Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Khi Mạc Diệu quay về trường khi trời đã về chiều, cậu đi một mình, còn Dư Chân Chân vẫn ở lại bệnh viện thú y để giúp đỡ.
Trên đường về, Mạc Diệu cứ đắn đo suy nghĩ mãi. Khi không quyết định được, cậu liền gọi điện cho mẹ, thử ướm lời về ý định thuê nhà.
Mạc Diệu là một đứa trẻ điển hình lớn lên trong một gia đình tràn ngập yêu thương, gia cảnh tốt, cha mẹ hòa thuận và đều yêu thương cậu. Vì vậy tính cách cậu có chút kiêu ngạo nhưng lại mang vẻ ngây ngô, bản tính lại chân thành và thiện lương.
Nghe cậu nói muốn thuê nhà, mẹ hỏi lý do tại sao.
Mạc Diệu nói về dự định nuôi mèo.
Mẹ bảo: “Nhận nuôi mèo hoang à? Tốt lắm, chỉ sợ con hứng lên được ba phút, nuôi được hai ngày lại không muốn nuôi nữa thì tính sao đây?”
Mạc Diệu nói: “Sẽ không đâu.”
Cậu không thể nói rằng tình cảm của cậu với hai con mèo đó không chỉ có “ba phút”.
Mẹ dặn dò: “Vẫn phải cân nhắc thật kỹ. Thuê nhà thì được, nuôi mèo cũng được, nhưng đưa ra quyết định không phải là trong lúc nhất thời bốc đồng, phải suy nghĩ thận trọng.”
“Con biết rồi,” Mạc Diệu trả lời.
Giọng mẹ trở nên nhẹ nhàng: “Dạo này ở trường thế nào hả con yêu?”
Mạc Diệu gãi gãi đầu, tán gẫu với mẹ, chẳng mấy chốc đã về đến trường.
Buổi chiều không có việc gì, Mạc Diệu đi dạo quanh trường, tìm được khá nhiều thông tin cho thuê nhà. Có mấy căn cũng ổn, dành cho sinh viên, giá cả cũng hợp lý, nhưng Mạc Diệu vẫn chưa thể chốt ngay được.
Cậu không biết Tư Viễn nghĩ thế nào, thậm chí cậu còn không biết mình có nên mở lời mời Tư Viễn hay không.
Mạc Diệu chẳng biết tâm sự chuyện này với ai, nghĩ đi nghĩ lại, cậu hẹn Lý Nhã Hàm ra ngoài ăn cơm. Cậu cảm thấy so với con trai, con gái có tâm hồn tinh tế và suy nghĩ thấu đáo hơn.
Hai người hẹn nhau tại một nhà hàng Tây yên tĩnh ngoài trường, đôi nam nữ trẻ trung trông cứ như đang hẹn hò vậy.
Lý Nhã Hàm thấy có chút kỳ lạ khi Mạc Diệu hẹn mình ăn cơm, cô hỏi: “Sao cậu không rủ Ngô Tịnh Nghiên?”
“Tại sao phải rủ Ngô Tịnh Nghiên?” Mạc Diệu vốn chưa từng nghĩ đến việc rủ Ngô Tịnh Nghiên.
Lý Nhã Hàm nói: “Lúc tớ ra ngoài chiều nay, cậu ấy còn hỏi tớ đi đâu đấy.”
Lý Nhã Hàm ở thành phố này không có người thân, bạn bè hay bạn cũ. Nếu không đi cùng các bạn cùng phòng ký túc xá, hầu như cô không bao giờ ra ngoài ăn cơm riêng với người khác.
Mạc Diệu bảo: “Kệ cô ấy.”
Bầu không khí hơi trầm xuống, Lý Nhã Hàm chủ động mở lời, hỏi Mạc Diệu đã tìm thấy con mèo cậu cần tìm chưa.
Lúc này Mạc Diệu mới kể về chuyện hôm nay cậu đến tổ chức cứu hộ, chứng kiến cảnh bệnh viện thú y triệt sản cho mèo hoang.
Lý Nhã Hàm khá hứng thú, nghe rất chăm chú.
Mạc Diệu nói: “Tôi muốn nhận nuôi hai con mèo.”
“Nuôi kiểu gì? Ở ký túc xá đâu có cho nuôi.”
“Thuê nhà vậy.”
“Ồ.” Lý Nhã Hàm gật đầu, thực ra cô và Mạc Diệu cũng không thân thiết lắm nên không tiện đưa ra ý kiến.
Mạc Diệu nhích lại gần một chút: “Cậu thấy tôi mời Tư Viễn cùng thuê chung nhà có thích hợp không?”
Lý Nhã Hàm bị hỏi bất ngờ đến ngẩn người, hồi lâu sau mới nói: “Cậu ấy thấy thích hợp… thì là thích hợp thôi.”
