Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Cô gái tóc ngắn tên là Dư Chân Chân, đó là điều Mạc Diệu biết được vào ngày hôm sau.
Hôm đó là thứ Bảy, Mạc Diệu tự thức dậy trước khi chuông báo thức reo. Cậu cứ canh cánh việc đi thăm hai con mèo, lo Dư Chân Chân đi sớm nên việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy là nhắn tin cho cô ấy.
Họ hẹn gặp nhau ở cổng nhà ăn.
Vừa nhìn thấy Mạc Diệu, câu đầu tiên Dư Chân Chân hỏi là: “Sao có mình cậu thế, anh chàng đẹp trai đi cùng cậu đâu rồi?”
Mạc Diệu nhìn cô chằm chằm: “Làm gì?”
“Sao cậu ấy không đi?”
“Hôm nay cậu ấy có việc.”
“Ồ,” Dư Chân Chân có vẻ hơi tiếc nuối.
Mạc Diệu cũng chẳng hiểu nổi, rốt cuộc Tư Viễn đẹp trai hơn cậu bao nhiêu mà cô nàng nào cũng cứ tơ tưởng đến cậu ta thế? Mạc Diệu thấy mình cũng đâu có kém cạnh gì.
Tuy nhiên sáng nay lúc Mạc Diệu tỉnh dậy, cậu đã nghe thấy Tư Viễn xuống giường rồi.
Cậu ngồi dậy, vén màn nhìn đối phương: “Cậu ra ngoài à?”
“Hôm nay tôi có ca làm,” Tư Viễn nói.
Vì là cuối tuần, hai người còn lại trong phòng vẫn chưa dậy nên họ phải hạ thấp giọng nói chuyện.
“Cậu không đi thăm mèo với tôi à?”
Tư Viễn lắc đầu: “Tôi không xin nghỉ được.”
Mạc Diệu nhìn Tư Viễn mở cửa phòng đi ra, cậu hiểu rằng Tư Viễn phải đặt công việc lên hàng đầu, đồng thời cũng nhận ra tình cảm của cậu ấy dành cho mèo dường như không sâu đậm như mình.
Cậu lại nhớ đến lời đề nghị thuê chung nhà của Tư Viễn.
Một người vốn tình cảm đạm mạc như Tư Viễn lại đề nghị thuê nhà ở chung với mình để cùng nhau nuôi mèo…
“Này!” Dư Chân Chân gọi giật giọng.
Mạc Diệu bừng tỉnh, mới nhớ ra mình và Dư Chân Chân đang ngồi trên xe buýt đến bệnh viện thú y.
Dư Chân Chân nói: “Tôi nói nãy giờ cậu có nghe thấy không đấy?”
“Gì cơ?”
“Tôi nói là nhận nuôi cũng bắt buộc phải triệt sản!”
Mạc Diệu nghĩ nghĩ: “Chúng đều là mèo đực, đâu có mang thai được.”
“Nhưng chúng sẽ động đực, kêu gào, đi tiểu bậy, trở nên hung dữ và sẽ bất chấp tất cả để chạy ra ngoài tìm mèo cái.”
“Không đến mức đó chứ?” Mạc Diệu khó mà tưởng tượng được chú mèo đen điềm tĩnh kia lại có hành vi như vậy. Nhưng rồi lại nghĩ, con mèo đen cậu thấy là Tư Viễn, chứ đâu phải con mèo đen thật sự. Nếu không có linh hồn Tư Viễn, con mèo đó chỉ là một chú mèo đen bình thường, chắc cũng sẽ đuổi theo mèo cái thôi.
Nghĩ đến đây, đầu óc Mạc Diệu bắt đầu bay bổng: Mèo đen có phải đều thích mèo trắng không? Đẻ ra mèo con sẽ màu xám? Hay là nhị thể đen trắng nhỉ?
“Đến trạm rồi!” Dư Chân Chân nói, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Mạc Diệu.
Hôm nay bệnh viện thú y rất nhộn nhịp, trạm cứu hộ đã đặt lịch trước vài ca phẫu thuật.
Mạc Diệu nhìn thấy hai con mèo bị nhốt trong lồng, chúng đã bị nhịn ăn nhịn uống để chuẩn bị lên bàn mổ.
Hai thằng nhóc này hôm nay sắp mất đi hai quả chuông của mình rồi, sau này không gọi là thằng nhóc được nữa, phải gọi là tiểu công công thôi.
Lần đầu tiên Mạc Diệu phát hiện ra con trai đặc biệt dễ đồng cảm với đồng loại ở phương diện này, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa. Cậu thậm chí còn liếc nhìn xung quanh, xem mình có đủ khả năng xách hai cái lồng chạy trốn hay không.
