Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Đêm qua ngủ quá muộn và quá say, cả đêm chẳng nằm mơ thấy gì.
Không nằm mơ!
Mạc Diệu choàng tỉnh, ngồi bật dậy trên giường.
Cậu không nằm mơ!
Trong phòng có người, Tư Viễn đang tựa vào cái bàn nhỏ của mình, nghe thấy động tĩnh thì quay đầu nhìn Mạc Diệu.
Mạc Diệu vén màn định nói gì đó nhưng lại đè về.
Tư Viễn dựa lưng vào bàn, nói: “Chỉ có mình tôi thôi.”
Mạc Diệu bảo: “Đêm qua tôi không mơ thấy gì cả.”
Tư Viễn trông vẫn rất bình tĩnh, chỉ hơi nhíu mày một chút.
Mạc Diệu xuống giường: “Có lẽ nó bị bắt thật rồi.”
Chân ghế của Tư Viễn hơi vênh lên một chút, lúc đặt xuống phát ra tiếng “cạch” nhẹ, cậu ấy nói: “Phải tìm cách xem camera trong trường thôi.”
“Xem kiểu gì?” Đầu óc Mạc Diệu đang rất rối bời, cậu đi về phía nhà vệ sinh, bỗng dừng bước bảo: “Thử tìm Điền Thâm xem sao.”
Điền Thâm là chủ tịch hội sinh viên khoa, quyền lực chẳng biết đến đâu nhưng quan hệ với các giảng viên trong khoa khá tốt, có lẽ sẽ có cách.
Mạc Diệu lấy điện thoại từ trên giường, vội vàng nhắn một tin cho Điền Thâm.
Cậu ngồi bên giường đợi một lát nhưng không thấy hồi âm, đành đặt điện thoại xuống rồi vào nhà vệ sinh.
Đến khi cậu quay ra, Điền Thâm đã nhắn lại ba chữ: “Để lát nữa.”
Mạc Diệu đặt điện thoại xuống nhìn Tư Viễn: “Anh ấy bảo lát nữa.”
Không biết là lát nữa mới trả lời hay lát nữa mới dẫn đi xem camera.
Tư Viễn nói: “Thì cứ đợi lát nữa thôi.”
Giọng Tư Viễn trầm ổn khiến lòng Mạc Diệu cũng dịu lại đôi chút. Ít nhất giờ cũng không còn là con ruồi mất đầu nữa, đã có chút manh mối, cậu chỉ còn cách yên tâm đợi hồi âm từ Điền Thâm.
Lúc cùng Tư Viễn rời ký túc xá, Mạc Diệu hỏi: “Bọn họ đâu rồi?”
“Ra ngoài rồi.”
Tiết đầu buổi sáng không có giờ học, bình thường toàn là Tư Viễn ra ngoài sớm, còn Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng ngủ nướng, hôm nay chẳng hiểu sao lại đảo lộn hết cả.
Mạc Diệu theo bản năng đi cùng Tư Viễn tới lán xe đạp, cậu hỏi: “Sao hôm nay bọn họ dậy sớm thế?”
Tư Viễn đáp: “Không biết, chắc thấy tôi chưa đi nên bọn họ đi trước.”
Mạc Diệu không kìm được liếc nhìn cậu ấy một cái, Tư Viễn nói câu đó chẳng có chút cảm xúc nào, không phải phàn nàn cũng chẳng phải mỉa mai.
“Thì cũng tại cậu không hòa đồng,” Mạc Diệu lẩm bẩm.
“Ừm,” Tư Viễn thế mà lại thừa nhận.
Mạc Diệu bóp nhẹ vào eo sau của Tư Viễn rồi nhảy lên yên sau xe đạp.
Tư Viễn quay đầu nhìn cậu một cái.
“Gì?” Mạc Diệu vẫn bóp chặt không buông.
Tư Viễn không nói gì, đạp bàn đạp hướng ra ngoài khu ký túc xá nam.
Mạc Diệu cúi đầu nhìn đường eo của Tư Viễn dưới lòng bàn tay mình, cảm giác rất kỳ lạ. Tư Viễn vẫn là Tư Viễn đó, nhưng bỗng chốc dường như không chỉ là Tư Viễn nữa.
Một khi lồng ghép hình ảnh con mèo đen đó vào cơ thể hiện tại của Tư Viễn, chàng trai lạnh lùng bỗng trở nên mềm mại hẳn đi. Mạc Diệu đã quá quen thuộc với con mèo đen đó, cơ thể đen tuyền luôn ẩn hiện trong đêm lạnh, nhưng lại cực kỳ mềm mượt, là sự kết hợp hoàn hảo giữa cái lạnh lẽo và sự mềm mại.