Mạc Diệu nói: “Cậu biết điều kiện kinh tế của cậu ấy không tốt mà.”
“Đúng vậy.”
Mạc Diệu cân nhắc từ ngữ: “Tôi để cậu ấy chia sẻ tiền phòng với tôi, liệu áp lực kinh tế của cậu ấy có lớn quá không? Nếu tôi một mình trả tiền thuê, liệu cậu ấy có thấy tôi coi thường cậu ấy không?”
Lý Nhã Hàm có chút không theo kịp mạch suy nghĩ này, rụt rè hỏi: “Tư Viễn từng nói muốn thuê chung nhà với cậu à?”
Cô thấy Tư Viễn không giống kiểu người sẽ ra ngoài thuê nhà ở chung với ai đó.
Mạc Diệu đáp: “Ừ.”
Lý Nhã Hàm lại hỏi: “Cậu muốn thuê chung với cậu ấy không?”
Lần này Mạc Diệu không trả lời dứt khoát ngay, cậu nghiêm túc cân nhắc: Mình có muốn không? Nếu sau này thực sự sống chung với Tư Viễn, hằng ngày cùng nhau đi học, tan học về trêu mèo, đúng là rất tốt.
Cậu nói: “Tôi vẫn muốn.”
“Vậy cậu cứ thương lượng kỹ với cậu ấy đi,” Lý Nhã Hàm bảo, “Hỏi xem cậu ấy nghĩ thế nào là tốt nhất.”
“Nói thẳng luôn à?”
“Cảm giác Tư Viễn là kiểu người có kế hoạch rất rõ ràng cho tương lai của mình,” Lý Nhã Hàm nói, “Có lẽ cậu ấy không giống những người khác. Nếu cậu ấy thấy đề nghị của cậu không phù hợp, chắc chắn sẽ từ chối thẳng thừng chứ không vì nể mặt mà phân vân đâu, vậy nên cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều quá.”
Nghe cô nói vậy, Mạc Diệu không nhịn được hỏi một câu: “Cậu còn thích Tư Viễn không?”
Lý Nhã Hàm nói: “Thôi bỏ đi.”
“Thôi bỏ đi là sao?”
Lý Nhã Hàm khẽ cúi đầu: “Cậu ấy không thích tớ, tính cách của tớ cũng không đủ dũng khí để theo đuổi con trai, tớ và cậu ấy sẽ không có kết quả đâu.”
Mạc Diệu nhìn cô, đột nhiên cảm thấy có chút tiếc cho cô ấy: “Thích một người mà cũng dễ dàng từ bỏ thế sao?”
Lý Nhã Hàm nói: “Mỗi người mỗi khác. Tớ có thể thích một chàng trai, cũng có thể thích một ngôi sao, một món ăn ngon. Tớ cảm thấy thế giới này rộng lớn, tình cảm cũng rất nhiều loại, không cần thiết phải xem một người hay một loại tình cảm nào đó quá nặng nề.”
“Đây là lần đầu tôi nghe một bạn nữ nói như vậy đấy.”
Lý Nhã Hàm cười: “Cậu đang cổ vũ tớ đi theo đuổi Tư Viễn à?”
Mạc Diệu nói: “Không cổ vũ.” Cậu ấy sẽ không thích cậu đâu.
Đương nhiên cậu không nói câu sau ra miệng.
Họ ăn xong, cùng nhau đi bộ về trường.
Vào từ cổng Tây, phải đi qua khu ký túc xá nữ trước, rẽ phải đi tiếp mới đến ký túc xá nam. Họ tạm biệt nhau ở đó, trông cứ như Mạc Diệu đưa Lý Nhã Hàm về vậy.
Lúc Lý Nhã Hàm vào ký túc xá thì gặp Ngô Tịnh Nghiên.
Ngô Tịnh Nghiên rõ ràng cũng đã nhìn thấy họ, chỉ lạnh lùng không nói một lời. Mạc Diệu giả vờ như không thấy, quay người đi về phía ký túc xá nam.
Tư Viễn về đến trường cũng đã khá muộn.
Cậu ấy vào lán cất xe đạp, lúc đi ra thì nhận thấy một bóng đen đang ngồi xổm bên lề đường, rồi bóng đen đó thình lình tóm lấy bắp chân của mình.
Dù là Tư Viễn cũng bị cú tấn công bất ngờ này làm cho giật mình, đang định vung chân đá, nhưng ngay trước khi mũi chân chạm vào người đó, cậu ấy nghe thấy giọng của Mạc Diệu: “Tư Viễn.”
Tư Viễn khựng chân lại, dựa vào ánh sáng lờ mờ, nhìn rõ Mạc Diệu đang ngồi xổm dưới đất, hỏi: “Cậu làm gì thế?”
