Sờ Một Cái, Dễ Thương Quá!

Chương 21.




Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Điền Thâm vừa gọi món xong bước ra, thấy Tư Viễn đang đạp xe chở Mạc Diệu định rời đi, vẻ mặt ngơ ngác: “Làm gì thế?”

Mạc Diệu nói: “Có chút việc gấp, bữa này em bao, anh đợi tí nhé.” Nói xong liền thúc giục Tư Viễn mau rời đi.

Khi Mạc Diệu và Tư Viễn đến gần ký túc xá nữ, họ mới phát hiện ở cổng đại học tụ tập khá đông người.

Lý Nhã Hàm đợi sẵn ở cửa, thấy Mạc Diệu liền tiến lại gần, chỉ tay về phía những người đang bắt mèo. Mạc Diệu nhìn thấy cô gái tóc ngắn lần trước, và không chỉ có cô ấy, còn có một thanh niên tầm ngoài hai mươi tuổi. Người đàn ông đó thậm chí còn đeo một chiếc găng tay vừa dài vừa dày, trang bị rất đầy đủ.

Đối tượng họ muốn bắt chính là chú mèo đực to xác tên Đại Tráng, kẻ quanh năm nghênh ngang trong trường, chuyên bắt nạt kẻ yếu.

Mạc Diệu định tiến lên theo bản năng, nhưng Lý Nhã Hàm đã kịp giữ tay cậu lại, nói: “Họ không phải bọn ngược đãi mèo đâu, hình như là người của tổ chức cứu hộ nào đó.”

Trên áo anh thanh niên kia có đính một chiếc thẻ, quả thực có viết chữ gì đó, nhưng vì đứng xa nên Mạc Diệu nhìn không rõ. Anh ta có vẻ rất thành thục, dùng đồ ăn đóng lon để dụ mèo đến. Đám mèo hoang trong trường vốn không sợ người, khi Đại Tráng lại gần ăn, anh ta liền xách cổ chú mèo bỏ tọt vào lồng.

Cô gái tóc ngắn thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này Mạc Diệu mới tiến lại gần, cậu chắn trước mặt anh thanh niên, hỏi: “Mọi người định đưa con mèo này đi đâu?”

Nhân cơ hội này, cậu nhìn kỹ thẻ tên của anh ta, đúng là thuộc tổ chức cứu hộ động vật.

Anh thanh niên ngẩng đầu nhìn cậu, không nói gì.

Cô gái tóc ngắn bước lên một bước, nói: “Đưa đi thiến.”

“Thiến?” Giọng Mạc Diệu đầy vẻ thù địch.

Lúc này anh thanh niên mới lên tiếng: “Chúng tôi đưa nó đi triệt sản.”

   

Mạc Diệu phản ứng lại: “Cắt thằng em của nó á?”

Cô gái nói: “Mèo đực thì là cắt hai quả chuông là được.”

Mạc Diệu theo bản năng nhìn con mèo trong lồng, nghĩ đến việc nó sắp thành thái giám, cậu chẳng biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay nên thấy tội nghiệp cho nó nữa.

Bỗng nhiên, Mạc Diệu nhớ ra việc quan trọng nhất, cậu hỏi cô gái: “Mèo hoang trong trường các bạn bắt hết rồi à? Có một con mèo đen và một con mèo xám mập không?”

Cô gái ngẫm nghĩ: “Chúng tôi bắt được ba bốn con rồi, có một con mèo đen, và một con trông giống mèo lai Anh lông ngắn, có phải hai con đó không?”

Cuối cùng Mạc Diệu cũng biết tung tích của hai con mèo, nhưng lòng vẫn chẳng yên: “Mọi người thiến hết chúng rồi à?”

Nói xong, cậu không kìm được mà quay đầu nhìn Tư Viễn một cái.

Tư Viễn vẫn ngồi trên xe đạp, một chân chống đất, lặng lẽ quan sát bọn họ.

Cô gái bảo: “Chưa đâu, phải khám sức khỏe đã, mai mới phẫu thuật.”

Nghĩ đến việc bọn họ sắp làm gì với hai con mèo kia, Mạc Diệu bỗng nhiên cảm thấy đồng cảm đến mức thấy đau thay cho chính mình, cậu nói: “Đó là mèo của tôi, các bạn đừng làm bừa nhé!”

“Mèo của cậu?” Cô gái trợn tròn mắt, “Cậu bỏ rơi chúng à?”

Mạc Diệu vội vàng phủ nhận: “Không phải,” Cậu bắt đầu tìm cớ, “Tôi vẫn đang cho ăn, chỉ là chưa kịp đưa về nhà thôi.”