Dường như mèo là loài sinh vật như thế, mà Tư Viễn hiện tại trước mặt Mạc Diệu lại khớp hoàn toàn với con mèo đen đó. Chẳng có ai giống mèo hơn Tư Viễn, xòe vuốt hay phơi bụng hoàn toàn tùy thuộc vào sở thích của cậu ấy.
Tay Mạc Diệu thậm chí còn khẽ cử động, cậu muốn sờ thử bụng Tư Viễn xem có mềm và ấm như mèo hay không.
Tư Viễn bất ngờ chộp lấy tay cậu, xe đạp hơi chao đảo: “Cậu làm cái gì đấy?”
Mạc Diệu nói: “Sờ sờ cậu chút.”
Tư Viễn không thèm chấp cậu.
Mạc Diệu tò mò hỏi: “Sao cậu lại đối xử tốt với con mèo nhỏ của tôi thế?”
Tư Viễn bảo: “Ừm.”
“Ừm cái gì?”
“Trông nó sang.”
“Hả?” Mạc Diệu thấy câu này của Tư Viễn thật khó hiểu, sau đó nhìn thấy một con mèo hoang ven đường mới bừng tỉnh nhận ra, mèo hoang trong trường hầu hết là mèo mướp mèo ta, chỉ có con của cậu là mèo cảnh giống nước ngoài. Cái “sang” mà Tư Viễn nói đúng là nghĩa đen luôn.
Dù đã qua một lúc, Mạc Diệu vẫn không nhịn được mắng một câu: “Đồ thần kinh.”
Buổi trưa, Điền Thâm gọi lại cho Mạc Diệu.
Lúc đó Mạc Diệu đang ăn trưa ở nhà ăn trường.
Điện thoại vừa kết nối được vài câu thì Điền Thâm đã vừa vẫy tay vừa đi tới.
Điền Thâm cúp máy nhét vào túi, nói với Mạc Diệu: “Đợi anh lấy bát mì đã,” rồi lại vẫy tay với Tư Viễn: “Chú em cũng ở đây à?”
Nói xong vội vàng đi về phía quầy mì.
Lát sau, Điền Thâm bê bát mì quay lại ngồi cạnh Mạc Diệu.
Trông anh lúc nào cũng bận rộn, vừa dùng đũa trộn mì vừa hỏi: “Sao hai đứa lại dính lấy nhau thế này?”
Mạc Diệu theo bản năng ngước nhìn Tư Viễn, cảm thấy có chút chột dạ vô cớ.
Tư Viễn đã ăn xong, đang tựa lưng vào ghế không nói lời nào.
Điền Thâm nói với Mạc Diệu: “Chuyện xem camera anh hỏi giúp nhóc bên thầy quản lý rồi, bảo là bên phòng an ninh phụ trách. Cái ông phụ trách bên đó hơi —”
Anh dừng lại một chút, “Nhóc cũng biết đấy, có mấy người cứ thích dùng tí quyền hành để gây khó dễ cho người khác, rồi lại bảo là trách nhiệm công việc.”
“Thế không xem được à?” Mạc Diệu hỏi.
“Được chứ,” Điền Thâm vỗ vai cậu, “Anh lo liệu xong cho nhóc rồi, nhưng phải đợi đến mai, bên đó đổi ca mới nói chuyện tiếp được.”
Trong lòng Mạc Diệu bất an vì sợ kéo dài thời gian mèo sẽ gặp chuyện, nhưng biết Điền Thâm cũng chỉ là sinh viên, nể tình bạn bè giúp đến đây là quá tốt rồi nên không nỡ làm khó, chỉ biết nói: “Cảm ơn đàn anh.”
“Ơn huệ cái gì,” Điền Thâm bảo, “Tối nay anh mời hai đứa đi ăn.”
Mạc Diệu cảm thấy Điền Thâm như có cài đặt sẵn hệ thống, hễ cứ gặp mặt là phải kích hoạt nhiệm vụ mời khách ăn cơm. Nhưng người ta đã giúp mình, từ chối lời mời thì không phải đạo, nên cậu nói: “Ăn tối ạ? Để em mời cho.”
Điền Thâm gạt đi: “Không được, anh là đàn anh, phải để anh mời chứ.”
Nói xong, anh quay sang Tư Viễn: “Đi cùng luôn nhé.”
Tư Viễn nhìn Mạc Diệu một cái rồi mới đáp: “Vâng.”
Mạc Diệu và Tư Viễn đợi Điền Thâm ăn xong mới rời nhà ăn.
Lúc Tư Viễn đi lấy xe, Điền Thâm kéo Mạc Diệu lại hỏi: “Anh nghe nói hai đứa từng đánh nhau trong phòng à?”