Nhưng sau khi thấy nhân viên và tình nguyện viên đi qua đi lại tấp nập, lý trí đã nhanh chóng chiến thắng cảm xúc.
Cậu đi đến trước lồng của con mèo xám mập, cúi người nói với nó: “Cũng là vì tốt cho mày thôi.”
Con mèo y hệt trong giấc mơ, bộ lông xám trắng xù xì, cái mặt tròn xoe. Nó thu mình vào góc lồng, có vẻ rất sợ hãi cảnh tượng trước mắt. Nhưng vốn dĩ nó đã là kẻ nhát gan mà.
Nó nhìn chằm chằm Mạc Diệu hồi lâu nhưng vẫn không đứng dậy, cũng không lại gần.
Mạc Diệu sang xem con mèo đen ở lồng bên cạnh.
Con mèo đen vốn đang nằm bò trong lồng lim dim ngủ, thấy có người lại gần liền mở choàng mắt, ánh mắt tinh anh sắc sảo.
Nó rõ ràng có tính cảnh giác rất cao, nhưng không hề sợ sệt thu mình vào góc như con mèo xám, mà là đầy vẻ phòng bị quan sát mọi thứ.
Mạc Diệu nhìn nó mà cứ ngỡ đang nhìn Tư Viễn, khẽ gọi: “Này, mày còn nhớ tao không?”
Lẽ ra họ đã phải rất quen thuộc rồi mới đúng.
Con mèo đen nhìn cậu, một lát sau nó lại cử động, đi đến sát mép lồng, chỗ gần Mạc Diệu nhất.
Mạc Diệu hơi do dự rồi đưa ngón tay ra.
“Ấy!” Ai đó đột nhiên gọi giật lại từ phía bên cạnh, “Con mèo đen đó dữ lắm, cẩn thận nó cào cậu đấy.”
Mạc Diệu quay đầu lại thấy một người phụ nữ tầm ngoài ba mươi.
Mặc dù nghe thấy lời cảnh báo, Mạc Diệu vẫn theo bản năng luồn ngón tay qua khe hở của lồng sắt.
Và con mèo đen không hề tấn công cậu, nó thậm chí còn ghé đầu vào cọ cọ ngón tay cậu.
Người phụ nữ lộ vẻ kinh ngạc: “Ái chà, nó thích cậu kìa.”
“Vâng,” Mạc Diệu cảm thấy điều này thật tự nhiên.
Dư Chân Chân đi đến gần, nói: “Chị Lâm, đây là bạn học cùng trường em, bạn ấy bảo muốn nhận nuôi hai con mèo này đấy ạ.”
Người phụ nữ được gọi là chị Lâm đứng thẳng người dậy, nở nụ cười dịu dàng: “Thế thì tốt quá, cảm ơn em nhé, cậu nhóc đẹp trai.”
“Cảm ơn em vì chuyện gì ạ?” Mạc Diệu không hiểu.
Chị Lâm bảo: “Vì đã cho chúng một mái ấm.”
Con mèo đen cọ Mạc Diệu một cái rồi lại lẳng lặng nằm xuống.
Mạc Diệu nói với chị Lâm: “Nhưng ở trong trường chúng rất tự do mà.”
Chị Lâm mỉm cười: “Mèo hoang ở cùng nhau sẽ tranh giành địa bàn và thức ăn. Đối với chúng, dù thế giới ngoài kia có rộng lớn đến đâu thì chúng cũng chỉ muốn thủ vững địa bàn của mình, mong chờ có đủ thức ăn mà thôi. Đặc biệt là con mèo lông ngắn kia, dù nhìn không phải thuần chủng nhưng trước đây chắc chắn là mèo nhà nuôi. Loại thú cưng nhà nuôi này một khi bị bỏ rơi, rất khó tồn tại được trong môi trường hoang dã.”
Mạc Diệu im lặng lắng nghe.
Chị Lâm hỏi cậu: “Em vẫn đang là sinh viên đại học đúng không?”
“Vâng.”
Chị Lâm khẽ thở dài: “Thực ra hiện tại em chưa thích hợp nuôi mèo đâu. Bản thân em còn chưa ổn định, dù có thuê nhà đi chăng nữa, sau khi tốt nghiệp, chưa chắc em đã ở lại thành phố này. Em cần tìm việc, chuyển chỗ ở, mang theo hai con mèo có lẽ sẽ là gánh nặng lớn đấy.”
Mạc Diệu chợt nhận ra mình hoàn toàn chưa nghĩ đến những điều đó. Nghe có vẻ là chuyện xa vời, nhưng thực ra cũng chỉ một hai năm nữa mà thôi.