Cô gái có chút tức giận: “Cậu cho mèo hoang ăn mà không đem đi triệt sản, thế là không được đâu!”

Mạc Diệu không hiểu ý cô: “Tại sao lại không được?”

“Chúng sẽ không ngừng sinh sản, mèo hoang ngày càng nhiều mà không ai nhận nuôi. Thứ nhất là phá hoại môi trường, thứ hai là rất nhiều mèo con rời xa mẹ sẽ không sống nổi qua mùa đông đâu!”

Mạc Diệu ngẫm nghĩ: “Được rồi.”

Thực ra cậu đang nghĩ, vốn dĩ cậu cũng chẳng nuôi nấng gì, chỉ đơn thuần là phải sống trong thân xác con mèo đó thôi. Đương nhiên những lời này không tiện nói ra.

Anh thanh niên xách lồng đi về phía xa, Mạc Diệu mới thấy gần đó có đỗ một chiếc xe bán tải nhỏ.

   

Cô gái lùi lại: “Chúng tôi đi đây.”

“Chờ đã,” Mạc Diệu nói, “Có thể đưa tôi đi thăm hai con mèo đó không?”

Cô gái không đồng ý ngay lập tức, hỏi: “Cậu định làm gì?”

Rõ ràng là cô ấy không tin tưởng cậu cho lắm.

“Chúng tôi muốn nhận nuôi,” Lúc này, Tư Viễn vốn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng.

Cô gái nhìn sang cậu ấy, vẫn đầy vẽ nghi hoặc: “Các cậu ở ký túc xá thì nuôi kiểu gì? Nuôi thả rông thì không tính là nhận nuôi đâu nhé!”

“Chúng tôi có thể thuê nhà,” Mạc Diệu đáp.

Vừa dứt lời, cô gái liền thắc mắc: “Hai cậu thuê nhà ở chung để cùng nuôi mèo à?”

Mạc Diệu và Tư Viễn quay ra nhìn nhau, đột nhiên cả hai đều im bặt.

Anh thanh niên bắt mèo đã lên xe, khẽ bấm còi thúc giục.

Cô gái quay đầu: “Tôi phải đi rồi.”

Mạc Diệu dặn: “Chờ đã, đừng vội động thủ, đợi mai cho tôi xem chúng đã.”

Có lẽ thấy thái độ cậu nghiêm túc, cô gái có chút lưỡng lự: “Tôi kết bạn WeChat với cậu, mai liên lạc nhé.”

Hai người vội vàng kết bạn xong, cô gái quay người lên xe.

Mạc Diệu đứng ngây người nhìn chiếc xe rời đi, mọi chuyện thay đổi quá nhanh khiến cậu nhất thời khó lòng chấp nhận.

Khi quay đầu lại, Mạc Diệu thấy Tư Viễn vẫn dắt xe đạp đứng đợi mình, còn Lý Nhã Hàm đứng xa hơn một chút, tò mò nhìn bọn họ.

Mạc Diệu cảm ơn Lý Nhã Hàm, sau đó cùng Tư Viễn rời đi.

Tư Viễn dắt xe, cùng Mạc Diệu chậm rãi đi trên vỉa hè.

Đầu óc Mạc Diệu vẫn còn rối bời, cậu đột ngột dừng lại, nắm lấy cánh tay Tư Viễn: “Cứ để bọn họ thiến con mèo như thế à?”

Tư Viễn hỏi: “Hửm? Không được à?”

“Oa, cậu đúng là người có tâm lý ổn định đến đáng sợ, người ta thiến cậu chắc cậu cũng thấy không sao hả?”

“Đó đâu phải tôi.”

   

“Nhưng sau khi nó về, ban đêm chẳng phải cậu vẫn vào trong cơ thể nó sao?”

Tư Viễn như đang suy nghĩ một lát: “Thú thật thì tôi cũng không chắc, nhưng dù có là vậy thì cũng chẳng sao cả.”

“Mất chuông mà cũng bảo không sao à?” Mạc Diệu trợn trắng mắt.

“Thế cậu định dùng hai quả chuông của nó để làm gì?”

Mạc Diệu cứng họng.

“Thứ nhất, cậu không chắc sau khi chúng quay lại, cậu còn gặp phải tình cảnh kỳ lạ đó nữa hay không; thứ hai, nó là nó, cậu là cậu, cậu không thể vì ban đêm chiếm cơ thể của nó mà ngăn cản người khác triệt sản cho nó được. Tôi thấy họ nói đúng, mèo hoang thì đúng là nên triệt sản.”

Mạc Diệu cố gắng vắt óc nghĩ cách: “Vậy nếu tôi nhận nuôi chúng thì sao?”

Tư Viễn không nói gì.