“Hả?” Mạc Diệu không mấy ngạc nhiên, chỉ thấy có chút cạn lời: “Anh nghe ai nói thế?”
Điền Thâm bảo: “Chẳng nhớ nữa, nghe thiên hạ đồn thế.”
Mạc Diệu nói: “Chưa từng đánh nhau, mà cũng chẳng có ý định đánh.”
Điền Thâm vỗ vai cậu: “Đúng đấy, cứ hòa thuận mà sống, tính tình Tư Viễn hơi lạnh lùng chút thôi chứ thực ra cũng tốt lắm.”
Xe của Tư Viễn đã dừng ngang trước mặt họ.
Mạc Diệu nhảy lên yên sau, chào Điền Thâm: “Tối gặp lại anh nhé.”
Điền Thâm vẫy tay “Ok!” rồi đứng nhìn Tư Viễn chở Mạc Diệu đi khuất, anh gãi gãi đầu thắc mắc: “Sao tự nhiên lại thân thiết thế nhỉ?”
“Tối nay cậu không đi làm à?” Mạc Diệu hỏi Tư Viễn.
“Hôm nay nghỉ.”
“Tại sao?”
“Thấy cậu lo lắng thế kia, ở lại với cậu một chút.” Tư Viễn nói rất tự nhiên.
Nhưng Mạc Diệu nghe xong lại thấy không tự nhiên chút nào. Nhìn vào lưng Tư Viễn, Mạc Diệu bồn chồn hẳn lên, cảm giác này không giống như lúc mất mèo, vừa thấy căng thẳng lại vừa có chút vui vui.
Cậu thầm nghĩ: Thôi xong, mình tiêu đời rồi à?
Nhưng thế nào mới gọi là tiêu đời? Tại sao lại thấy tiêu đời?
Thời kỳ dậy thì Mạc Diệu còn chưa bao giờ u sầu đến thế, vậy mà giờ sắp hai mươi tuổi đầu rồi bỗng dưng lại ngồi thẫn thờ nhìn lá cây ngoài cửa sổ trong giờ học.
Giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết thanh xuân bi lụy từng đọc, ngón tay mân mê mặt bàn gồ ghề, mỗi vết hằn đều như chở nặng nỗi đau mà ai cũng phải trải qua thời trẻ.
Đúng là trúng độc rồi! Mạc Diệu thầm nghĩ.
Tư Viễn đang ngồi ngay bên cạnh cậu.
Hai ngày nay, cả lớp đều nhận ra mối quan hệ giữa hai người đã thay đổi chóng mặt.
Chắc hẳn Tư Viễn chẳng quan tâm, cậu ấy lúc nào cũng vậy. Mạc Diệu thì có quan tâm chút ít, nhưng cái cậu bận tâm không phải là những ánh mắt tò mò của mọi người, mà là nội tâm không yên bình của chính mình.
Buổi chiều, cả nhóm hẹn gặp Điền Thâm ở một quán ăn nhỏ ngoài cổng trường.
Hôm nay Điền Thâm không rủ thêm ai khác, chỉ có Mạc Diệu và Tư Viễn.
Mạc Diệu nghi ngờ anh thèm rượu mà chẳng tìm được ai đi cùng nên mới lôi bọn cậu ra đây.
Đúng lúc đó là giờ cao điểm bữa tối, các quán ăn ngoài trường đều rất nhộn nhịp. Điền Thâm bảo bọn cậu cứ ngồi xuống, còn anh đi gọi món.
Mạc Diệu ngồi trên ghế, theo thói quen lấy điện thoại ra xem. Cậu đã thử liên lạc với người đăng bài mà Lý Nhã Hàm gửi cho nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi.
Tư Viễn ngồi bên cạnh cậu, không nghịch điện thoại mà chỉ im lặng ngồi đó.
Bất chợt, màn hình điện thoại Mạc Diệu sáng lên kèm theo tiếng chuông, hiển thị Lý Nhã Hàm đang gọi tới.
Mạc Diệu theo bản năng nhìn sang Tư Viễn, không biết cậu ấy có nhìn thấy tên người gọi trên màn hình không.
“Alo?” Mạc Diệu bắt máy.
Giọng Lý Nhã Hàm vang lên vừa nhanh vừa gấp: “Mạc Diệu, ở khu ký túc xá nữ có người đang bắt mèo, có phải cái người mà cậu đang tìm không?”
Mạc Diệu đứng bật dậy: “Giữ bọn họ lại giúp tôi!”
Nói xong, cậu nắm lấy tay Tư Viễn kéo cậu ấy đứng dậy: “Kẻ trộm mèo xuất hiện rồi.”