“Sao phải lo trước lo sau thế làm gì?” Dư Chân Chân đột nhiên chen vào, “Đời người sống được bao lâu mà gặp được mấy con mèo mình thực sự yêu quý? Bỏ lỡ rồi có khi chẳng bao giờ gặp lại được nữa. Nếu là em thì em cứ nuôi, chuyển nhà thì thuê cái xe chở đi cùng, có gì to tát đâu!”
Chị Lâm mỉm cười nhìn cô.
Dư Chân Chân nói tiếp: “Giống như yêu đương ấy, chân ái có khi cả đời chẳng gặp được, gặp được rồi mà không mau nắm bắt thì thôi chứ!”
Mạc Diệu bảo: “Cô không đi làm nhân viên bán hàng thì phí quá.”
Hai chú mèo lần lượt được đưa vào phòng phẫu thuật, Mạc Diệu ngồi đợi bên ngoài, tỏ vẻ bồn chồn.
Chị Lâm luôn tay luôn chân, chị là tình nguyện viên của trạm cứu hộ, phải chăm sóc mấy con mèo liền. Ở nhà chị ngoài mèo của mình nuôi còn có những con mèo hoang đang chờ người nhận nuôi được gửi tạm.
Lúc rảnh tay một chút, chị Lâm đi đến cạnh Mạc Diệu, hỏi: “Em cũng học trường đại học C à?”
Mạc Diệu nhìn chị.
Chị Lâm cười bảo: “Chị cũng thế. Nhưng tốt nghiệp nhiều năm rồi.”
“Đàn chị!” Mạc Diệu lập tức cung kính gọi một tiếng.
Chị Lâm nói: “Trường mình nhiều mèo hoang cực kỳ luôn.”
“Vâng,” Mạc Diệu đáp, “Rất nhiều bạn nữ thích đi cho mèo ăn.”
“Hồi chị còn đi học, còn có một truyền thuyết trong trường, kể rằng ngày xưa có một con mèo hoang ngày nào cũng vào lớp nghe giảng cùng sinh viên, ai cũng quý nó. Kết quả là có một ngày, mấy bạn nữ đi học sớm thấy con mèo đó bị ai đó treo cổ chết trên cây.”
“Hả?” Mạc Diệu nghe đến đây, lòng đã cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Thế là khi sinh viên đi tự học đêm muộn, thường xuyên thấy có bóng mèo chạy vút qua trong lớp, nhưng lại không tìm thấy con mèo nào cả. Nhiều sinh viên thấy bất an lắm, hiệu trưởng lúc đó để mọi người yên tâm nên đã xây cho con mèo một cái am nhỏ, chỉ bằng kích thước một cái điện thờ thôi. Mèo được thờ cúng nên sau đó trường học mới yên bình trở lại.”
Mạc Diệu nghe thấy có vẻ huyền bí, không nhịn được hỏi: “Thật hay giả thế chị?”
Chị Lâm cười: “Chắc là giả thôi, có ai thấy cái điện thờ mèo nào trong trường đâu? Hơn nữa đại học cũng không thể làm chuyện tuyên truyền mê tín như vậy được. Thế nên chị mới bảo là truyền thuyết.”
Mạc Diệu vẫn không nhịn được hỏi thêm một câu: “Vậy kẻ ngược đãi mèo có tìm được không ạ?”
“Không nhắc đến, đã là truyền thuyết thì có khi vốn chẳng tồn tại một người như vậy. Chỉ là đàn anh kể chuyện này cho chị lúc đó có dặn là đừng có đụng vào mèo hoang trong trường, chúng được linh hồn mèo bảo hộ, ai bắt nạt chúng sẽ bị báo ứng.”
Mạc Diệu đột nhiên nổi hết cả da gà, nhớ lại đêm đầu tiên đó, mình đã vô tình va phải con mèo khiến nó rơi xuống lầu.
Mình đâu có cố ý đụng vào đâu! Mạc Diệu thầm nhủ trong lòng.
Hai ca phẫu thuật đều rất thành công, hai con mèo đã tỉnh lại và được đưa về lồng để theo dõi.
Mạc Diệu lại vào thăm chúng.
Chị Lâm nói với cậu: “Hai con mèo này để dành cho em đấy, nhớ đến đón chúng nhé.”
“Nếu em không đến thì sao ạ?” Mạc Diệu hỏi.
Chị Lâm nói: “Thì sẽ đăng tin nhận nuôi lên mạng. Con mèo đen nếu không ai nuôi thì có thể cân nhắc thả về chỗ cũ, còn con mèo lai Anh lông ngắn kia thì không thả được, về đó sợ nó không sống nổi đâu, phải cố tìm người nhận nuôi thôi.”
Mạc Diệu thở dài: “Em biết rồi.”