Trong đầu Mạc Diệu đã bắt đầu vạch ra kế hoạch đi tìm nhà thuê.

Tư Viễn nói: “Vậy thì cậu có thể cân nhắc.”

Mạc Diệu liếc nhìn cậu ấy một cái.

Cả hai lại lững thững đi về phía cổng trường.

Mạc Diệu lại liếc Tư Viễn thêm một lần nữa.

“Cậu có chuyện muốn nói với tôi?”

“Không có gì.” Thực ra trong một khoảnh khắc, Mạc Diệu đã định hỏi Tư Viễn có muốn ra ngoài thuê nhà ở cùng với mình không, nhưng rất nhanh cậu lại cảm thấy mình quá đường đột, quan hệ của bọn họ chưa thân thiết đến mức đó.

Nhưng nếu ra ngoài thuê nhà một mình để nuôi hai con mèo, Mạc Diệu lại bắt đầu lo lắng, sợ mình không đủ khả năng gánh vác.

Trước đây, hình như cậu chưa từng nghĩ xem hai con mèo hoang nên sống như thế nào, dường như mặc định là cứ để chúng lang thang trong trường mãi như vậy. Nhưng giờ cậu bắt đầu tự hỏi, làm thế nào mới là tốt nhất cho chúng? Nếu cậu không đủ khả năng nhận nuôi, thì cậu hoàn toàn không có tư cách gì để ngăn cản người khác triệt sản cho chúng.

Quay lại quán ăn ngoài trường, Điền Thâm vẫn đang ngơ ngác đợi bọn họ.

Sau khi ăn tối xong, Mạc Diệu tranh phần thanh toán, sau đó thông báo rằng ngày mai không cần xem camera nữa, cậu đã tìm thấy mèo rồi.

Trở về ký túc xá, Tư Viễn dắt xe vào lán, lúc Mạc Diệu đứng ngoài đợi, có một chú mèo nhỏ chạy đến bên chân cậu, kêu “meo meo”.

   

Con mèo này nhìn không quen lắm, trông vẫn còn là mèo con chưa trưởng thành. Mạc Diệu ngồi xổm xuống xoa đầu nó, hỏi: “Mày ở đâu ra thế?”

Cậu chợt nhớ đến câu nói lúc chiều của cô gái: Mèo con lang thang không sống nổi qua mùa đông.

Mạc Diệu nói: “Hay là mày theo tao đi, tao mua gì đó cho mày ăn nhé?”

Mèo con không biết nói, chỉ biết kêu “meo meo”.

Tư Viễn bước ra, đi đến bên cạnh Mạc Diệu rồi ngồi xuống, dùng ngón tay v**t v* đầu mèo con.

Mạc Diệu thử bế nó lên, thấy nó không phản kháng, liền ôm nó cùng Tư Viễn đi tới tiệm tạp hóa ngoài ký túc xá.

“Chỉ có lạp xưởng hun khói thôi, ở đây không bán pate đóng lon,” Mạc Diệu đặt mèo con xuống đất, bẻ nhỏ lạp xưởng cho nó ăn.

Mèo con ăn xong liền rời đi, Mạc Diệu và Tư Viễn ngồi trước cửa tiệm tạp hóa, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy biến mất vào bóng đêm.

Học ở trường bao lâu nay, Mạc Diệu đã thấy rất nhiều mèo hoang, thậm chí còn từng đánh nhau với chúng, nhưng chưa bao giờ suy nghĩ về số phận của chúng cả.

Trước đây Mạc Diệu không hẳn là thích mèo, đến giờ cũng không hẳn là quá yêu, nhưng đây là lần đầu tiên cậu thực lòng cảm thấy buồn bã vì một chú mèo nhỏ.

“Hay là nuôi đi,” Tư Viễn đột ngột lên tiếng.

Mạc Diệu nhìn cậu ấy: “Cái gì cơ?”

Tư Viễn khẽ nghiêng người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên đầu gối: “Muốn nuôi thì cứ nuôi, qua giai đoạn này rồi, chưa chắc đã còn cái thôi thúc muốn bất chấp tất cả như thế này nữa đâu.”

“Nhưng mà phải thuê nhà.”

“Tôi có thể thuê chung với cậu, chia sẻ bớt áp lực.”

Mạc Diệu chợt nghĩ đến việc Tư Viễn ngày nào cũng vất vả đi làm thêm, điều kiện kinh tế chắc chắn không tốt, ở ký túc xá đối với cậu ấy đương nhiên là lựa chọn tiết kiệm nhất.

“Thôi bỏ đi,” Mạc Diệu nói, nhưng rồi lại bổ sung thêm một câu đầy vẻ không cam lòng, “Để tôi nghĩ thêm đã.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận