệu không nói gì.
Tư Viễn ôn tồn: “Con mèo đen đó đúng là tôi. Lúc đầu tôi chỉ nghi ngờ thôi, hôm nay nghe cậu nói tôi mới chắc chắn. Cậu đừng vội, tôi cũng không trêu gì cậu cả, giờ bình tĩnh được chưa?”
Giọng Tư Viễn rất thản nhiên, thậm chí có thể coi là dịu dàng, trong không gian chật hẹp này, giọng trầm thấp khẽ lọt vào tai Mạc Diệu.
Mạc Diệu đứng thẳng người, Tư Viễn vẫn nắm tay cậu, cậu dùng lực hất ra rồi mở cửa nhà vệ sinh bước ra ngoài.
Hai người còn lại trong phòng đều đang nhìn cậu, nhưng thấy cậu ra thì vội giả vờ như không thấy.
Mạc Diệu ngồi khoanh chân trên giường của mình.
Lúc Tư Viễn bước ra, trên người vẫn còn vương hơi nước.
Mọi người trong phòng vẫn chưa ngủ nên nói chuyện gì lúc này cũng không tiện, Mạc Diệu có chút hối hận vì vừa nãy không nói rõ ràng trong nhà vệ sinh, nhưng giờ mà lôi Tư Viễn vào đó lần nữa thì kỳ quặc quá.
Tư Viễn leo lên giường, ký túc xá tắt đèn đi ngủ.
Mạc Diệu không ngủ được, cậu nằm trên giường âm thầm lắng nghe động động tĩnh xung quanh, thậm chí không dám trở mình vì sợ tiếng động nhỏ nhất cũng làm Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng thức giấc.
Sau đó cậu nghe thấy tiếng thở của hai người kia đã đều đặn.
Mạc Diệu hít một hơi thật sâu, ngồi dậy, bám lấy thang giường nhẹ nhàng leo lên trên.
Màn của Tư Viễn đang đóng kín.
Mạc Diệu bám vào thành giường, vén một khe hở nhìn vào trong, Tư Viễn đang nằm ngay ngắn, không hề cử động.
Cậu không biết Tư Viễn đã ngủ hay đang giả vờ ngủ, từ lúc cậu ấy leo lên giường, Mạc Diệu chưa nghe thấy tiếng cậu ấy trở mình lần nào.
Mạc Diệu chui tọt vào giường của Tư Viễn. Cậu cảm thấy tiếng động mình gây ra không hề nhỏ, nếu Tư Viễn còn thức thì chắc chắn phải nhận ra. Cậu bò về phía đầu giường, cẩn thận tránh tay chân Tư Viễn để không đè trúng cậu ấy.
Đợi đến khi áp sát mặt, Mạc Diệu mới nhờ vào ánh sáng lờ mờ nhìn rõ khuôn mặt Tư Viễn, mắt cậu ấy đang nhắm nghiền.
Cùng lúc đó, Tư Viễn bất ngờ mở choàng mắt rồi chộp lấy tay Mạc Diệu.
Lực tay Tư Viễn rất mạnh, Mạc Diệu suýt chút nữa đã kêu thành tiếng.
“Cậu bị điên à?” Sau khi nhìn rõ khuôn mặt Mạc Diệu, Tư Viễn mới thầm thì một câu, rõ ràng vừa nãy cậu ấy cũng bị cậu làm cho giật mình.
Mạc Diệu hỏi: “Cậu ngủ rồi à?”
Tư Viễn buông tay, xoa xoa mặt rồi ngồi dậy dựa lưng vào tường: “Ừm.”
“Cậu thế mà cũng ngủ được à?” Dù giọng điệu gay gắt nhưng Mạc Diệu vẫn nén giọng để không làm thức giấc hai người kia.
Tư Viễn hơi ngửa đầu, nhắm mắt lại: “Ừm.”
“Đừng có ngủ,” Mạc Diệu vỗ vỗ vào mặt cậu ấy, trong đêm vắng lặng, tiếng vỗ tay lên má nghe chát chúa lạ thường. Cậu vội vàng dừng lại, đợi một lát không thấy giường đối diện có động tĩnh gì mới nói tiếp: “Cậu không thấy chúng ta cần nói cho rõ ràng à?”
Tư Viễn hé mắt nhìn: “Hửm?”
“Chuyện con mèo đen ấy.”
Tư Viễn nghiêng đầu sang phải, chân trái co lên đạp trên giường, nhìn Mạc Diệu: “Chuyện của cậu là thế nào?”
Mạc Diệu ngồi khoanh chân lại: “Có một đêm, tôi mở cửa sổ lỡ tay đẩy một con mèo rơi xuống lầu, tôi xuống tìm mãi không thấy nó đâu, rồi sau đó tôi nằm mơ thấy mình nhập vào xác của con mèo đó.”
Tư Viễn như đang rất mệt mỏi nhưng vẫn lắng nghe chăm chú: “Hôm đó tôi về muộn, đoạn đường đó hơi tối, tôi đạp xe đâm trúng một con mèo, thế thôi.”
“Thế con mèo đó đâu?”
“Nó chui vào bụi cỏ rồi.”
“Có phải con mèo đen không?”
“Không biết, tối quá nhìn không rõ.”
Mạc Diệu suy nghĩ một lát: “Thế cậu có bao giờ thấy con mèo đen đó trong trường không?”
“Chưa.”
“Cậu không muốn tìm nó à?”
“Không rảnh,” Tư Viễn trả lời rất dứt khoát.
Mạc Diệu nghe vậy thì thầm nghĩ đúng là cậu ấy không rảnh thật, đi học rồi đi làm thêm bù đầu rồi, nhưng cậu vẫn tò mò: “Cậu không thấy phiền à?”
“Lúc đầu thì có một chút.”
“Cậu chưa bao giờ nghĩ cách giải quyết rắc rối này à?”
Tư Viễn tựa vào tường, chậm rãi nói: “Cũng chẳng rắc rối lắm, rất tự do.”
Mạc Diệu ngẩn người.
“Giống như một giấc mơ tự do và tỉnh táo vậy. Cậu biết mình đang mơ, trong mơ cậu có thể dễ dàng nhảy lên tường, leo cây cao, nằm trên mái nhà ngắm sao,” Tư Viễn vô thức nhắm mắt lại như đang hồi tưởng, “Mỗi ngày bỗng dưng có thêm bao nhiêu thời gian, muốn làm gì cũng được, với tôi thì không coi đó là rắc rối.”
Mạc Diệu nhìn anh không nói gì.
Tư Viễn cũng cứ nhắm mắt như thể lại ngủ mất rồi.
Mạc Diệu khẽ hỏi: “Thế đêm qua cậu đi đâu? Sao tự dưng lại biến mất?”
“Có lẽ là ra khỏi trường rồi,” Tư Viễn bất ngờ mở mắt ra.
“Sao cậu biết?”
“Tôi từng có lần không vào được giấc mơ đó. Tuy không chắc con mèo đen kia có rời khỏi trường hay không, nhưng có hai lần tôi ngủ qua đêm ở ngoài trường thì không mơ thấy những chuyện đó nữa.”
Mạc Diệu suy nghĩ nghiêm túc, cậu chưa từng có trải nghiệm đó vì dạo này cậu không ngủ ngoài trường bao giờ, mà con mèo của cậu dường như cũng không dám rời khỏi địa bàn trường một mình.
Trải nghiệm của Tư Viễn còn lâu hơn cả cậu.
Mạc Diệu im lặng một hồi rồi bảo: “Tôi cảm thấy không yên lòng.”
Tư Viễn im lặng chờ cậu nói tiếp.
Mạc Diệu nói: “Tôi thấy trên mạng bảo trường mình có kẻ ngược đãi mèo.”
Môi Tư Viễn hơi mím lại nhưng không nói gì.
“Tôi biết giờ có ra ngoài cũng chẳng làm được gì, nhưng tôi cứ thấy bất an thế nào ấy.”
Có lẽ vì câu này cậu nói hơi xúc động nên Mạc Diệu nghe thấy tiếng thở phía Trần Tân Dũng bỗng nhiên nhẹ đi, rồi có tiếng trở mình trên giường.
Cậu vội ngậm miệng, hơi cúi đầu không dám nói thêm lời nào.
Tư Viễn bất ngờ giơ tay lên, đặt lòng bàn tay lên đầu cậu.
Mạc Diệu giật mình nhưng không dám động đậy.
Tư Viễn nhẹ nhàng xoa tóc cậu.
Trong đêm tối tĩnh mịch, hai người họ ở trong khoảng không gian nhỏ hẹp dưới lớp màn, hơi thở của Tư Viễn trùng khớp với hơi thở của con mèo đen mà Mạc Diệu hằng quen thuộc.
Mạc Diệu nhớ lại cảm giác khi con mèo đen l**m lông cho mình, một cảm giác an tâm đến lạ.
Nếu là con mèo đen đó thì hình như làm gì cũng được.
Tay Tư Viễn trượt từ đỉnh đầu Mạc Diệu xuống, khẽ bóp nhẹ sau gáy cậu.
Tiếng thở của Trần Tân Dũng lại trở nên nặng nề và đều đặn.
Tư Viễn lúc này mới buông tay ra, nói: “Ngủ đi, giờ chẳng làm gì được đâu.”
Mạc Diệu hiểu rõ, dù cậu có ra được khỏi ký túc xá thì cũng không thể đi khắp mọi ngóc ngách trong trường để tìm mèo, vả lại rất có thể con mèo đen đã không còn ở trong trường nữa rồi.
Cậu leo xuống giường Tư Viễn, quay về giường mình, nằm ngay ngắn đắp chăn nhắm mắt lại.
Và rồi cậu đã có một giấc ngủ rất ngon.
Cả bản thân cậu cũng biến mất.
**
Chan: Cái câu cuối là nối tiếp giấc mơ trước đó, con mèo đen biến mất, mèo trắng đi tìm, giờ ngay cả mèo trắng cũng mất tích luôn ời.