Mạc Diệu bảo: “Đợi cậu chứ gì.”
“Sao lại ngồi xổm ở đây?”
“Để khỏi chắn đường người khác dắt xe thôi mà.” Mạc Diệu vừa nói vừa đứng dậy, phủi phủi ống quần.
Họ chậm rãi đi ra ngoài, Tư Viễn hỏi: “Đợi tôi làm gì?”
“Hôm nay tôi đi thăm hai con mèo rồi.”
“Chúng vẫn ổn chứ?”
“Cũng…” Mạc Diệu ngập ngừng, “Tôi thì cảm thấy cũng ổn, chẳng biết chúng nó có cảm thấy ổn không, dù sao cũng đều là con trai cả.”
Tư Viễn không nói gì, chỉ thấy khóe miệng hơi nhếch lên một chút.
Mạc Diệu hỏi: “Cậu cảm thấy thế nào?”
“Tôi á? Tôi thấy đều rất tốt.”
Họ bước vào tòa nhà ký túc xá, đi lên từng bậc cầu thang.
Mạc Diệu nói: “Chuyện cậu bảo thuê nhà nuôi mèo ấy, cậu nói nghiêm túc hả?”
“Ừm, nghiêm túc.”
“Tôi hỏi câu này cậu đừng để bụng nhé, thuê nhà có tạo gánh nặng kinh tế quá lớn cho cậu không?”
Nghe câu hỏi này, Tư Viễn dừng bước.
Mạc Diệu cũng dừng lại theo.
Tư Viễn nhìn cậu: “Tại sao cậu lại nghĩ tôi sẽ để bụng câu hỏi này?”
Giọng của cậu ấy không hề có vẻ khó chịu, “Cậu sợ làm tổn thương lòng tự trọng của tôi à?”
Mạc Diệu không trả lời.
Tư Viễn đột nhiên bật cười một tiếng: “Mạc Diệu, trước đây cậu đâu có thế này.”
“Gì cơ?”
“Trước đây cậu nói chuyện chẳng thèm để ý đến cảm nhận của người khác mấy đâu.”
“Tôi thế bao giờ?” Mạc Diệu không phục lắm, “Cậu mới là người không thèm để ý đến cảm nhận của người khác thì có?”
Tư Viễn khẽ cúi đầu, tiếp tục đi lên lầu.
Mạc Diệu đi sau cậu ấy hai bước, phát hiện khóe miệng cậu ta lại đang nở nụ cười.
“Sao cậu không trả lời tôi,” Mạc Diệu không nhịn được nhìn cậu ấy thêm mấy cái, đuổi theo.
Bước chân Tư Viễn có vẻ lười nhác, hỏi: “Trả lời cái gì?”
“Chuyện bỏ tiền thuê nhà ấy.”
“Cũng có chút,” Tư Viễn nói, “Để duy trì tình trạng hiện tại, tôi đã phải cố gắng rất nhiều rồi.”
Mạc Diệu dừng bước.
“Điều kiện gia đình tôi không tốt, nguồn cơn là ở ba của tôi. Trong khi các bạn cùng lứa có gia đình hỗ trợ kinh tế, phần lớn tôi phải dựa vào chính mình.” Lúc Tư Viễn nói chuyện cũng dừng lại, cậu ấy quay đầu, từ trên cao nhìn xuống Mạc Diệu.
Lòng Mạc Diệu trào dâng một nỗi xót xa nhè nhẹ, khó mà diễn tả bằng lời. Cậu có thể cảm nhận được từ Tư Viễn những cay đắng mà mình chưa từng trải qua trong cuộc sống.
Tư Viễn nói: “Nhưng tôi vẫn sẵn lòng gánh vác khoản tiền thuê nhà này.”
“Tại sao?” Mạc Diệu hỏi theo bản năng.
“Mọi nỗ lực hiện tại của tôi đều là vì tương lai. Có lẽ chúng ta đều thấy, với điều kiện kinh tế hiện giờ của tôi mà đi thuê nhà là không lý trí, nhưng đó cũng là vì sự đầu tư cho tương lai, tôi thấy nó xứng đáng.”
Mạc Diệu cảm thấy câu này của cậu ấy nói có chút vòng vo.
Tư Viễn nói: “Đã lâu rồi tôi không có thứ gì muốn nắm giữ, tôi sợ nó tuột mất.”
Mạc Diệu nhìn vào mắt cậu ấy.
Lúc này, có tiếng bước chân vang lên ở dưới lầu, Tư Viễn chậm rãi quay người, tiếp tục đi lên.
Mạc Diệu nói: “Còn một câu hỏi nữa. Thôi, để lần sau đi.”